古诗词

观李于鳞射歌

王世贞

李侯手挽三石强,左射右射势莫当。lǐ hóu shǒu wǎn sān shí qiáng,zuǒ shè yòu shè shì mò dāng。
饮羽犹然动逸劲,白日迥接星飞芒。yǐn yǔ yóu rán dòng yì jìn,bái rì jiǒng jiē xīng fēi máng。
彩旌乱驰鼓人震,徐插繁弱神扬扬。cǎi jīng luàn chí gǔ rén zhèn,xú chā fán ruò shén yáng yáng。
江南野夫不肯降,气挟岱岳超扶桑。jiāng nán yě fū bù kěn jiàng,qì xié dài yuè chāo fú sāng。
乍腾手势身亦转,矢落不见东西扬。zhà téng shǒu shì shēn yì zhuǎn,shǐ luò bù jiàn dōng xī yáng。
道傍儿女相走笑,比着束手无馀长。dào bàng ér nǚ xiāng zǒu xiào,bǐ zhe shù shǒu wú yú zhǎng。
主人玉杯竞前醉,李侯颇欲夸其技。zhǔ rén yù bēi jìng qián zuì,lǐ hóu pǒ yù kuā qí jì。
自云昔者师刘焘,罢看诗书驰猎骑。zì yún xī zhě shī liú dào,bà kàn shī shū chí liè qí。
珊瑚仆姑千金装,戎锦韎韐五花队。shān hú pū gū qiān jīn zhuāng,róng jǐn mèi gé wǔ huā duì。
焘也逡巡独前出,指顾万象俱辟易。dào yě qūn xún dú qián chū,zhǐ gù wàn xiàng jù pì yì。
皎如宵月横控弦,飒尔秋霜见鸣镝。jiǎo rú xiāo yuè héng kòng xián,sà ěr qiū shuāng jiàn míng dī。
众看云中一片白,宛转血坠摩空翼。zhòng kàn yún zhōng yī piàn bái,wǎn zhuǎn xuè zhuì mó kōng yì。
猿猱叫号麋鹿窜,袒跣手割分肩肋。yuán náo jiào hào mí lù cuàn,tǎn xiǎn shǒu gē fēn jiān lē。
精能远出都护右,猛志坐夺材官色。jīng néng yuǎn chū dōu hù yòu,měng zhì zuò duó cái guān sè。
风尘将相在一身,往见主揽甘泉策。fēng chén jiāng xiāng zài yī shēn,wǎng jiàn zhǔ lǎn gān quán cè。
刘子慷慨欣握符,李侯沉冥困执戟。liú zi kāng kǎi xīn wò fú,lǐ hóu chén míng kùn zhí jǐ。
非但折节攻三馀,亦逐时人理簿书。fēi dàn zhé jié gōng sān yú,yì zhú shí rén lǐ bù shū。
雄心隐隐见眉睫,世事忽忽甘籧篨。xióng xīn yǐn yǐn jiàn méi jié,shì shì hū hū gān qú chú。
英雄善藏须莫识,辱国之艺何欷歔。yīng xióng shàn cáng xū mò shí,rǔ guó zhī yì hé xī xū。
我醉为歌平原下,青霾森森日色亚。wǒ zuì wèi gē píng yuán xià,qīng mái sēn sēn rì sè yà。
安得一箭万里空,野夫饱饭看君射。ān dé yī jiàn wàn lǐ kōng,yě fū bǎo fàn kàn jūn shè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

苏侍御汉杰还自按滇舟过龙江余与太宰杨公候之不得却寄一首

王世贞

故人分手惜居诸,幸是天南雁不孤。gù rén fēn shǒu xī jū zhū,xìng shì tiān nán yàn bù gū。
益部使星知久动,江头仙艗未堪呼。yì bù shǐ xīng zhī jiǔ dòng,jiāng tóu xiān yì wèi kān hū。
碧鸡金马曾题否,洱水昆明可泛无。bì jī jīn mǎ céng tí fǒu,ěr shuǐ kūn míng kě fàn wú。
一自飞章通帝坐,至今霜色满皇都。yī zì fēi zhāng tōng dì zuò,zhì jīn shuāng sè mǎn huáng dōu。

同乡杨太宰吾宗少廷尉路户部沈比部袁参军王司训会饮赵中贵园亭分韵得风字

王世贞

贵人楼阁上摩空,蹑屐携觞事未穷。guì rén lóu gé shàng mó kōng,niè jī xié shāng shì wèi qióng。
墙柳似分西禁绿,庭花欲比上阳红。qiáng liǔ shì fēn xī jìn lǜ,tíng huā yù bǐ shàng yáng hóng。
客从吴苑偏乡语,诗自延陵辨国风。kè cóng wú yuàn piān xiāng yǔ,shī zì yán líng biàn guó fēng。
莫笑老夫豪兴发,依依新月凤城东。mò xiào lǎo fū háo xīng fā,yī yī xīn yuè fèng chéng dōng。

