古诗词

候台长山弥日信手拨闷遂成十四韵

王世贞

病起孤城罢吏参,不堪车马日骖驔。bìng qǐ gū chéng bà lì cān,bù kān chē mǎ rì cān diàn。
五违燕雪寒沾佩,四见齐杨碧吐簪。wǔ wéi yàn xuě hán zhān pèi,sì jiàn qí yáng bì tǔ zān。
歌就冯驩双短铗,书成殷浩一空函。gē jiù féng huān shuāng duǎn jiá,shū chéng yīn hào yī kōng hán。
亦知刀笔文无害,其那衣冠懒不堪。yì zhī dāo bǐ wén wú hài,qí nà yī guān lǎn bù kān。
公谴纵然饶岁百,人情终是与朝三。gōng qiǎn zòng rán ráo suì bǎi,rén qíng zhōng shì yǔ cháo sān。
名同牛后难争长,路绝羊肠未弛担。míng tóng niú hòu nán zhēng zhǎng,lù jué yáng cháng wèi chí dān。
入梦风尘牵塞北,思归春雨暗江南。rù mèng fēng chén qiān sāi běi,sī guī chūn yǔ àn jiāng nán。
青云处处皆先进,白雪人人了不谈。qīng yún chù chù jiē xiān jìn,bái xuě rén rén le bù tán。
温树祇容温室种,汉薪元拟汉臣甘。wēn shù qí róng wēn shì zhǒng,hàn xīn yuán nǐ hàn chén gān。
驱来鸟雀孤鹯饱,战罢檀槐万蚁酣。qū lái niǎo què gū zhān bǎo,zhàn bà tán huái wàn yǐ hān。
罥壁藤梢骄自得,拒霜松骨短何惭。juàn bì téng shāo jiāo zì dé,jù shuāng sōng gǔ duǎn hé cán。
且将玄白嘲扬子,未许雄雌问李聃。qiě jiāng xuán bái cháo yáng zi,wèi xǔ xióng cí wèn lǐ dān。
自古浮名身并患,于今奇字酒同耽。zì gǔ fú míng shēn bìng huàn,yú jīn qí zì jiǔ tóng dān。
欲知送老藏荣处,西塞山头小筑庵。yù zhī sòng lǎo cáng róng chù,xī sāi shān tóu xiǎo zhù ān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

天柱峰

王世贞

生平漆室意堪怜,见语中峰便跃然。shēng píng qī shì yì kān lián,jiàn yǔ zhōng fēng biàn yuè rán。
盘到最高金顶上,依然无际蔚蓝天。pán dào zuì gāo jīn dǐng shàng,yī rán wú jì wèi lán tiān。

太和绝顶赠敬美少参弟时游自太华新领部南康为匡庐主人

王世贞

玄岳能玄太华青,到来词笔动山灵。xuán yuè néng xuán tài huá qīng,dào lái cí bǐ dòng shān líng。
莫言迁客恩波少,何似金门老岁星。mò yán qiān kè ēn bō shǎo,hé shì jīn mén lǎo suì xīng。

太和绝顶赠敬美少参弟时游自太华新领部南康为匡庐主人

王世贞

太和宫阙写黄图,匡庐旧称天子都。tài hé gōng quē xiě huáng tú,kuāng lú jiù chēng tiān zi dōu。
共是玉皇香案吏,不妨南北领香垆。gòng shì yù huáng xiāng àn lì,bù fáng nán běi lǐng xiāng lú。

太和绝顶赠敬美少参弟时游自太华新领部南康为匡庐主人

王世贞

汝兄新赋未堪难,岳色撩人试自看。rǔ xiōng xīn fù wèi kān nán,yuè sè liāo rén shì zì kàn。
但使登高须授简,主恩新拜大夫官。dàn shǐ dēng gāo xū shòu jiǎn,zhǔ ēn xīn bài dà fū guān。

