古诗词

唐嘉会妻

吴鼎芳

凤皇失其侣,三年独彷徨。fèng huáng shī qí lǚ,sān nián dú páng huáng。
岂无云中鹤,矫矫非所当。qǐ wú yún zhōng hè,jiǎo jiǎo fēi suǒ dāng。
所居谷水西,乃在淀水阳。suǒ jū gǔ shuǐ xī,nǎi zài diàn shuǐ yáng。
杨氏有好女,小字曰云芳。yáng shì yǒu hǎo nǚ,xiǎo zì yuē yún fāng。
年甫十一岁,许聘唐家郎。nián fǔ shí yī suì,xǔ pìn táng jiā láng。
庭前植嘉树,庭后植垂杨。tíng qián zhí jiā shù,tíng hòu zhí chuí yáng。
辛夷为屋柱,玳瑁为屋梁。xīn yí wèi wū zhù,dài mào wèi wū liáng。
木兰为横桷,文桂为直阑。mù lán wèi héng jué,wén guì wèi zhí lán。
堂上珊瑚枝,室中五木香。táng shàng shān hú zhī,shì zhōng wǔ mù xiāng。
朝日照清池,游戏双鸳鸯。cháo rì zhào qīng chí,yóu xì shuāng yuān yāng。
鹤鸣南北牖,花发东西厢。hè míng nán běi yǒu,huā fā dōng xī xiāng。
头上何所饰,郁金为凤凰。tóu shàng hé suǒ shì,yù jīn wèi fèng huáng。
腰间何所佩,鸣玉双琅玕。yāo jiān hé suǒ pèi,míng yù shuāng láng gān。
上体紫罗襦,下体缃绮裳。shàng tǐ zǐ luó rú,xià tǐ xiāng qǐ shang。
手中著约指,耳后垂明珰。shǒu zhōng zhù yuē zhǐ,ěr hòu chuí míng dāng。
轻盈展素足,秀色修娥扬。qīng yíng zhǎn sù zú,xiù sè xiū é yáng。
言辞若兰蕙,动静随安详。yán cí ruò lán huì,dòng jìng suí ān xiáng。
年年藏闺中,邻里不一见。nián nián cáng guī zhōng,lín lǐ bù yī jiàn。
少小遵姆训,十三能织绢。shǎo xiǎo zūn mǔ xùn,shí sān néng zhī juàn。
十五理中厨,十七通经传。shí wǔ lǐ zhōng chú,shí qī tōng jīng chuán。
十九议婚约,婉娈人所羡。shí jiǔ yì hūn yuē,wǎn luán rén suǒ xiàn。
天道信倚伏,人事不可限。tiān dào xìn yǐ fú,rén shì bù kě xiàn。
吉日在须臾,女婿忽染患。jí rì zài xū yú,nǚ xù hū rǎn huàn。
䉡䉡几何时,一夕朝露变。tán tán jǐ hé shí,yī xī cháo lù biàn。
所闻朝露变,恸绝不复苏。suǒ wén cháo lù biàn,tòng jué bù fù sū。
举家尽惶怖,事至奈如何。jǔ jiā jǐn huáng bù,shì zhì nài rú hé。
冷水洒其面,心臆生微温。lěng shuǐ sǎ qí miàn,xīn yì shēng wēi wēn。
久久魂归来,气结聊复言:\"实乃妾不幸,庆门罹祸端。jiǔ jiǔ hún guī lái,qì jié liáo fù yán shí nǎi qiè bù xìng,qìng mén lí huò duān。
愿毕所从志,尔辈毋烦喧。yuàn bì suǒ cóng zhì,ěr bèi wú fán xuān。
\"脱我紫罗襦,缃绮不复顾。tuō wǒ zǐ luó rú,xiāng qǐ bù fù gù。
凤凰郁金钗,琅玕鸣玉佩。fèng huáng yù jīn chāi,láng gān míng yù pèi。
纷纷非所有,寂寂委诸地。fēn fēn fēi suǒ yǒu,jì jì wěi zhū dì。
明珰与约指,此类永相弃。míng dāng yǔ yuē zhǐ,cǐ lèi yǒng xiāng qì。
矢志同皦日,终天有如此。shǐ zhì tóng jiǎo rì,zhōng tiān yǒu rú cǐ。
膏沐不再施,被服但缟素。gāo mù bù zài shī,bèi fú dàn gǎo sù。
青丝红绿丝,兼箱付女弟。qīng sī hóng lǜ sī,jiān xiāng fù nǚ dì。
父母心则善,内戚生异议。fù mǔ xīn zé shàn,nèi qī shēng yì yì。
