古诗词

观李于鳞射歌

王世贞

李侯手挽三石强,左射右射势莫当。lǐ hóu shǒu wǎn sān shí qiáng,zuǒ shè yòu shè shì mò dāng。
饮羽犹然动逸劲,白日迥接星飞芒。yǐn yǔ yóu rán dòng yì jìn,bái rì jiǒng jiē xīng fēi máng。
彩旌乱驰鼓人震,徐插繁弱神扬扬。cǎi jīng luàn chí gǔ rén zhèn,xú chā fán ruò shén yáng yáng。
江南野夫不肯降,气挟岱岳超扶桑。jiāng nán yě fū bù kěn jiàng,qì xié dài yuè chāo fú sāng。
乍腾手势身亦转,矢落不见东西扬。zhà téng shǒu shì shēn yì zhuǎn,shǐ luò bù jiàn dōng xī yáng。
道傍儿女相走笑,比着束手无馀长。dào bàng ér nǚ xiāng zǒu xiào,bǐ zhe shù shǒu wú yú zhǎng。
主人玉杯竞前醉,李侯颇欲夸其技。zhǔ rén yù bēi jìng qián zuì,lǐ hóu pǒ yù kuā qí jì。
自云昔者师刘焘,罢看诗书驰猎骑。zì yún xī zhě shī liú dào,bà kàn shī shū chí liè qí。
珊瑚仆姑千金装,戎锦韎韐五花队。shān hú pū gū qiān jīn zhuāng,róng jǐn mèi gé wǔ huā duì。
焘也逡巡独前出,指顾万象俱辟易。dào yě qūn xún dú qián chū,zhǐ gù wàn xiàng jù pì yì。
皎如宵月横控弦,飒尔秋霜见鸣镝。jiǎo rú xiāo yuè héng kòng xián,sà ěr qiū shuāng jiàn míng dī。
众看云中一片白,宛转血坠摩空翼。zhòng kàn yún zhōng yī piàn bái,wǎn zhuǎn xuè zhuì mó kōng yì。
猿猱叫号麋鹿窜,袒跣手割分肩肋。yuán náo jiào hào mí lù cuàn,tǎn xiǎn shǒu gē fēn jiān lē。
精能远出都护右,猛志坐夺材官色。jīng néng yuǎn chū dōu hù yòu,měng zhì zuò duó cái guān sè。
风尘将相在一身,往见主揽甘泉策。fēng chén jiāng xiāng zài yī shēn,wǎng jiàn zhǔ lǎn gān quán cè。
刘子慷慨欣握符,李侯沉冥困执戟。liú zi kāng kǎi xīn wò fú,lǐ hóu chén míng kùn zhí jǐ。
非但折节攻三馀,亦逐时人理簿书。fēi dàn zhé jié gōng sān yú,yì zhú shí rén lǐ bù shū。
雄心隐隐见眉睫,世事忽忽甘籧篨。xióng xīn yǐn yǐn jiàn méi jié,shì shì hū hū gān qú chú。
英雄善藏须莫识,辱国之艺何欷歔。yīng xióng shàn cáng xū mò shí,rǔ guó zhī yì hé xī xū。
我醉为歌平原下,青霾森森日色亚。wǒ zuì wèi gē píng yuán xià,qīng mái sēn sēn rì sè yà。
安得一箭万里空,野夫饱饭看君射。ān dé yī jiàn wàn lǐ kōng,yě fū bǎo fàn kàn jūn shè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

过徐锦衣西园二首

王世贞

主人如解子猷来,三径春风许暂开。zhǔ rén rú jiě zi yóu lái,sān jìng chūn fēng xǔ zàn kāi。
百种花名斗金谷,半空松势压徂徕。bǎi zhǒng huā míng dòu jīn gǔ,bàn kōng sōng shì yā cú lái。
飞觞倒入冰壶影,访迹徐披石鼓苔。fēi shāng dào rù bīng hú yǐng,fǎng jì xú pī shí gǔ tái。
行到溪山渐穷处,隔垣云色隐高台。xíng dào xī shān jiàn qióng chù,gé yuán yún sè yǐn gāo tái。

过徐锦衣西园二首

王世贞

丹崖软草藉金铺,翠壁繁花带绮疏。dān yá ruǎn cǎo jí jīn pù,cuì bì fán huā dài qǐ shū。
忽睹渔舟穿薜荔,才知魏阙有江湖。hū dǔ yú zhōu chuān bì lì,cái zhī wèi quē yǒu jiāng hú。
枝头鸟语听仍失,竹里云生看却无。zhī tóu niǎo yǔ tīng réng shī,zhú lǐ yún shēng kàn què wú。
谩道弇中应更好,老夫随处且卢胡。mán dào yǎn zhōng yīng gèng hǎo,lǎo fū suí chù qiě lú hú。

