古诗词

候台长山弥日信手拨闷遂成十四韵

王世贞

病起孤城罢吏参,不堪车马日骖驔。bìng qǐ gū chéng bà lì cān,bù kān chē mǎ rì cān diàn。
五违燕雪寒沾佩,四见齐杨碧吐簪。wǔ wéi yàn xuě hán zhān pèi,sì jiàn qí yáng bì tǔ zān。
歌就冯驩双短铗,书成殷浩一空函。gē jiù féng huān shuāng duǎn jiá,shū chéng yīn hào yī kōng hán。
亦知刀笔文无害,其那衣冠懒不堪。yì zhī dāo bǐ wén wú hài,qí nà yī guān lǎn bù kān。
公谴纵然饶岁百,人情终是与朝三。gōng qiǎn zòng rán ráo suì bǎi,rén qíng zhōng shì yǔ cháo sān。
名同牛后难争长,路绝羊肠未弛担。míng tóng niú hòu nán zhēng zhǎng,lù jué yáng cháng wèi chí dān。
入梦风尘牵塞北,思归春雨暗江南。rù mèng fēng chén qiān sāi běi,sī guī chūn yǔ àn jiāng nán。
青云处处皆先进,白雪人人了不谈。qīng yún chù chù jiē xiān jìn,bái xuě rén rén le bù tán。
温树祇容温室种,汉薪元拟汉臣甘。wēn shù qí róng wēn shì zhǒng,hàn xīn yuán nǐ hàn chén gān。
驱来鸟雀孤鹯饱,战罢檀槐万蚁酣。qū lái niǎo què gū zhān bǎo,zhàn bà tán huái wàn yǐ hān。
罥壁藤梢骄自得,拒霜松骨短何惭。juàn bì téng shāo jiāo zì dé,jù shuāng sōng gǔ duǎn hé cán。
且将玄白嘲扬子,未许雄雌问李聃。qiě jiāng xuán bái cháo yáng zi,wèi xǔ xióng cí wèn lǐ dān。
自古浮名身并患,于今奇字酒同耽。zì gǔ fú míng shēn bìng huàn,yú jīn qí zì jiǔ tóng dān。
欲知送老藏荣处,西塞山头小筑庵。yù zhī sòng lǎo cáng róng chù,xī sāi shān tóu xiǎo zhù ān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

望仙台

王世贞

汉兵南下未央灾,鱼服龙潜隧道开。hàn bīng nán xià wèi yāng zāi,yú fú lóng qián suì dào kāi。
世外老翁何所与,君王空筑望仙台。shì wài lǎo wēng hé suǒ yǔ,jūn wáng kōng zhù wàng xiān tái。

礼斗台

王世贞

斗柄横斜河汉微,轻风欲袭五铢衣。dòu bǐng héng xié hé hàn wēi,qīng fēng yù xí wǔ zhū yī。
钧天一派初收响,摘得金盘玉露归。jūn tiān yī pài chū shōu xiǎng,zhāi dé jīn pán yù lù guī。

紫云亭

王世贞

日帝流光射后庭,紫云千古尚名亭。rì dì liú guāng shè hòu tíng,zǐ yún qiān gǔ shàng míng tíng。
还应独饱阴符句,大赤天中一将星。hái yīng dú bǎo yīn fú jù,dà chì tiān zhōng yī jiāng xīng。

自然庵

王世贞

九转神丹九已成,如何依旧马明生。jiǔ zhuǎn shén dān jiǔ yǐ chéng,rú hé yī jiù mǎ míng shēng。
由来上界愁官府,散诞人间自在行。yóu lái shàng jiè chóu guān fǔ,sàn dàn rén jiān zì zài xíng。

青羊涧

王世贞

流沙西去失青牛,却坐青羊向益州。liú shā xī qù shī qīng niú,què zuò qīng yáng xiàng yì zhōu。
我效初平仍一叱,可能分作钓鱼裘。wǒ xiào chū píng réng yī chì,kě néng fēn zuò diào yú qiú。

鬼谷涧

王世贞

捭阖书同用不同,可甘王誗易仙宫。bǎi hé shū tóng yòng bù tóng,kě gān wáng chán yì xiān gōng。
欲知幽谷原名鬼,六国游魂出此中。yù zhī yōu gǔ yuán míng guǐ,liù guó yóu hún chū cǐ zhōng。

百花泉

王世贞

密绿成帷红作茵,仙家日月号长春。mì lǜ chéng wéi hóng zuò yīn,xiān jiā rì yuè hào zhǎng chūn。
不须流出千般色,一种桃花也殢人。bù xū liú chū qiān bān sè,yī zhǒng táo huā yě tì rén。

甘泉

王世贞

清澄绝胜汉甘泉,一酌心魂自爽然。qīng chéng jué shèng hàn gān quán,yī zhuó xīn hún zì shuǎng rán。
应是武皇探未到,不教仙观表祈年。yīng shì wǔ huáng tàn wèi dào,bù jiào xiān guān biǎo qí nián。

太乙池

王世贞

浅碧泓停一镜开,探瓢欲酌更迟徊。qiǎn bì hóng tíng yī jìng kāi,tàn piáo yù zhuó gèng chí huái。
孤峰倒插青莲影,疑是真人坐叶来。gū fēng dào chā qīng lián yǐng,yí shì zhēn rén zuò yè lái。

寄欧桢伯助教

王世贞

寄语青毡郑广文,风流儒雅汉庭闻。jì yǔ qīng zhān zhèng guǎng wén,fēng liú rú yǎ hàn tíng wén。
从它明主题三绝,一绝于今总让君。cóng tā míng zhǔ tí sān jué,yī jué yú jīn zǒng ràng jūn。

向侍御宗洛登玄岳奉赠得二绝句

王世贞

均阳秋色未成寒,天柱峰头雪欲残。jūn yáng qiū sè wèi chéng hán,tiān zhù fēng tóu xuě yù cán。
君到浮云应不蔽,于今日出是长安。jūn dào fú yún yīng bù bì,yú jīn rì chū shì zhǎng ān。

向侍御宗洛登玄岳奉赠得二绝句

王世贞

一笑君家向子平,辞官五岳问长生。yī xiào jūn jiā xiàng zi píng,cí guān wǔ yuè wèn zhǎng shēng。
何如柱史元仙骨,上到天门便玉京。hé rú zhù shǐ yuán xiān gǔ,shàng dào tiān mén biàn yù jīng。

赠别梁舍人鈙

王世贞

留君且作片时闲,红药清酤染客颜。liú jūn qiě zuò piàn shí xián,hóng yào qīng gū rǎn kè yán。
莫笑帅厨无可供,案头长满太和山。mò xiào shuài chú wú kě gōng,àn tóu zhǎng mǎn tài hé shān。

赠别梁舍人鈙

王世贞

名家旧业已三朝,零落犹馀一凤毛。míng jiā jiù yè yǐ sān cháo,líng luò yóu yú yī fèng máo。
今日梁园谁让席,不如金马世堪逃。jīn rì liáng yuán shuí ràng xí,bù rú jīn mǎ shì kān táo。

丙子郧台偶题十绝

王世贞

燕中车马兴阑干,也恋青山也恋官。yàn zhōng chē mǎ xīng lán gàn,yě liàn qīng shān yě liàn guān。
今日真成双举肘,戟门山色四时看。jīn rì zhēn chéng shuāng jǔ zhǒu,jǐ mén shān sè sì shí kàn。