块焉居岁余,媒氏来相闻:\"村南有贵宅,美好令郎君。kuài yān jū suì yú,méi shì lái xiāng wén cūn nán yǒu guì zhái,měi hǎo lìng láng jūn。
云从多仆御,具足称田园。yún cóng duō pū yù,jù zú chēng tián yuán。
郎君年二十,读书饱经文。láng jūn nián èr shí,dú shū bǎo jīng wén。
门户实相当,便可结婚姻。mén hù shí xiāng dāng,biàn kě jié hūn yīn。
\"云芳听此语,掩面生号泣:\"无端贝萋锦,无故蝇止棘。yún fāng tīng cǐ yǔ,yǎn miàn shēng hào qì wú duān bèi qī jǐn,wú gù yíng zhǐ jí。
我心磨不磷,我心卷匪席。wǒ xīn mó bù lín,wǒ xīn juǎn fěi xí。
但得从容死,何乃相逼迫。dàn dé cóng róng sǐ,hé nǎi xiāng bī pò。
\"从此绝勺水,六日不一入。cóng cǐ jué sháo shuǐ,liù rì bù yī rù。
阿母见怜女,哽咽慰相及:\"彼徒哓哓耳,幸毋伤弱质。ā mǔ jiàn lián nǚ,gěng yàn wèi xiāng jí bǐ tú xiāo xiāo ěr,xìng wú shāng ruò zhì。
吾已峻拒之,还可就饮食。wú yǐ jùn jù zhī,hái kě jiù yǐn shí。
愿毕尔所志,勿为久邑邑。yuàn bì ěr suǒ zhì,wù wèi jiǔ yì yì。
\"于中事不成,腴言误彼宅:\"此女如花好,此女如玉立。yú zhōng shì bù chéng,yú yán wù bǐ zhái cǐ nǚ rú huā hǎo,cǐ nǚ rú yù lì。
知书服大义,意向多卓识。zhī shū fú dà yì,yì xiàng duō zhuó shí。
为服尽三年,庶可成家室。wèi fú jǐn sān nián,shù kě chéng jiā shì。
\"茕茕三年来,兀兀如一日。qióng qióng sān nián lái,wù wù rú yī rì。
媒氏复登门,良吉当及时。méi shì fù dēng mén,liáng jí dāng jí shí。
为合二姓好,殷勤求结缡。wèi hé èr xìng hǎo,yīn qín qiú jié lí。
诸姑与伯姊,宛转劝言辞:\"门户有如此,胡乃大迷离。zhū gū yǔ bó zǐ,wǎn zhuǎn quàn yán cí mén hù yǒu rú cǐ,hú nǎi dà mí lí。
先许得书生,后许得富儿。xiān xǔ dé shū shēng,hòu xǔ dé fù ér。
荣悴若霄壤,安用多狐疑。róng cuì ruò xiāo rǎng,ān yòng duō hú yí。
可惜桃李年,春风徒自持。kě xī táo lǐ nián,chūn fēng tú zì chí。
可惜合欢帐,寂寞守空闺。kě xī hé huān zhàng,jì mò shǒu kōng guī。
前路一何迈,为事当三思。qián lù yī hé mài,wèi shì dāng sān sī。
今当就欢庆,往事休烦悲。jīn dāng jiù huān qìng,wǎng shì xiū fán bēi。
\"饮泣答诸姑:\"礼义全不知。yǐn qì dá zhū gū lǐ yì quán bù zhī。
古道日已远,末俗日已隳。gǔ dào rì yǐ yuǎn,mò sú rì yǐ huī。
妇人从一终,金石亮不渝。fù rén cóng yī zhōng,jīn shí liàng bù yú。
乞亲五亩田,佐以流黄机。qǐ qīn wǔ mǔ tián,zuǒ yǐ liú huáng jī。
布帛聊御寒,粗粝聊支饥。bù bó liáo yù hán,cū lì liáo zhī jī。
长斋事空王,永得相皈依。zhǎng zhāi shì kōng wáng,yǒng dé xiāng guī yī。
众人徒嚣嚣,安知心所私。zhòng rén tú xiāo xiāo,ān zhī xīn suǒ sī。
秽污及吾耳,即与世间辞。huì wū jí wú ěr,jí yǔ shì jiān cí。
九原如有会,拚此一贱躯。jiǔ yuán rú yǒu huì,pàn cǐ yī jiàn qū。
\"握拳爪透肉,嚼齿血流颐。wò quán zhǎo tòu ròu,jué chǐ xuè liú yí。