饮魏公南园作

王世贞

甲第芳园冠帝京,上公高宴聚星卿。jiǎ dì fāng yuán guān dì jīng,shàng gōng gāo yàn jù xīng qīng。
球场地贵堪金埒,幄榭花繁似锦城。qiú chǎng dì guì kān jīn liè,wò xiè huā fán shì jǐn chéng。
按舞别呈回鹘队,吹箫俱作凤皇声。àn wǔ bié chéng huí gǔ duì,chuī xiāo jù zuò fèng huáng shēng。
莫将泉石轻为品,曾睹先皇带砺盟。mò jiāng quán shí qīng wèi pǐn,céng dǔ xiān huáng dài lì méng。

同乡诸君宴朱王孙同春园

王世贞

朱邸王孙取次开,凤台西去有歌台。zhū dǐ wáng sūn qǔ cì kāi,fèng tái xī qù yǒu gē tái。
池从汉苑天潢借,岭载齐宫碣石来。chí cóng hàn yuàn tiān huáng jiè,lǐng zài qí gōng jié shí lái。
倦鸟似惊茵上舞,残花偏爱掌中杯。juàn niǎo shì jīng yīn shàng wǔ,cán huā piān ài zhǎng zhōng bēi。
不知欢极髡难醉,翻恨城高暝易催。bù zhī huān jí kūn nán zuì,fān hèn chéng gāo míng yì cuī。

汤比部詹内翰邀同少司徒方公游徐公子万竹园时主人以疾不见

王世贞

莫嫌张廌解辞宾,有例何曾问主人。mò xián zhāng zhì jiě cí bīn,yǒu lì hé céng wèn zhǔ rén。
客比七贤差恨少,侯同千亩未言贫。kè bǐ qī xián chà hèn shǎo,hóu tóng qiān mǔ wèi yán pín。
琮琤别写风中韵,峭茜平添雨后神。cóng chēng bié xiě fēng zhōng yùn,qiào qiàn píng tiān yǔ hòu shén。
但醉逃禅浑亦得,已公兰若是西邻。dàn zuì táo chán hún yì dé,yǐ gōng lán ruò shì xī lín。

赵司成邀同王光禄赏王贡士园芍药前是已醉牡丹下矣芍药尤盛丽可爱赋此与之

王世贞

四月王园醉牡丹,仍逢芍药拥朱栏。sì yuè wáng yuán zuì mǔ dān,réng féng sháo yào yōng zhū lán。
毋论百种俱争媚,为殿群芳且细看。wú lùn bǎi zhǒng jù zhēng mèi,wèi diàn qún fāng qiě xì kàn。
谑浪古时传洧水,风流今日冠长干。xuè làng gǔ shí chuán wěi shuǐ,fēng liú jīn rì guān zhǎng gàn。
莫将倾国虚相让,谁似霓裳舞玉盘。mò jiāng qīng guó xū xiāng ràng,shuí shì ní shang wǔ yù pán。

端阳后一日薛鸿胪邀宗伯二司寇司农游武氏园即事

王世贞

偶值幽园字辟疆,群公多暇此传觞。ǒu zhí yōu yuán zì pì jiāng,qún gōng duō xiá cǐ chuán shāng。
蒲香可是余端午,竹色将无胜洛阳。pú xiāng kě shì yú duān wǔ,zhú sè jiāng wú shèng luò yáng。
僧眼细分红叶水,仙踪深掩白云乡。sēng yǎn xì fēn hóng yè shuǐ,xiān zōng shēn yǎn bái yún xiāng。
莫愁归骑天街暝,新月纷纷已过墙。mò chóu guī qí tiān jiē míng,xīn yuè fēn fēn yǐ guò qiáng。

雨中过姚氏故园与周公瑕张幼于詹东图戚不磷分韵得春字时公瑕旧游之地将五十年矣

王世贞

但许清游不厌频,姚园虽故客怀新。dàn xǔ qīng yóu bù yàn pín,yáo yuán suī gù kè huái xīn。
雨声立散千家暑,天意初回万井春。yǔ shēng lì sàn qiān jiā shǔ,tiān yì chū huí wàn jǐng chūn。
别岛过云浓泼墨,平溪蹙水细生鳞。bié dǎo guò yún nóng pō mò,píng xī cù shuǐ xì shēng lín。
沿堤大有金城树,总是周郎暗怆神。yán dī dà yǒu jīn chéng shù,zǒng shì zhōu láng àn chuàng shén。

