古诗词

谢生歌七夕送脱屣老人谢榛

王世贞

长安送别今七夕,北斗卓地银河昃。zhǎng ān sòng bié jīn qī xī,běi dòu zhuó dì yín hé zè。
此时痛饮不快意,青衣行酒无颜色。cǐ shí tòng yǐn bù kuài yì,qīng yī xíng jiǔ wú yán sè。
呜呜击筑为秦声,和以短铗霜纵横。wū wū jī zhù wèi qín shēng,hé yǐ duǎn jiá shuāng zòng héng。
大白入手葡萄惊,慷慨为尔歌平生。dà bái rù shǒu pú táo jīng,kāng kǎi wèi ěr gē píng shēng。
谢生长河朔,奇笔破万卷。xiè shēng zhǎng hé shuò,qí bǐ pò wàn juǎn。
日月纵游翱,乾坤任偃蹇。rì yuè zòng yóu áo,qián kūn rèn yǎn jiǎn。
开元以来八百载,少陵诸公竟安在。kāi yuán yǐ lái bā bǎi zài,shǎo líng zhū gōng jìng ān zài。
精爽虽然付元气,骨格已见沉沧海。jīng shuǎng suī rán fù yuán qì,gǔ gé yǐ jiàn chén cāng hǎi。
先朝北地复信阳,一柱不障东澜狂。xiān cháo běi dì fù xìn yáng,yī zhù bù zhàng dōng lán kuáng。
人握隋珠户和璧,及吐中夜无精光。rén wò suí zhū hù hé bì,jí tǔ zhōng yè wú jīng guāng。
谢家一瓿椒浆水,晨兴自荐开元鬼。xiè jiā yī bù jiāo jiāng shuǐ,chén xīng zì jiàn kāi yuán guǐ。
俯仰宁教俗子骂,声名肯傍豪贤起。fǔ yǎng níng jiào sú zi mà,shēng míng kěn bàng háo xián qǐ。
妻孥生计环向愁,掉头且吟五岳游。qī nú shēng jì huán xiàng chóu,diào tóu qiě yín wǔ yuè yóu。
青春断不淹富贵,白眼何以干公侯。qīng chūn duàn bù yān fù guì,bái yǎn hé yǐ gàn gōng hóu。
赵王自是平原君,玳簪珠履三千人。zhào wáng zì shì píng yuán jūn,dài zān zhū lǚ sān qiān rén。
生衣短衣巾角巾,握管从容踞上宾。shēng yī duǎn yī jīn jiǎo jīn,wò guǎn cóng róng jù shàng bīn。
从此王名贤好士,浊漳往往成清醴。cóng cǐ wáng míng xián hǎo shì,zhuó zhāng wǎng wǎng chéng qīng lǐ。
座中谁出夷门右,海内愿为公子死。zuò zhōng shuí chū yí mén yòu,hǎi nèi yuàn wèi gōng zi sǐ。
生岂不恋王家濡,龌龊忍为辕下驹。shēng qǐ bù liàn wáng jiā rú,wò chuò rěn wèi yuán xià jū。
仰天大笑失所向,忽复束书来帝都。yǎng tiān dà xiào shī suǒ xiàng,hū fù shù shū lái dì dōu。
帝都云甍接九衢,委巷独满群公车。dì dōu yún méng jiē jiǔ qú,wěi xiàng dú mǎn qún gōng chē。
剧谈麈尾击唾壶,囊中欲探一钱无。jù tán zhǔ wěi jī tuò hú,náng zhōng yù tàn yī qián wú。
其时卢楠下浚狱,白雪无功白云辱。qí shí lú nán xià jùn yù,bái xuě wú gōng bái yún rǔ。
九歌草就人不知,生也手持向人读。jiǔ gē cǎo jiù rén bù zhī,shēng yě shǒu chí xiàng rén dú。
读之未竟泪簌簌,清霜倒飞鬼神哭。dú zhī wèi jìng lèi sù sù,qīng shuāng dào fēi guǐ shén kū。
绣衣使者从天来,幽谷暖吹邹律灰,欢声欲动黄金台。xiù yī shǐ zhě cóng tiān lái,yōu gǔ nuǎn chuī zōu lǜ huī,huān shēng yù dòng huáng jīn tái。
朝为俘囚夕贵客,生言于楠何有哉。cháo wèi fú qiú xī guì kè,shēng yán yú nán hé yǒu zāi。
忆初识尔崔都尉,何人不慑回天势。yì chū shí ěr cuī dōu wèi,hé rén bù shè huí tiān shì。
谑浪时存尔汝交,酒盏肯及县官事。xuè làng shí cún ěr rǔ jiāo,jiǔ zhǎn kěn jí xiàn guān shì。
乃知豪杰无不可,婴儿世态狎乳虎。nǎi zhī háo jié wú bù kě,yīng ér shì tài xiá rǔ hǔ。
片语能令万象归,雄心直向千秋吐。piàn yǔ néng lìng wàn xiàng guī,xióng xīn zhí xiàng qiān qiū tǔ。
生今去余向何所,生不在天之上、地之下。shēng jīn qù yú xiàng hé suǒ,shēng bù zài tiān zhī shàng dì zhī xià。
前不值古人,后不值来者。qián bù zhí gǔ rén,hòu bù zhí lái zhě。
纵无长绳系汝足,安能一揖轻相舍。zòng wú zhǎng shéng xì rǔ zú,ān néng yī yī qīng xiāng shě。
为言聚散等流萍,贯月查来可暂停。wèi yán jù sàn děng liú píng,guàn yuè chá lái kě zàn tíng。
明年牛女桥成夜,指点依稀见客星。míng nián niú nǚ qiáo chéng yè,zhǐ diǎn yī xī jiàn kè xīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