珠陨泽不灭,兰死香不衰。zhū yǔn zé bù miè,lán sǐ xiāng bù shuāi。
本为奇一世,反为世所哀。běn wèi qí yī shì,fǎn wèi shì suǒ āi。
是时十九日,月令在孟冬。shì shí shí jiǔ rì,yuè lìng zài mèng dōng。
婚家执前约,再遣媒相通。hūn jiā zhí qián yuē,zài qiǎn méi xiāng tōng。
血色红锦笺,一一共银封。xuè sè hóng jǐn jiān,yī yī gòng yín fēng。
彩盒多喜气,玉茗生春风。cǎi hé duō xǐ qì,yù míng shēng chūn fēng。
旋行纳采礼,乃在季月中。xuán xíng nà cǎi lǐ,nǎi zài jì yuè zhōng。
云芳忽心动,耳目如有营。yún fāng hū xīn dòng,ěr mù rú yǒu yíng。
案上见彼物,问自来何从。àn shàng jiàn bǐ wù,wèn zì lái hé cóng。
众中无以对,亮得知此衷。zhòng zhōng wú yǐ duì,liàng dé zhī cǐ zhōng。
名笺裂万缕,擗地捶心胸:\"天地非不广,一身胡不容!míng jiān liè wàn lǚ,pǐ dì chuí xīn xiōng tiān dì fēi bù guǎng,yī shēn hú bù róng!
孤魂去杳杳,我命旦夕终。gū hún qù yǎo yǎo,wǒ mìng dàn xī zhōng。
\"悲风起西北,白日何冥蒙。bēi fēng qǐ xī běi,bái rì hé míng méng。
林鸟声哑哑,山鬼啼墙东。lín niǎo shēng yǎ yǎ,shān guǐ tí qiáng dōng。
条忽过七日,已是良辰期。tiáo hū guò qī rì,yǐ shì liáng chén qī。
上堂拜父母:\"女魂有所归。shàng táng bài fù mǔ nǚ hún yǒu suǒ guī。
女魂有所归,父母愿勿思。nǚ hún yǒu suǒ guī,fù mǔ yuàn wù sī。
夜来有所梦,吾祖髧髦俱。yè lái yǒu suǒ mèng,wú zǔ dàn máo jù。
在世知不久,将欲游冥冥。zài shì zhī bù jiǔ,jiāng yù yóu míng míng。
生小养娇痴,不知父母恩。shēng xiǎo yǎng jiāo chī,bù zhī fù mǔ ēn。
旦夕领清诲,何以报寸心。dàn xī lǐng qīng huì,hé yǐ bào cùn xīn。
伤念垂暮景,永别谁相存。shāng niàn chuí mù jǐng,yǒng bié shuí xiāng cún。
\"回言嘱幼弟:\"甚勿堕家声。huí yán zhǔ yòu dì shén wù duò jiā shēng。
高堂逼西日,定省慎晨昏。gāo táng bī xī rì,dìng shěng shèn chén hūn。
出外就师训,诗书须讨论。chū wài jiù shī xùn,shī shū xū tǎo lùn。
\"\"阿妹已长大,女红当自勤。ā mèi yǐ zhǎng dà,nǚ hóng dāng zì qín。
向人作威仪,和颜来六亲。xiàng rén zuò wēi yí,hé yán lái liù qīn。
\"生别岂不苦,死别不复生。shēng bié qǐ bù kǔ,sǐ bié bù fù shēng。
父母与弟妹,慰言各殷殷:\"志意但由汝,安用怀此心。fù mǔ yǔ dì mèi,wèi yán gè yīn yīn zhì yì dàn yóu rǔ,ān yòng huái cǐ xīn。
婿墓亦不远,相去廿里程。xù mù yì bù yuǎn,xiāng qù niàn lǐ chéng。
奈尔纤纤步,不堪道上行。nài ěr xiān xiān bù,bù kān dào shàng xíng。
\"\"此实区区怀,第恐不容情。cǐ shí qū qū huái,dì kǒng bù róng qíng。
愿得死一处,犹胜存一身。yuàn dé sǐ yī chù,yóu shèng cún yī shēn。
\"左右闻此语,戚戚皆涕零。zuǒ yòu wén cǐ yǔ,qī qī jiē tì líng。
明旦启房栊,绮窗自梳洗。míng dàn qǐ fáng lóng,qǐ chuāng zì shū xǐ。
饮则还举杯,食则还举箸。yǐn zé hái jǔ bēi,shí zé hái jǔ zhù。
