品读经典 · 传承文明

雪罪诗呈王使君

吴孺子

忆在广陵初,移船问相识。yì zài guǎng líng chū,yí chuán wèn xiāng shí。 君骑白马天上来,手把铜章好颜色。jūn qí bái mǎ tiān shàng lái,shǒu bǎ tóng zhāng hǎo yán sè。 东风袅袅吹落花,下马邀予入酒家。dōng fēng niǎo niǎo chuī luò huā,xià mǎ yāo yǔ rù jiǔ jiā。 珊瑚宝玦不当事,箜篌锦瑟又琵琶。shān hú bǎo jué bù dāng shì,kōng hóu jǐn sè yòu pí pá。 掀髯啧啧爱我诗,三年与我闽中期。xiān rán zé zé ài wǒ shī,sān nián yǔ wǒ mǐn zhōng qī。 是时我尚有妻子,到家不肯轻别离。shì shí wǒ shàng yǒu qī zi,dào jiā bù kěn qīng bié lí。 遂使君心长荆棘,老我至今有所失。suì shǐ jūn xīn zhǎng jīng jí,lǎo wǒ zhì jīn yǒu suǒ shī。 望君恕我如醉人,白头江上入骨贫。wàng jūn shù wǒ rú zuì rén,bái tóu jiāng shàng rù gǔ pín。 残杯冷炙度朝夕,东邻西舍谁为亲。cán bēi lěng zhì dù cháo xī,dōng lín xī shě shuí wèi qīn。 感君常反仄,仰天徒叹息。gǎn jūn cháng fǎn zè,yǎng tiān tú tàn xī。 君当扣我胫,不死是为贼。jūn dāng kòu wǒ jìng,bù sǐ shì wèi zéi。

吴孺子

明浙江兰溪人,一作金华人,字少君,号破瓢道人、嫩和尚、玄铁、元道人、赤松山道人。家本富有,中年妻死,弃其产,购法书名画,游江湖间。好《离骚》、《老》、《庄》,长于鉴别古物。工诗,善画鸡鹜水鸟。后居僧寺,隆庆末卒。 吴孺子的作品>>

猜您喜欢

范司马东先生怜仆羁孤客旅邀仆观白鹦鹉复饮之以美酒仆金华贱人也怀恩感意报之以诗

吴孺子

夫子怜飘泊,相邀过草堂。fū zi lián piāo pō,xiāng yāo guò cǎo táng。 尊浮桑落酒,鸟出雪衣娘。zūn fú sāng luò jiǔ,niǎo chū xuě yī niáng。 石色寒侵户,苔香细入床。shí sè hán qīn hù,tái xiāng xì rù chuáng。 醉来如意舞,容得旧疏狂。zuì lái rú yì wǔ,róng dé jiù shū kuáng。

早春郊外

吴孺子

坐入年华浅,行将春色迟。zuò rù nián huá qiǎn,xíng jiāng chūn sè chí。 柳条辞白雪,梅蕊让青枝。liǔ tiáo cí bái xuě,méi ruǐ ràng qīng zhī。 沽酒沙村在,吟诗竹杖移。gū jiǔ shā cūn zài,yín shī zhú zhàng yí。 交头无数过,何处有新知。jiāo tóu wú shù guò,hé chù yǒu xīn zhī。

佛慧寺

吴孺子

乱竹闭僧院,长松护法堂。luàn zhú bì sēng yuàn,zhǎng sōng hù fǎ táng。 坐怜新月上,行爱落花香。zuò lián xīn yuè shàng,xíng ài luò huā xiāng。 破壁流灯影,悬厓挂夕阳。pò bì liú dēng yǐng,xuán yá guà xī yáng。 支公闲懒处,暂此礼空王。zhī gōng xián lǎn chù,zàn cǐ lǐ kōng wáng。

霁后作

吴孺子

雨前风更急,霁后夕流昏。yǔ qián fēng gèng jí,jì hòu xī liú hūn。 云拥苍厓树,花明白水村。yún yōng cāng yá shù,huā míng bái shuǐ cūn。 饥寒谁比数,老病我犹存。jī hán shuí bǐ shù,lǎo bìng wǒ yóu cún。 万事俱寥落,归来但掩门。wàn shì jù liáo luò,guī lái dàn yǎn mén。

访天圣寺长老

吴孺子

吴兴天圣寺,长老有余工。wú xīng tiān shèng sì,zhǎng lǎo yǒu yú gōng。 种药寒云外,分泉杳霭中。zhǒng yào hán yún wài,fēn quán yǎo ǎi zhōng。 看心孤月满,照影万缘空。kàn xīn gū yuè mǎn,zhào yǐng wàn yuán kōng。 我是陶元亮,常来访远公。wǒ shì táo yuán liàng,cháng lái fǎng yuǎn gōng。

