古诗词

谢生歌七夕送脱屣老人谢榛

王世贞

长安送别今七夕,北斗卓地银河昃。zhǎng ān sòng bié jīn qī xī,běi dòu zhuó dì yín hé zè。
此时痛饮不快意,青衣行酒无颜色。cǐ shí tòng yǐn bù kuài yì,qīng yī xíng jiǔ wú yán sè。
呜呜击筑为秦声,和以短铗霜纵横。wū wū jī zhù wèi qín shēng,hé yǐ duǎn jiá shuāng zòng héng。
大白入手葡萄惊,慷慨为尔歌平生。dà bái rù shǒu pú táo jīng,kāng kǎi wèi ěr gē píng shēng。
谢生长河朔,奇笔破万卷。xiè shēng zhǎng hé shuò,qí bǐ pò wàn juǎn。
日月纵游翱,乾坤任偃蹇。rì yuè zòng yóu áo,qián kūn rèn yǎn jiǎn。
开元以来八百载,少陵诸公竟安在。kāi yuán yǐ lái bā bǎi zài,shǎo líng zhū gōng jìng ān zài。
精爽虽然付元气,骨格已见沉沧海。jīng shuǎng suī rán fù yuán qì,gǔ gé yǐ jiàn chén cāng hǎi。
先朝北地复信阳,一柱不障东澜狂。xiān cháo běi dì fù xìn yáng,yī zhù bù zhàng dōng lán kuáng。
人握隋珠户和璧,及吐中夜无精光。rén wò suí zhū hù hé bì,jí tǔ zhōng yè wú jīng guāng。
谢家一瓿椒浆水,晨兴自荐开元鬼。xiè jiā yī bù jiāo jiāng shuǐ,chén xīng zì jiàn kāi yuán guǐ。
俯仰宁教俗子骂,声名肯傍豪贤起。fǔ yǎng níng jiào sú zi mà,shēng míng kěn bàng háo xián qǐ。
妻孥生计环向愁,掉头且吟五岳游。qī nú shēng jì huán xiàng chóu,diào tóu qiě yín wǔ yuè yóu。
青春断不淹富贵,白眼何以干公侯。qīng chūn duàn bù yān fù guì,bái yǎn hé yǐ gàn gōng hóu。
赵王自是平原君,玳簪珠履三千人。zhào wáng zì shì píng yuán jūn,dài zān zhū lǚ sān qiān rén。
生衣短衣巾角巾,握管从容踞上宾。shēng yī duǎn yī jīn jiǎo jīn,wò guǎn cóng róng jù shàng bīn。
从此王名贤好士,浊漳往往成清醴。cóng cǐ wáng míng xián hǎo shì,zhuó zhāng wǎng wǎng chéng qīng lǐ。
座中谁出夷门右,海内愿为公子死。zuò zhōng shuí chū yí mén yòu,hǎi nèi yuàn wèi gōng zi sǐ。
生岂不恋王家濡,龌龊忍为辕下驹。shēng qǐ bù liàn wáng jiā rú,wò chuò rěn wèi yuán xià jū。
仰天大笑失所向,忽复束书来帝都。yǎng tiān dà xiào shī suǒ xiàng,hū fù shù shū lái dì dōu。
帝都云甍接九衢,委巷独满群公车。dì dōu yún méng jiē jiǔ qú,wěi xiàng dú mǎn qún gōng chē。
剧谈麈尾击唾壶,囊中欲探一钱无。jù tán zhǔ wěi jī tuò hú,náng zhōng yù tàn yī qián wú。
其时卢楠下浚狱,白雪无功白云辱。qí shí lú nán xià jùn yù,bái xuě wú gōng bái yún rǔ。
九歌草就人不知,生也手持向人读。jiǔ gē cǎo jiù rén bù zhī,shēng yě shǒu chí xiàng rén dú。
读之未竟泪簌簌,清霜倒飞鬼神哭。dú zhī wèi jìng lèi sù sù,qīng shuāng dào fēi guǐ shén kū。
绣衣使者从天来,幽谷暖吹邹律灰,欢声欲动黄金台。xiù yī shǐ zhě cóng tiān lái,yōu gǔ nuǎn chuī zōu lǜ huī,huān shēng yù dòng huáng jīn tái。
朝为俘囚夕贵客,生言于楠何有哉。cháo wèi fú qiú xī guì kè,shēng yán yú nán hé yǒu zāi。
忆初识尔崔都尉,何人不慑回天势。yì chū shí ěr cuī dōu wèi,hé rén bù shè huí tiān shì。
谑浪时存尔汝交,酒盏肯及县官事。xuè làng shí cún ěr rǔ jiāo,jiǔ zhǎn kěn jí xiàn guān shì。
乃知豪杰无不可,婴儿世态狎乳虎。nǎi zhī háo jié wú bù kě,yīng ér shì tài xiá rǔ hǔ。
片语能令万象归,雄心直向千秋吐。piàn yǔ néng lìng wàn xiàng guī,xióng xīn zhí xiàng qiān qiū tǔ。
生今去余向何所,生不在天之上、地之下。shēng jīn qù yú xiàng hé suǒ,shēng bù zài tiān zhī shàng dì zhī xià。
前不值古人,后不值来者。qián bù zhí gǔ rén,hòu bù zhí lái zhě。
纵无长绳系汝足,安能一揖轻相舍。zòng wú zhǎng shéng xì rǔ zú,ān néng yī yī qīng xiāng shě。
为言聚散等流萍,贯月查来可暂停。wèi yán jù sàn děng liú píng,guàn yuè chá lái kě zàn tíng。
明年牛女桥成夜,指点依稀见客星。míng nián niú nǚ qiáo chéng yè,zhǐ diǎn yī xī jiàn kè xīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