徐九公子园亭即事

王世贞

粉窦斜通宛转廊,壶中山水待长房。fěn dòu xié tōng wǎn zhuǎn láng,hú zhōng shān shuǐ dài zhǎng fáng。
轻云入坐笼朱阁,小雨将歌逗画梁。qīng yún rù zuò lóng zhū gé,xiǎo yǔ jiāng gē dòu huà liáng。
客重不虚公子席,花娇欲施令君香。kè zhòng bù xū gōng zi xí,huā jiāo yù shī lìng jūn xiāng。
已教昼漏迟迟报,犹自贪闻子夜长。yǐ jiào zhòu lòu chí chí bào,yóu zì tān wén zi yè zhǎng。

游徐五公子金盘李故园

王世贞

戟门垂塌径微荒,犹诧中山异姓王。jǐ mén chuí tā jìng wēi huāng,yóu chà zhōng shān yì xìng wáng。
地远禽鱼偏得性,年深桧栝不成行。dì yuǎn qín yú piān dé xìng,nián shēn guì guā bù chéng xíng。
沉沉隔坞藏朱舫,宛宛流杯出粉墙。chén chén gé wù cáng zhū fǎng,wǎn wǎn liú bēi chū fěn qiáng。
醉捻霜髭还自笑,可堪阑入少年场。zuì niǎn shuāng zī hái zì xiào,kě kān lán rù shǎo nián chǎng。

坐徐四公子锦衣东园中楼即事

王世贞

别起层楼踞露台,诸峰环列似舆台。bié qǐ céng lóu jù lù tái,zhū fēng huán liè shì yú tái。
窗中塔捧金轮出,槛外神驱碣石来。chuāng zhōng tǎ pěng jīn lún chū,kǎn wài shén qū jié shí lái。
菡萏华灯疑夜日,柘枝繁鼓似晴雷。hàn dàn huá dēng yí yè rì,zhè zhī fán gǔ shì qíng léi。
主人不作元龙简,下客惭非草赋才。zhǔ rén bù zuò yuán lóng jiǎn,xià kè cán fēi cǎo fù cái。

游徐四公子宅东园山池

王世贞

侯家楼馆胜神仙,况尔烟峦四接连。hóu jiā lóu guǎn shèng shén xiān,kuàng ěr yān luán sì jiē lián。
平临绝壑疑无地,忽蹑危梯别有天。píng lín jué hè yí wú dì,hū niè wēi tī bié yǒu tiān。
虬洞转深能暝昼,鱼波竞皱欲赪渊。qiú dòng zhuǎn shēn néng míng zhòu,yú bō jìng zhòu yù chēng yuān。
支颐政尔耽幽赏,无柰笙歌引画筵。zhī yí zhèng ěr dān yōu shǎng,wú nài shēng gē yǐn huà yán。

送大宗伯姜翁考绩北上

王世贞

津人伐鼓榜人讴,为送仙槎犯女牛。jīn rén fá gǔ bǎng rén ōu,wèi sòng xiān chá fàn nǚ niú。
报政远追师尚父,赐车差次富民侯。bào zhèng yuǎn zhuī shī shàng fù,cì chē chà cì fù mín hóu。
朱颜色夺宫袍晓,华发神凌海鹤秋。zhū yán sè duó gōng páo xiǎo,huá fā shén líng hǎi hè qiū。
倘遇君王问绵蕞,可能聊为汉廷留。tǎng yù jūn wáng wèn mián zuì,kě néng liáo wèi hàn tíng liú。

寄答邢子愿先生子愿有诗似快已之得归而尚有忧谗畏讥之意故云

王世贞

河朔风流邢子才,紫衫抛得似黄埃。hé shuò fēng liú xíng zi cái,zǐ shān pāo dé shì huáng āi。
爱他陶令归能赋,嗤我何公去复来。ài tā táo lìng guī néng fù,chī wǒ hé gōng qù fù lái。
试看海鸥谁不下,但逢秋隼任相猜。shì kàn hǎi ōu shuí bù xià,dàn féng qiū sǔn rèn xiāng cāi。
欲寻后会知何日,珍重清洋醉里杯。yù xún hòu huì zhī hé rì,zhēn zhòng qīng yáng zuì lǐ bēi。