赠关中王解元图

吴孺子

山中一相见,知汝是秦人。shān zhōng yī xiāng jiàn,zhī rǔ shì qín rén。 爱月乡心减,迷花客路新。ài yuè xiāng xīn jiǎn,mí huā kè lù xīn。 云霄岂尽意,诗赋不无神。yún xiāo qǐ jǐn yì,shī fù bù wú shén。 异日还家去,长安正早春。yì rì hái jiā qù,zhǎng ān zhèng zǎo chūn。

郊行赠赵汝师先生

吴孺子

学生行春日,阳和处处同。xué shēng xíng chūn rì,yáng hé chù chù tóng。 莺啼千嶂外,人醉百花中。yīng tí qiān zhàng wài,rén zuì bǎi huā zhōng。 彩服迎官舍,丹书出汉宫。cǎi fú yíng guān shě,dān shū chū hàn gōng。 相如辞赋里,深有太平功。xiāng rú cí fù lǐ,shēn yǒu tài píng gōng。

赠僧月沧

吴孺子

孤云不知处,野雪见行踪。gū yún bù zhī chù,yě xuě jiàn xíng zōng。 一饭饱时少,随缘沧海东。yī fàn bǎo shí shǎo,suí yuán cāng hǎi dōng。 香床通水月,清磬出花宫。xiāng chuáng tōng shuǐ yuè,qīng qìng chū huā gōng。 欲结庐山社,谁能问远公?yù jié lú shān shè,shuí néng wèn yuǎn gōng?

春日大醉再寄孙七政七政每骂我

吴孺子

旬日江村外,香醪困死人。xún rì jiāng cūn wài,xiāng láo kùn sǐ rén。 眼随他是甚,心与我何亲。yǎn suí tā shì shén,xīn yǔ wǒ hé qīn。 骂有官人口,闲多处士身。mà yǒu guān rén kǒu,xián duō chù shì shēn。 交交黄鸟乱,无赖十分春。jiāo jiāo huáng niǎo luàn,wú lài shí fēn chūn。

玉泓馆送沈嘉则归越得微字

吴孺子

江上青草出,与君俱未归。jiāng shàng qīng cǎo chū,yǔ jūn jù wèi guī。 相看尽客泪,明日卷征衣。xiāng kàn jǐn kè lèi,míng rì juǎn zhēng yī。 细雨钓舟湿,乱山樵路微。xì yǔ diào zhōu shī,luàn shān qiáo lù wēi。 异时能裸葬,白首定相依。yì shí néng luǒ zàng,bái shǒu dìng xiāng yī。

独生寄三弟

吴孺子

愁来何所作,咄咄但书空。chóu lái hé suǒ zuò,duō duō dàn shū kōng。 梁燕亲衰白,林花与暂红。liáng yàn qīn shuāi bái,lín huā yǔ zàn hóng。 无家不占梦,有弟恨飘蓬。wú jiā bù zhàn mèng,yǒu dì hèn piāo péng。 寂寞沧江上,茅斋细雨中。jì mò cāng jiāng shàng,máo zhāi xì yǔ zhōng。

病起别黄淳父

吴孺子

病起心魂冷,行吟古殿惊。bìng qǐ xīn hún lěng,xíng yín gǔ diàn jīng。 江湖留客地,岁月见君情。jiāng hú liú kè dì,suì yuè jiàn jūn qíng。 厌听边鸿度,愁看春草生。yàn tīng biān hóng dù,chóu kàn chūn cǎo shēng。 孤舟今又别,何处是归程。gū zhōu jīn yòu bié,hé chù shì guī chéng。

残灯

吴孺子

欲灭寒犹耿,频挑焰不修。yù miè hán yóu gěng,pín tiāo yàn bù xiū。 只缘膏已尽,便觉亮含羞。zhǐ yuán gāo yǐ jǐn,biàn jué liàng hán xiū。 映雪光逾冷,囊萤影暂流。yìng xuě guāng yú lěng,náng yíng yǐng zàn liú。 片时随短烬,蠹蚀且埋头。piàn shí suí duǎn jìn,dù shí qiě mái tóu。

胡生过上方寺言别

吴孺子

日暮怜君至,相看鬓欲丝。rì mù lián jūn zhì,xiāng kàn bìn yù sī。 佛灯欣上早,僧饭喜过迟。fú dēng xīn shàng zǎo,sēng fàn xǐ guò chí。 同病悲前事,连床问后期。tóng bìng bēi qián shì,lián chuáng wèn hòu qī。 可怜霜霰近,疲马向京师。kě lián shuāng xiàn jìn,pí mǎ xiàng jīng shī。

长春道院后楼

吴孺子

危楼迥木末,千里暮云开。wēi lóu jiǒng mù mò,qiān lǐ mù yún kāi。 细雨长江去,斜阳孤鸟来。xì yǔ zhǎng jiāng qù,xié yáng gū niǎo lái。 客鬓愁中换,乡心病后催。kè bìn chóu zhōng huàn,xiāng xīn bìng hòu cuī。 一声何处笛,故故向人哀。yī shēng hé chù dí,gù gù xiàng rén āi。
39123