沈侍御汝材按秦至耀州而卒为四绝挽之

王世贞

抗手輶轩西入秦,蓝田玉折竟成尘。kàng shǒu yóu xuān xī rù qín,lán tián yù zhé jìng chéng chén。
蛾眉班上应愁看,鸿雁行中少一人。é méi bān shàng yīng chóu kàn,hóng yàn xíng zhōng shǎo yī rén。

沈侍御汝材按秦至耀州而卒为四绝挽之

王世贞

游子魂无忆故乡,一身天地任茫茫。yóu zi hún wú yì gù xiāng,yī shēn tiān dì rèn máng máng。
车前素旐悠扬去,犹带西台御史霜。chē qián sù zhào yōu yáng qù,yóu dài xī tái yù shǐ shuāng。

沈侍御汝材按秦至耀州而卒为四绝挽之

王世贞

莫怪休文减带围,由来仙骨不胜衣。mò guài xiū wén jiǎn dài wéi,yóu lái xiān gǔ bù shèng yī。
孤山一片梅花月,可是能骑鹤背归。gū shān yī piàn méi huā yuè,kě shì néng qí hè bèi guī。

答李侍御惟贞时方按柳州

王世贞

瘴色惊霜一马骢,故人谁似李端公。zhàng sè jīng shuāng yī mǎ cōng,gù rén shuí shì lǐ duān gōng。
柳州垂柳应无数,心在襄西落木中。liǔ zhōu chuí liǔ yīng wú shù,xīn zài xiāng xī luò mù zhōng。

答李侍御惟贞时方按柳州

王世贞

郧岭春初雪不残,柳江风物已堪观。yún lǐng chūn chū xuě bù cán,liǔ jiāng fēng wù yǐ kān guān。
莫言岭表无他寄,蕉实能黄荔子丹。mò yán lǐng biǎo wú tā jì,jiāo shí néng huáng lì zi dān。

春寒东阁外花事未动有感

王世贞

阴风猎猎雨丝丝,苦勒新红未上枝。yīn fēng liè liè yǔ sī sī,kǔ lēi xīn hóng wèi shàng zhī。
人道春光从此出,不知元自得春迟。rén dào chūn guāng cóng cǐ chū,bù zhī yuán zì dé chūn chí。

春寒东阁外花事未动有感

王世贞

空传驿使到天涯,不见梅花寄一枝。kōng chuán yì shǐ dào tiān yá,bù jiàn méi huā jì yī zhī。
弇山园里千团玉,尽日婵娟为阿谁。yǎn shān yuán lǐ qiān tuán yù,jǐn rì chán juān wèi ā shuí。

闻敬美使秦中要取道太和一晤

王世贞

怀中白璧月同圆,纵入秦庭莫浪传。huái zhōng bái bì yuè tóng yuán,zòng rù qín tíng mò làng chuán。
可怪人间无合处,郧江虹色已经年。kě guài rén jiān wú hé chù,yún jiāng hóng sè yǐ jīng nián。

闻敬美使秦中要取道太和一晤

王世贞

莲花朵朵扑函关,使者褰帷紫气间。lián huā duǒ duǒ pū hán guān,shǐ zhě qiān wéi zǐ qì jiān。
分付锦囊收拾尽,与君移较太和山。fēn fù jǐn náng shōu shí jǐn,yǔ jūn yí jiào tài hé shān。

以曾益州筇杖并诗赠九十七左翁

王世贞

百年踪迹仅庭除,毋事门人进笋舆。bǎi nián zōng jì jǐn tíng chú,wú shì mén rén jìn sǔn yú。
欲识使君珍重意,益州方竹右军书。yù shí shǐ jūn zhēn zhòng yì,yì zhōu fāng zhú yòu jūn shū。

摘桑葚作供二绝

王世贞

蔫红黝紫簇成堆,但摘儿童莫更猜。niān hóng yǒu zǐ cù chéng duī,dàn zhāi ér tóng mò gèng cāi。
说与故园风物好,玉盘冰醴浸杨梅。shuō yǔ gù yuán fēng wù hǎo,yù pán bīng lǐ jìn yáng méi。

摘桑葚作供二绝

王世贞

凉州遮莫小江南,桑葚虽鲜也未堪。liáng zhōu zhē mò xiǎo jiāng nán,sāng rèn suī xiān yě wèi kān。
解道谢公怀远略,已夸风味胜黄甘。jiě dào xiè gōng huái yuǎn lüè,yǐ kuā fēng wèi shèng huáng gān。

王上饶将入觐与余有酒人燕市之约寻余赴留任归里君亦当便道省觐走笔戏赠

王世贞

驷马于公爱里闉,双凫叶令畏京尘。sì mǎ yú gōng ài lǐ yīn,shuāng fú yè lìng wèi jīng chén。
新丰酒价毋劳问,且作高阳社里人。xīn fēng jiǔ jià wú láo wèn,qiě zuò gāo yáng shè lǐ rén。

赠寄陈道易

王世贞

处处凭镌幼妇辞,银钩拓得慰相思。chù chù píng juān yòu fù cí,yín gōu tuò dé wèi xiāng sī。
襄阳岘首依然在,千载惟谈堕泪碑。xiāng yáng xiàn shǒu yī rán zài,qiān zài wéi tán duò lèi bēi。

赠寄陈道易

王世贞

休汝毋言计尽非,麦田虽薄价还微。xiū rǔ wú yán jì jǐn fēi,mài tián suī báo jià hái wēi。
吴阊旧俗君应晓,垂橐归来未当归。wú chāng jiù sú jūn yīng xiǎo,chuí tuó guī lái wèi dāng guī。