楚楚美容仪,盈盈好举止。chǔ chǔ měi róng yí,yíng yíng hǎo jǔ zhǐ。
哭泣不复为,向人作言语。kū qì bù fù wèi,xiàng rén zuò yán yǔ。
一家内外人,无不生欢喜。yī jiā nèi wài rén,wú bù shēng huān xǐ。
今日心已回,固知近好事。jīn rì xīn yǐ huí,gù zhī jìn hǎo shì。
晻晻日西下,沉沉结昏雾。àn àn rì xī xià,chén chén jié hūn wù。
承颜暮餐毕,华灯阁中启。chéng yán mù cān bì,huá dēng gé zhōng qǐ。
独自镜台前,晚妆还为理。dú zì jìng tái qián,wǎn zhuāng hái wèi lǐ。
急使侍儿寝,并不由汝意。jí shǐ shì ér qǐn,bìng bù yóu rǔ yì。
缟衣穿上身,素裳备下体。gǎo yī chuān shàng shēn,sù shang bèi xià tǐ。
头上著荆钗,足下具麻履。tóu shàng zhù jīng chāi,zú xià jù má lǚ。
可怜金跳脱,可惜金约指。kě lián jīn tiào tuō,kě xī jīn yuē zhǐ。
一一留箧中,物物不随己。yī yī liú qiè zhōng,wù wù bù suí jǐ。
素琴徒自张,明镜亦为翳。sù qín tú zì zhāng,míng jìng yì wèi yì。
四顾无人声,空隙来阴吹。sì gù wú rén shēng,kōng xì lái yīn chuī。
肌栗凛生寒,不知此何际。jī lì lǐn shēng hán,bù zhī cǐ hé jì。
仰瞻帷之外,复在床之里。yǎng zhān wéi zhī wài,fù zài chuáng zhī lǐ。
我死甘如饴,今宵得其所。wǒ sǐ gān rú yí,jīn xiāo dé qí suǒ。
白帨绞作绳,正梁堪作系。bái shuì jiǎo zuò shéng,zhèng liáng kān zuò xì。
引颈入绳中,夜半悠悠逝。yǐn jǐng rù shéng zhōng,yè bàn yōu yōu shì。
忽然闻呼声,阖家尽惊起。hū rán wén hū shēng,hé jiā jǐn jīng qǐ。
颠仆奔老母,仓卒呼侍婢。diān pū bēn lǎo mǔ,cāng zú hū shì bì。
秉烛上阁中,慌忽不得视。bǐng zhú shàng gé zhōng,huāng hū bù dé shì。
竞力向后床,魂魄已飞扬。jìng lì xiàng hòu chuáng,hún pò yǐ fēi yáng。
一时扶掖下,五体如冰僵。yī shí fú yē xià,wǔ tǐ rú bīng jiāng。
颜面即如是,不黑不萎黄。yán miàn jí rú shì,bù hēi bù wēi huáng。
安然得所归,贞志谅已偿。ān rán dé suǒ guī,zhēn zhì liàng yǐ cháng。
唐家因卜地,乃是淀湖涯。táng jiā yīn bo dì,nǎi shì diàn hú yá。
灵翙向晓发,前路行迟迟。líng huì xiàng xiǎo fā,qián lù xíng chí chí。
道傍千万人,拥看生嗟咨。dào bàng qiān wàn rén,yōng kàn shēng jiē zī。
流水为呜咽,去马为酸悲。liú shuǐ wèi wū yàn,qù mǎ wèi suān bēi。
两棺合一冢,所葬亦所宜。liǎng guān hé yī zhǒng,suǒ zàng yì suǒ yí。
风闻下旌诏,光彩生乡闾。fēng wén xià jīng zhào,guāng cǎi shēng xiāng lǘ。
煌煌树绰楔,巍巍建灵祠。huáng huáng shù chuò xiē,wēi wēi jiàn líng cí。
青山为环抱,绿树为连枝。qīng shān wèi huán bào,lǜ shù wèi lián zhī。
上有芙蓉花,并蒂开奇姿。shàng yǒu fú róng huā,bìng dì kāi qí zī。
下有鸳鸯鸟,交颈声和谐。xià yǒu yuān yāng niǎo,jiāo jǐng shēng hé xié。
寄语后来者,爱惜当自知。jì yǔ hòu lái zhě,ài xī dāng zì zhī。
湖水有时竭,兹冢毋坏之。hú shuǐ yǒu shí jié,zī zhǒng wú huài zhī。