再游凤台园

王世贞

平台寂寂隐长堤,羞听舆歌及凤兮。píng tái jì jì yǐn zhǎng dī,xiū tīng yú gē jí fèng xī。
二水三山那在眼,病梧衰竹不成栖。èr shuǐ sān shān nà zài yǎn,bìng wú shuāi zhú bù chéng qī。
芟藤诘曲通新径,洗石摩娑见旧题。shān téng jí qū tōng xīn jìng,xǐ shí mó suō jiàn jiù tí。
翻恨大言唐李白,令人疑杀白门西。fān hèn dà yán táng lǐ bái,lìng rén yí shā bái mén xī。

李临淮竹园

王世贞

李侯高馆逼云孤,翠竹弥空赤日无。lǐ hóu gāo guǎn bī yún gū,cuì zhú mí kōng chì rì wú。
一自六师烦受赈,不妨三径久从芜。yī zì liù shī fán shòu zhèn,bù fáng sān jìng jiǔ cóng wú。
清商似逗黄金缕,上客曾夸碧玉壶。qīng shāng shì dòu huáng jīn lǚ,shàng kè céng kuā bì yù hú。
唤作长矛三十万,紫薇诗调似官粗。huàn zuò zhǎng máo sān shí wàn,zǐ wēi shī diào shì guān cū。

游徐氏莫愁湖故园

王世贞

翠颦无际压明眸,赢得湖名古莫愁。cuì pín wú jì yā míng móu,yíng dé hú míng gǔ mò chóu。
过雨欲移花外径,斜阳争漏竹西楼。guò yǔ yù yí huā wài jìng,xié yáng zhēng lòu zhú xī lóu。
蟠松别主无拘束,语鸟骄人有唱酬。pán sōng bié zhǔ wú jū shù,yǔ niǎo jiāo rén yǒu chàng chóu。
长取断桥三两柱,也堪将系采莲舟。zhǎng qǔ duàn qiáo sān liǎng zhù,yě kān jiāng xì cǎi lián zhōu。

赠南阳孔炎王孙

王世贞

中垒高皇七叶孙,一时文采冠诸昆。zhōng lěi gāo huáng qī yè sūn,yī shí wén cǎi guān zhū kūn。
时凭汉阁青藜杖,不读淮王鸿宝言。shí píng hàn gé qīng lí zhàng,bù dú huái wáng hóng bǎo yán。
立壁图书无长物,传经父子有专门。lì bì tú shū wú zhǎng wù,chuán jīng fù zi yǒu zhuān mén。
只应奇字输扬叟,凭仗双鸿海外论。zhǐ yīng qí zì shū yáng sǒu,píng zhàng shuāng hóng hǎi wài lùn。

戊子秋宣城梅禹金与其从叔季豹相过从颇数今年春禹金之从弟子马来出其诗见示更自斐然于其行得一七言律赠之

王世贞

双颊微赪鬓尚鸦,比它群从更高华。shuāng jiá wēi chēng bìn shàng yā,bǐ tā qún cóng gèng gāo huá。
从夸荆地人人玉,不及梅家树树花。cóng kuā jīng dì rén rén yù,bù jí méi jiā shù shù huā。
舷底歌声牛渚月,袖中诗草敬亭霞。xián dǐ gē shēng niú zhǔ yuè,xiù zhōng shī cǎo jìng tíng xiá。
惟怜乐府新翻调,强半春风傍狭邪。wéi lián lè fǔ xīn fān diào,qiáng bàn chūn fēng bàng xiá xié。

寄赠同守王公为族孙泰亨请也

王世贞

为问吴中贤半刺,牙绯新着主恩深。wèi wèn wú zhōng xián bàn cì,yá fēi xīn zhe zhǔ ēn shēn。
春风总是长依幰,暮夜都无可却金。chūn fēng zǒng shì zhǎng yī xiǎn,mù yè dōu wú kě què jīn。
见赠虔刀时出匣,亲栽召树已成阴。jiàn zèng qián dāo shí chū xiá,qīn zāi zhào shù yǐ chéng yīn。
莫疑门下诸生颂,强半酬知一片心。mò yí mén xià zhū shēng sòng,qiáng bàn chóu zhī yī piàn xīn。

赠故将军刘忠父

王世贞

刘生慷慨古来闻,豹隐深冥鹤在群。liú shēng kāng kǎi gǔ lái wén,bào yǐn shēn míng hè zài qún。
乍见灞陵逢醉尉,不甘南部弄参军。zhà jiàn bà líng féng zuì wèi,bù gān nán bù nòng cān jūn。
筹边欲借青油幕,倚醉狂书白练裙。chóu biān yù jiè qīng yóu mù,yǐ zuì kuáng shū bái liàn qún。
莫以盐车轻病骨,膊间犹长五花文。mò yǐ yán chē qīng bìng gǔ,bó jiān yóu zhǎng wǔ huā wén。