对花

王世贞

一春孤负一春天,半日强拚半日眠。yī chūn gū fù yī chūn tiān,bàn rì qiáng pàn bàn rì mián。
酒病畏深诗畏浅,将何别策向花前。jiǔ bìng wèi shēn shī wèi qiǎn,jiāng hé bié cè xiàng huā qián。

投慈氏寺宿

王世贞

日落山门闭未曾,苾刍前揖大中丞。rì luò shān mén bì wèi céng,bì chú qián yī dà zhōng chéng。
驺呵散尽篝灯语,元是人间行脚僧。zōu hē sàn jǐn gōu dēng yǔ,yuán shì rén jiān xíng jiǎo sēng。

投慈氏寺宿

王世贞

入门金像欣然笑,笑我津梁老此生。rù mén jīn xiàng xīn rán xiào,xiào wǒ jīn liáng lǎo cǐ shēng。
兜率天中观自在,不知贤剑也求名。dōu lǜ tiān zhōng guān zì zài,bù zhī xián jiàn yě qiú míng。

即事题小亭

王世贞

过雨山城绿欲齐,一群娇鸟踏枝低。guò yǔ shān chéng lǜ yù qí,yī qún jiāo niǎo tà zhī dī。
不知谢豹今何处,应在春明门外啼。bù zhī xiè bào jīn hé chù,yīng zài chūn míng mén wài tí。

即事题小亭

王世贞

铃阁沈沈草檄稀,桑榆虽好傍斜晖。líng gé shěn shěn cǎo xí xī,sāng yú suī hǎo bàng xié huī。
莫嗔腐鼠将鸱吓,元是鹓雏出世非。mò chēn fǔ shǔ jiāng chī xià,yuán shì yuān chú chū shì fēi。

江畔濯缨亭赠柳常侍

王世贞

一抹青山堕酒卮,濯缨人醉弄涟漪。yī mǒ qīng shān duò jiǔ zhī,zhuó yīng rén zuì nòng lián yī。
莫惊常侍仍呼柳,曾赋沧波太液池。mò jīng cháng shì réng hū liǔ,céng fù cāng bō tài yè chí。