魏府三锦衣北园同方司徒宴游作

王世贞

青山远自凤台分,䆗窱逶迤迥不群。qīng shān yuǎn zì fèng tái fēn,yǎo tiǎo wēi yí jiǒng bù qún。
行处苍虬时一攫,坐来黄鸟数相闻。xíng chù cāng qiú shí yī jué,zuò lái huáng niǎo shù xiāng wén。
疏成曲沼因藏月,别起高楼拟借云。shū chéng qū zhǎo yīn cáng yuè,bié qǐ gāo lóu nǐ jiè yún。
若问主人何所似,魏家公子信陵君。ruò wèn zhǔ rén hé suǒ shì,wèi jiā gōng zi xìn líng jūn。

武定侯故邸竹园

王世贞

碧阴如带拥琅玕,阁静潭澄五月寒。bì yīn rú dài yōng láng gān,gé jìng tán chéng wǔ yuè hán。
淇澳雨余添峭茜,夹池云起助团栾。qí ào yǔ yú tiān qiào qiàn,jiā chí yún qǐ zhù tuán luán。
前朝金穴恩犹在,贵主妆楼迹已残。qián cháo jīn xué ēn yóu zài,guì zhǔ zhuāng lóu jì yǐ cán。
见说侯家千亩赋,可因邮使报平安。jiàn shuō hóu jiā qiān mǔ fù,kě yīn yóu shǐ bào píng ān。

诸公会赵中贵园

王世贞

西华西去有园亭,为客高楼日不扃。xī huá xī qù yǒu yuán tíng,wèi kè gāo lóu rì bù jiōng。
槛外四收吴苑绿,杯中一送蒋山青。kǎn wài sì shōu wú yuàn lǜ,bēi zhōng yī sòng jiǎng shān qīng。
沟从太液宽分润,席傍微垣好聚星。gōu cóng tài yè kuān fēn rùn,xí bàng wēi yuán hǎo jù xīng。
莫笑贵人艰粉黛,只今姚魏未全零。mò xiào guì rén jiān fěn dài,zhǐ jīn yáo wèi wèi quán líng。

过故姚大名留饮有赠

王世贞

十年襟尚一樽同,剩有东山且付公。shí nián jīn shàng yī zūn tóng,shèng yǒu dōng shān qiě fù gōng。
兹日白门归傲吏,尔时青鬓试扶风。zī rì bái mén guī ào lì,ěr shí qīng bìn shì fú fēng。
歌残伏枥心犹在,语到真乘境始空。gē cán fú lì xīn yóu zài,yǔ dào zhēn chéng jìng shǐ kōng。
翻恨夙生余习气,并将词笔叩文通。fān hèn sù shēng yú xí qì,bìng jiāng cí bǐ kòu wén tōng。

大司马阴公出扇索书近作污茧之后复得一律博笑

王世贞

尚书自是岷峨英,四始究极八法精。shàng shū zì shì mín é yīng,sì shǐ jiū jí bā fǎ jīng。
?然授以白团扇,顾我要写金陵行。chǎn rán shòu yǐ bái tuán shàn,gù wǒ yào xiě jīn líng xíng。
分无名笔嗣子敬,可有秀句酬阴铿。fēn wú míng bǐ sì zi jìng,kě yǒu xiù jù chóu yīn kēng。
尚有宠光置怀袖,或使清风习习生。shàng yǒu chǒng guāng zhì huái xiù,huò shǐ qīng fēng xí xí shēng。

张幼于兄薄游金陵过从甚数忽尔告返聊成一章送之并寄长公伯起及韩令

王世贞

爱汝名隐复名通,片言能生四座风。ài rǔ míng yǐn fù míng tōng,piàn yán néng shēng sì zuò fēng。
长干花月正眼底,石湖云树来胸中。zhǎng gàn huā yuè zhèng yǎn dǐ,shí hú yún shù lái xiōng zhōng。
鸟还久矣陶彭泽,禽戏翛然张长公。niǎo hái jiǔ yǐ táo péng zé,qín xì xiāo rán zhāng zhǎng gōng。
我自东山幸无恙,不教猿鹤许相同。wǒ zì dōng shān xìng wú yàng,bù jiào yuán hè xǔ xiāng tóng。

徐二公子邀与陆司寇吴司空游东园

王世贞

六月冰壶生昼凉,侯家池馆胜平阳。liù yuè bīng hú shēng zhòu liáng,hóu jiā chí guǎn shèng píng yáng。
楼头霁色开鳷鹊,台上新云似凤皇。lóu tóu jì sè kāi zhī què,tái shàng xīn yún shì fèng huáng。
客诧郇公厨味好,人惊卫尉厕衣香。kè chà huán gōng chú wèi hǎo,rén jīng wèi wèi cè yī xiāng。
不烦投辖深相挽,小舫青油系绿杨。bù fán tóu xiá shēn xiāng wǎn,xiǎo fǎng qīng yóu xì lǜ yáng。