吴鼎芳

明苏州府吴县洞庭山人,字凝父。为诗萧闲简远,有出尘之致。与乌程范汭有《披襟倡和集》。年四十剃度为僧,名大香,号唵。有《云外集》。 吴鼎芳的作品>>

猜您喜欢

竹枝词四首

吴鼎芳

青山是处锁蛾眉,日日湖边有别离。qīng shān shì chù suǒ é méi,rì rì hú biān yǒu bié lí。
却怪烟波三万顷,扁舟只许载西施。què guài yān bō sān wàn qǐng,biǎn zhōu zhǐ xǔ zài xī shī。

竹枝词四首

吴鼎芳

江南一雪苦非常,湖上空余橘柚乡。jiāng nán yī xuě kǔ fēi cháng,hú shàng kōng yú jú yòu xiāng。
万树千头零落尽,于今那得洞庭霜。wàn shù qiān tóu líng luò jǐn,yú jīn nà dé dòng tíng shuāng。

竹枝词四首

吴鼎芳

湖船来往惯风波,尾后黄旗飞虎图。hú chuán lái wǎng guàn fēng bō,wěi hòu huáng qí fēi hǔ tú。
一夜王程三百里,枇杷明日进留都。yī yè wáng chéng sān bǎi lǐ,pí pá míng rì jìn liú dōu。

竹枝词四首

吴鼎芳

南濠有客寄书还,夫婿黄柑已趁钱。nán háo yǒu kè jì shū hái,fū xù huáng gān yǐ chèn qián。
几日不来湖上棹,休教重上赣州船。jǐ rì bù lái hú shàng zhào,xiū jiào zhòng shàng gàn zhōu chuán。

柳枝词

吴鼎芳

绿阴如雨万条斜,啼罢朝莺又晚鸦。lǜ yīn rú yǔ wàn tiáo xié,tí bà cháo yīng yòu wǎn yā。
尽日春风无别意,只吹花点过西家。jǐn rì chūn fēng wú bié yì,zhǐ chuī huā diǎn guò xī jiā。

惜分飞·闺情

吴鼎芳

红界枕痕微褪玉,唤起那禁幽独。hóng jiè zhěn hén wēi tuì yù,huàn qǐ nà jìn yōu dú。
好鸟啼春足,归期不准花须卜。hǎo niǎo tí chūn zú,guī qī bù zhǔn huā xū bo。
尽日眉峰双凝绿,十二绣帘低轴。jǐn rì méi fēng shuāng níng lǜ,shí èr xiù lián dī zhóu。
人在阑干曲,杨花却羡无拘束。rén zài lán gàn qū,yáng huā què xiàn wú jū shù。

虞美人

吴鼎芳

海棠不碍窗纱影,鬓亸鸳鸯领。hǎi táng bù ài chuāng shā yǐng,bìn duǒ yuān yāng lǐng。
绣棚吹落唾花红,但见余香一点、袅晴风。xiù péng chuī luò tuò huā hóng,dàn jiàn yú xiāng yī diǎn niǎo qíng fēng。
柳眠无力轻烟惹,色撩人也。liǔ mián wú lì qīng yān rě,sè liāo rén yě。
罗衫闲搭画阑边,日暖融融好个、洗头天。luó shān xián dā huà lán biān,rì nuǎn róng róng hǎo gè xǐ tóu tiān。