江畔濯缨亭赠柳常侍

王世贞

汉江堤畔草芊芊,蜡屐登山醉欲眠。hàn jiāng dī pàn cǎo qiān qiān,là jī dēng shān zuì yù mián。
天际香垆君自见,可能身染玉京烟。tiān jì xiāng lú jūn zì jiàn,kě néng shēn rǎn yù jīng yān。

大廷尉孙公山甫闻予阅兵以六绝句见遗此皆公节制之师予乐观厥成耳辄勉奉酬以伸感谢

王世贞

大府横开汉水滨,天王三锡玺书新。dà fǔ héng kāi hàn shuǐ bīn,tiān wáng sān xī xǐ shū xīn。
君看猛士如云拥,来听轻裘缓带人。jūn kàn měng shì rú yún yōng,lái tīng qīng qiú huǎn dài rén。

大廷尉孙公山甫闻予阅兵以六绝句见遗此皆公节制之师予乐观厥成耳辄勉奉酬以伸感谢

王世贞

山蟠庸汉带中州,水压襄荆控上游。shān pán yōng hàn dài zhōng zhōu,shuǐ yā xiāng jīng kòng shàng yóu。
谋帅自来先礼乐,干城元不要公侯。móu shuài zì lái xiān lǐ lè,gàn chéng yuán bù yào gōng hóu。

大廷尉孙公山甫闻予阅兵以六绝句见遗此皆公节制之师予乐观厥成耳辄勉奉酬以伸感谢

王世贞

三千组练控雕弧,竦立辕门听若无。sān qiān zǔ liàn kòng diāo hú,sǒng lì yuán mén tīng ruò wú。
阅罢不须鞭贯耳,此军原属斗於菟。yuè bà bù xū biān guàn ěr,cǐ jūn yuán shǔ dòu yú tú。

大廷尉孙公山甫闻予阅兵以六绝句见遗此皆公节制之师予乐观厥成耳辄勉奉酬以伸感谢

王世贞

南阳溪子镞如矛,板楯巴賨虎见愁。nán yáng xī zi zú rú máo,bǎn dùn bā cóng hǔ jiàn chóu。
俱道普天无白羽,技成何处觅封侯。jù dào pǔ tiān wú bái yǔ,jì chéng hé chù mì fēng hóu。

大廷尉孙公山甫闻予阅兵以六绝句见遗此皆公节制之师予乐观厥成耳辄勉奉酬以伸感谢

王世贞

叠鼓鸣笳汉水浑,牙前飞将按三门。dié gǔ míng jiā hàn shuǐ hún,yá qián fēi jiāng àn sān mén。
怪来全似吴宫队,旧帅从知也姓孙。guài lái quán shì wú gōng duì,jiù shuài cóng zhī yě xìng sūn。

大廷尉孙公山甫闻予阅兵以六绝句见遗此皆公节制之师予乐观厥成耳辄勉奉酬以伸感谢

王世贞

郧山增色水增波,为是清风吉甫多。yún shān zēng sè shuǐ zēng bō,wèi shì qīng fēng jí fǔ duō。
江汉自来周雅地,可教新句入铙歌。jiāng hàn zì lái zhōu yǎ dì,kě jiào xīn jù rù náo gē。

挽程广文三绝句

王世贞

九歌垂就涕先零,恨杀青衫到底青。jiǔ gē chuí jiù tì xiān líng,hèn shā qīng shān dào dǐ qīng。
昨夜微茫牛斗分,不知飞上作何星。zuó yè wēi máng niú dòu fēn,bù zhī fēi shàng zuò hé xīng。

挽程广文三绝句

王世贞

满地春风避草庐,悠然一梦已蘧蘧。mǎn dì chūn fēng bì cǎo lú,yōu rán yī mèng yǐ qú qú。
由来秘器东园美,不匣侬家万卷书。yóu lái mì qì dōng yuán měi,bù xiá nóng jiā wàn juǎn shū。