古诗词

题周翁画云槎图赠张隐君

王世贞

昔有博望侯,凿空访河源。xī yǒu bó wàng hóu,záo kōng fǎng hé yuán。
归谓中国人,青天半昆仑。guī wèi zhōng guó rén,qīng tiān bàn kūn lún。
黄河卷地轴,日夜东南奔。huáng hé juǎn dì zhóu,rì yè dōng nán bēn。
何如海上槎,逢此方外客。hé rú hǎi shàng chá,féng cǐ fāng wài kè。
飘然犯银汉,白榆寒历历。piāo rán fàn yín hàn,bái yú hán lì lì。
织女笑解装,橐中支矶石。zhī nǚ xiào jiě zhuāng,tuó zhōng zhī jī shí。
两奇不相遭,万古疑其神。liǎng qí bù xiāng zāo,wàn gǔ yí qí shén。
周翁貌此图,无乃为解纷。zhōu wēng mào cǐ tú,wú nǎi wèi jiě fēn。
嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。cuó yá lǎo lóng làng suǒ jīn,yī jì yī guàn qiū kōng lún。
乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。chéng chá zhī kè jīn xìng zhāng,piāo xū wò dān shuāng yǎn fāng,yàn hàn bù qǔ huáng jīn zhāng。
泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。líng líng yè fēng zhù cháng yáng,bái yún rú jiǎn tiān máng máng。
冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。chōng bō wàn yǐng yù bù dìng,kōng qīng yī diǎn xián fú sāng。
道逢扶桑君,挽之不肯住。dào féng fú sāng jūn,wǎn zhī bù kěn zhù。
我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。wǒ yù féng xū kòu guǎng hán,gāo jiōng qióng yǔ wú mián chù。
褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。qiān shang fǎng zhī nǚ,guài wèi rǔ cáo hǎo chuán tiān yǔ,lìng rǔ pái huái bù dé qù。
倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng,rén jiān shàng yǒu wáng xiān shēng。
天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。tiān piáo hàng xiè rú wèi shú,shēng hè hé nián zuì tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

少泉太仆公谢人间久矣独有喜余迁太仆中丞二律见寄郧中赋此奉酬兼简犹子时厚太仆

王世贞

霜威不入鬓丝春,谁识三朝柏府臣。shuāng wēi bù rù bìn sī chūn,shuí shí sān cháo bǎi fǔ chén。
酬月独成横槊句,醉花翻爱吐裀人。chóu yuè dú chéng héng shuò jù,zuì huā fān ài tǔ yīn rén。
放怀云梦时时阔,论旧山阳字字真。fàng huái yún mèng shí shí kuò,lùn jiù shān yáng zì zì zhēn。
尺牍向来江表擅,却因惊坐许陈遵。chǐ dú xiàng lái jiāng biǎo shàn,què yīn jīng zuò xǔ chén zūn。

少泉太仆公谢人间久矣独有喜余迁太仆中丞二律见寄郧中赋此奉酬兼简犹子时厚太仆

王世贞

章华台畔百花枝,花底春迷白接䍦。zhāng huá tái pàn bǎi huā zhī,huā dǐ chūn mí bái jiē lí。
埋照自来多寓酒,逃名不尽为谈诗。mái zhào zì lái duō yù jiǔ,táo míng bù jǐn wèi tán shī。
听残估客西陵乐,忘却中丞南部时。tīng cán gū kè xī líng lè,wàng què zhōng chéng nán bù shí。
任是江山能殢兴,舍人还有治装期。rèn shì jiāng shān néng tì xīng,shě rén hái yǒu zhì zhuāng qī。

欧祯伯自岭南寄书经岁始达时已谒公车矣

王世贞

吴江船送孝廉回,屈指三看动琯灰。wú jiāng chuán sòng xiào lián huí,qū zhǐ sān kàn dòng guǎn huī。
海内几人同调在,天南万里尺书来。hǎi nèi jǐ rén tóng diào zài,tiān nán wàn lǐ chǐ shū lái。
心随合浦能飞叶,句似罗浮寄远梅。xīn suí hé pǔ néng fēi yè,jù shì luó fú jì yuǎn méi。
见说公车新待诏,不知东阁为谁开。jiàn shuō gōng chē xīn dài zhào,bù zhī dōng gé wèi shuí kāi。