归湖上

吴鼎芳

西风吹箬笠,无恙旧江天。xī fēng chuī ruò lì,wú yàng jiù jiāng tiān。
白鸟飞破水,青山移近船。bái niǎo fēi pò shuǐ,qīng shān yí jìn chuán。
晚晴枫叶外,秋冷荻花边。wǎn qíng fēng yè wài,qiū lěng dí huā biān。
泊处堪遥指,柴门生野烟。pō chù kān yáo zhǐ,chái mén shēng yě yān。

严明甫园中

吴鼎芳

为园刚一亩,生事已云足。wèi yuán gāng yī mǔ,shēng shì yǐ yún zú。
日午闻鸡声,炊烟起茅屋。rì wǔ wén jī shēng,chuī yān qǐ máo wū。
石色秀可餐,林香暖盈掬。shí sè xiù kě cān,lín xiāng nuǎn yíng jū。
相见无寒暄,惟言酒新漉。xiāng jiàn wú hán xuān,wéi yán jiǔ xīn lù。

饭石峰晚步

吴鼎芳

白鸟不飞处,云光和水凝。bái niǎo bù fēi chù,yún guāng hé shuǐ níng。
自吟松下路,遥见寺中灯。zì yín sōng xià lù,yáo jiàn sì zhōng dēng。
夕爽山无雨,春寒涧有冰。xī shuǎng shān wú yǔ,chūn hán jiàn yǒu bīng。
隔花相问讯,月照荷锄僧。gé huā xiāng wèn xùn,yuè zhào hé chú sēng。

前溪

吴鼎芳

野风迎白衲,随步已前溪。yě fēng yíng bái nà,suí bù yǐ qián xī。
落日在流水,远山青不齐。luò rì zài liú shuǐ,yuǎn shān qīng bù qí。
花寒聊自亸,鸟倦偶然啼。huā hán liáo zì duǒ,niǎo juàn ǒu rán tí。
何处茶烟起,渔舟系竹西。hé chù chá yān qǐ,yú zhōu xì zhú xī。

送粱公

吴鼎芳

一瓶兼一钵,离思自然轻。yī píng jiān yī bō,lí sī zì rán qīng。
野水迎风渡,空山带雨行。yě shuǐ yíng fēng dù,kōng shān dài yǔ xíng。
荒村过晚食,破衲任残更。huāng cūn guò wǎn shí,pò nà rèn cán gèng。
莫以前途远,经年住化城。mò yǐ qián tú yuǎn,jīng nián zhù huà chéng。

雨后登虎峰送张七

吴鼎芳

山雨飞才歇,山云散已齐。shān yǔ fēi cái xiē,shān yún sàn yǐ qí。
林香清一寺,草绿过重溪。lín xiāng qīng yī sì,cǎo lǜ guò zhòng xī。
气暖梅初熟,红残鸟不啼。qì nuǎn méi chū shú,hóng cán niǎo bù tí。
夕阳催客去,湖口挂帆低。xī yáng cuī kè qù,hú kǒu guà fān dī。

寄赵凡夫

吴鼎芳

十里寒山路,香风正采茶。shí lǐ hán shān lù,xiāng fēng zhèng cǎi chá。
偶随樵客去,一到隐君家。ǒu suí qiáo kè qù,yī dào yǐn jūn jiā。
细语生清月,闲心托片霞。xì yǔ shēng qīng yuè,xián xīn tuō piàn xiá。
别来湖水阔,秋色上莼花。bié lái hú shuǐ kuò,qiū sè shàng chún huā。

泛石湖同筱园居士

吴鼎芳

放棹秋光远,残阳湖水西。fàng zhào qiū guāng yuǎn,cán yáng hú shuǐ xī。
树团渔户小,山巀寺门低。shù tuán yú hù xiǎo,shān jié sì mén dī。
野渡一僧立,汀花数鸟啼。yě dù yī sēng lì,tīng huā shù niǎo tí。
且沽桥外酒,同宿越来溪。qiě gū qiáo wài jiǔ,tóng sù yuè lái xī。
601234