太和绝顶赠敬美少参弟时游自太华新领部南康为匡庐主人

王世贞

鹅笙凤管写潺湲,豹尾熊幡簇满山。é shēng fèng guǎn xiě chán yuán,bào wěi xióng fān cù mǎn shān。
疑是茅君兄弟别,未分天上与人间。yí shì máo jūn xiōng dì bié,wèi fēn tiān shàng yǔ rén jiān。

显定峰

王世贞

显际神光无处踪,定时贤劫不相逢。xiǎn jì shén guāng wú chù zōng,dìng shí xián jié bù xiāng féng。
老夫拟向峰头住,自取犍槌撞晓钟。lǎo fū nǐ xiàng fēng tóu zhù,zì qǔ jiān chuí zhuàng xiǎo zhōng。

由郧江抵均州即事

王世贞

下江双橹鸣啾啾,上江橹声亦不柔。xià jiāng shuāng lǔ míng jiū jiū,shàng jiāng lǔ shēng yì bù róu。
今春三月桃花水,不似常年竹箭流。jīn chūn sān yuè táo huā shuǐ,bù shì cháng nián zhú jiàn liú。

由郧江抵均州即事

王世贞

龙涡瀺灂硿然鸣,小滩大滩势欲争。lóng wō chán zhuó kōng rán míng,xiǎo tān dà tān shì yù zhēng。
棹入前崖浑不见,还从阙口出歌声。zhào rù qián yá hún bù jiàn,hái cóng quē kǒu chū gē shēng。

由郧江抵均州即事

王世贞

大石奋攫狮王身,小石槎牙不可驯。dà shí fèn jué shī wáng shēn,xiǎo shí chá yá bù kě xùn。
若令水清能见底,更有眠虬愁杀人。ruò lìng shuǐ qīng néng jiàn dǐ,gèng yǒu mián qiú chóu shā rén。

由郧江抵均州即事

王世贞

落日未尽新蟾催,无那层崖黯不开。luò rì wèi jǐn xīn chán cuī,wú nà céng yá àn bù kāi。
一线金波初欲动,错疑神女送珠来。yī xiàn jīn bō chū yù dòng,cuò yí shén nǚ sòng zhū lái。

皇崖峰

王世贞

雨脚霏霏暖不收,皇崖风起忽成秋。yǔ jiǎo fēi fēi nuǎn bù shōu,huáng yá fēng qǐ hū chéng qiū。
浮云半卷青天外,一线襄江抱日流。fú yún bàn juǎn qīng tiān wài,yī xiàn xiāng jiāng bào rì liú。

大小笔峰

王世贞

七曜天文万古看,长馀彩笔插空寒。qī yào tiān wén wàn gǔ kàn,zhǎng yú cǎi bǐ chā kōng hán。
欲书人鸟宫中事,龙汉年来罢史官。yù shū rén niǎo gōng zhōng shì,lóng hàn nián lái bà shǐ guān。

七星峰

王世贞

天上白榆秋历历,人间翠岭昼亭亭。tiān shàng bái yú qiū lì lì,rén jiān cuì lǐng zhòu tíng tíng。
自从题壁新诗就,北斗行中见一星。zì cóng tí bì xīn shī jiù,běi dòu xíng zhōng jiàn yī xīng。

中笏峰

王世贞

手板三时朝紫宸,天符九锡下青旻。shǒu bǎn sān shí cháo zǐ chén,tiān fú jiǔ xī xià qīng mín。
自能鹤禁辞王位,不向高真道寡人。zì néng hè jìn cí wáng wèi,bù xiàng gāo zhēn dào guǎ rén。

千丈万丈二峰

王世贞

高峰扫地一万丈,低峰突兀千丈馀。gāo fēng sǎo dì yī wàn zhàng,dī fēng tū wù qiān zhàng yú。
三山琪树稍加汝,二华莲花恐不如。sān shān qí shù shāo jiā rǔ,èr huá lián huā kǒng bù rú。