寄赠李惟贞侍御时清戎三楚将赴岭南

王世贞

十道兵符事更新,少陵歌罢点行频。shí dào bīng fú shì gèng xīn,shǎo líng gē bà diǎn xíng pín。
那知使者车前泪,转作君王笔底春。nà zhī shǐ zhě chē qián lèi,zhuǎn zuò jūn wáng bǐ dǐ chūn。
五岭可应任尉戍,三苗今是舜阶人。wǔ lǐng kě yīng rèn wèi shù,sān miáo jīn shì shùn jiē rén。
青灯促膝还思郢,愧杀囊封上紫宸。qīng dēng cù xī hái sī yǐng,kuì shā náng fēng shàng zǐ chén。

过龙泉观冒雨行即景

王世贞

峭风含雨自成悽,宛转襄城辙渐迷。qiào fēng hán yǔ zì chéng qī,wǎn zhuǎn xiāng chéng zhé jiàn mí。
岩电忽垂疑帝笑,江雷初上似儿啼。yán diàn hū chuí yí dì xiào,jiāng léi chū shàng shì ér tí。
遥旌破壁看初没,杂树含烟晕却齐。yáo jīng pò bì kàn chū méi,zá shù hán yān yūn què qí。
恍忽淮南朝帝过,西岩喔喔午时鸡。huǎng hū huái nán cháo dì guò,xī yán ō ō wǔ shí jī。

子与自闽远使相讯道失所贻书而诗篇幸存赋此报寄

王世贞

一疏除书便各天,梅花开落动经年。yī shū chú shū biàn gè tiān,méi huā kāi luò dòng jīng nián。
已拚鱼素浮沉后,幸有骊珠次第传。yǐ pàn yú sù fú chén hòu,xìng yǒu lí zhū cì dì chuán。
郧水下从杨子尽,女星南向越台悬。yún shuǐ xià cóng yáng zi jǐn,nǚ xīng nán xiàng yuè tái xuán。
亦知握手前期在,尘世那能事事圆。yì zhī wò shǒu qián qī zài,chén shì nà néng shì shì yuán。

子与自闽远使相讯道失所贻书而诗篇幸存赋此报寄

王世贞

卧病山城未解颦,新诗一喜一酸辛。wò bìng shān chéng wèi jiě pín,xīn shī yī xǐ yī suān xīn。
青云论旧年年少,白发关心事事真。qīng yún lùn jiù nián nián shǎo,bái fā guān xīn shì shì zhēn。
已自有珠贻汉浦,几时看剑合延津。yǐ zì yǒu zhū yí hàn pǔ,jǐ shí kàn jiàn hé yán jīn。
乡园稍近无拘束,去就清时可细论。xiāng yuán shāo jìn wú jū shù,qù jiù qīng shí kě xì lùn。

宿南岩宫

王世贞

欲凭篮笋数嵬峨,刺眼翻愁胜地多。yù píng lán sǔn shù wéi é,cì yǎn fān chóu shèng dì duō。
绝顶夜悬金观出,断崖晴挟火轮过。jué dǐng yè xuán jīn guān chū,duàn yá qíng xié huǒ lún guò。
池从太乙真人卧,亭忆南薰帝子歌。chí cóng tài yǐ zhēn rén wò,tíng yì nán xūn dì zi gē。
莫话古来冲举事,一官双鬓已蹉跎。mò huà gǔ lái chōng jǔ shì,yī guān shuāng bìn yǐ cuō tuó。

谢李侍御孟敬惠刻书数种

王世贞

使君真有五车书,不惜分光慰索居。shǐ jūn zhēn yǒu wǔ chē shū,bù xī fēn guāng wèi suǒ jū。
中垒业传饶七略,征南癖在喜三馀。zhōng lěi yè chuán ráo qī lüè,zhēng nán pǐ zài xǐ sān yú。
已无它技同鼯鼠,从此残缘结蠹鱼。yǐ wú tā jì tóng wú shǔ,cóng cǐ cán yuán jié dù yú。
更道酉阳西去穴,缥缃玉简定何如。gèng dào yǒu yáng xī qù xué,piāo xiāng yù jiǎn dìng hé rú。

由太和登绝顶二首

王世贞

千盘转尽见三门,七十二峰朝至尊。qiān pán zhuǎn jǐn jiàn sān mén,qī shí èr fēng cháo zhì zūn。
下插香垆胜庐岳,中悬天柱即昆仑。xià chā xiāng lú shèng lú yuè,zhōng xuán tiān zhù jí kūn lún。
琅璈挟籁晴疑雨,金殿摇光夜不昏。láng áo xié lài qíng yí yǔ,jīn diàn yáo guāng yè bù hūn。
欲指群方无可问,青山处处白云屯。yù zhǐ qún fāng wú kě wèn,qīng shān chù chù bái yún tún。

由太和登绝顶二首

王世贞

绛节朱幡缥缈间,纵非天汉不尘寰。jiàng jié zhū fān piāo miǎo jiān,zòng fēi tiān hàn bù chén huán。
平超五岳王公位,肯数三峨伯仲山。píng chāo wǔ yuè wáng gōng wèi,kěn shù sān é bó zhòng shān。
千嶂雾深银作海,九霄云净玉为关。qiān zhàng wù shēn yín zuò hǎi,jiǔ xiāo yún jìng yù wèi guān。
空馀沆瀣零仙掌,消渴相如可再攀。kōng yú hàng xiè líng xiān zhǎng,xiāo kě xiāng rú kě zài pān。

邀助甫迎恩宫作

王世贞

三月花飞懒下堂,出游端自为薇郎。sān yuè huā fēi lǎn xià táng,chū yóu duān zì wèi wēi láng。
尊前小语青山近,城里玄宫白日长。zūn qián xiǎo yǔ qīng shān jìn,chéng lǐ xuán gōng bái rì zhǎng。
欲折松枝充麈尾,可辞华土拭干将。yù zhé sōng zhī chōng zhǔ wěi,kě cí huá tǔ shì gàn jiāng。
人间对有狂名在,不信相逢老不狂。rén jiān duì yǒu kuáng míng zài,bù xìn xiāng féng lǎo bù kuáng。

三月晦日助甫见甫于使院清美堂联句因赠

王世贞

铃阁初开兴不孤,醉来时复对乌乌。líng gé chū kāi xīng bù gū,zuì lái shí fù duì wū wū。
山低送绿看时失,叶密欺红数欲无。shān dī sòng lǜ kàn shí shī,yè mì qī hóng shù yù wú。
雅为恋春期秉烛,那知代月有联珠。yǎ wèi liàn chūn qī bǐng zhú,nà zhī dài yuè yǒu lián zhū。
明朝更是清和候,萧洒齐纨佐玉壶。míng cháo gèng shì qīng hé hòu,xiāo sǎ qí wán zuǒ yù hú。

移舟饯助甫分韵得牛字

王世贞

麇子城南看放舟,鸣笳叠鼓不宽愁。jūn zi chéng nán kàn fàng zhōu,míng jiā dié gǔ bù kuān chóu。
过云石迥如人立,破壁江能学字流。guò yún shí jiǒng rú rén lì,pò bì jiāng néng xué zì liú。
此际雄谭还白马,早时真气失青牛。cǐ jì xióng tán hái bái mǎ,zǎo shí zhēn qì shī qīng niú。
亦知别后无他事,肯为嵾峰暂少留。yì zhī bié hòu wú tā shì,kěn wèi cēn fēng zàn shǎo liú。

送李孟敬侍御还台

王世贞

十年贪识凤毛难,曾借中兴疏草看。shí nián tān shí fèng máo nán,céng jiè zhōng xīng shū cǎo kàn。
家有一书司马法,人传八使惠文冠。jiā yǒu yī shū sī mǎ fǎ,rén chuán bā shǐ huì wén guān。
霜驱夙雾过衡远,风送馀波上汉寒。shuāng qū sù wù guò héng yuǎn,fēng sòng yú bō shàng hàn hán。
共道朝廷尊自若,仍教李勉向台端。gòng dào cháo tíng zūn zì ruò,réng jiào lǐ miǎn xiàng tái duān。