古诗词

题周翁画云槎图赠张隐君

王世贞

昔有博望侯,凿空访河源。xī yǒu bó wàng hóu,záo kōng fǎng hé yuán。
归谓中国人,青天半昆仑。guī wèi zhōng guó rén,qīng tiān bàn kūn lún。
黄河卷地轴,日夜东南奔。huáng hé juǎn dì zhóu,rì yè dōng nán bēn。
何如海上槎,逢此方外客。hé rú hǎi shàng chá,féng cǐ fāng wài kè。
飘然犯银汉,白榆寒历历。piāo rán fàn yín hàn,bái yú hán lì lì。
织女笑解装,橐中支矶石。zhī nǚ xiào jiě zhuāng,tuó zhōng zhī jī shí。
两奇不相遭,万古疑其神。liǎng qí bù xiāng zāo,wàn gǔ yí qí shén。
周翁貌此图,无乃为解纷。zhōu wēng mào cǐ tú,wú nǎi wèi jiě fēn。
嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。cuó yá lǎo lóng làng suǒ jīn,yī jì yī guàn qiū kōng lún。
乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。chéng chá zhī kè jīn xìng zhāng,piāo xū wò dān shuāng yǎn fāng,yàn hàn bù qǔ huáng jīn zhāng。
泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。líng líng yè fēng zhù cháng yáng,bái yún rú jiǎn tiān máng máng。
冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。chōng bō wàn yǐng yù bù dìng,kōng qīng yī diǎn xián fú sāng。
道逢扶桑君,挽之不肯住。dào féng fú sāng jūn,wǎn zhī bù kěn zhù。
我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。wǒ yù féng xū kòu guǎng hán,gāo jiōng qióng yǔ wú mián chù。
褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。qiān shang fǎng zhī nǚ,guài wèi rǔ cáo hǎo chuán tiān yǔ,lìng rǔ pái huái bù dé qù。
倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng,rén jiān shàng yǒu wáng xiān shēng。
天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。tiān piáo hàng xiè rú wèi shú,shēng hè hé nián zuì tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送赵中丞良弼自楚开府还台公旧牧荆州为中兴循吏第一今其还也独晋左丞

王世贞

共夸元白夹江除,来往鱼椷问索居。gòng kuā yuán bái jiā jiāng chú,lái wǎng yú jiān wèn suǒ jū。
见合两邦为反坫,忽传三殿有徵书。jiàn hé liǎng bāng wèi fǎn diàn,hū chuán sān diàn yǒu zhēng shū。
先朝旧露荆州冕,全楚今攀御史车。xiān cháo jiù lù jīng zhōu miǎn,quán chǔ jīn pān yù shǐ chē。
不独风棱堪独坐,即论循吏许谁如。bù dú fēng léng kān dú zuò,jí lùn xún lì xǔ shuí rú。

寄甘肃侯中丞儒宗

王世贞

回首齐门和铗歌,辟书先后起烟萝。huí shǒu qí mén hé jiá gē,pì shū xiān hòu qǐ yān luó。
幕中明月堪相共,镜里秋霜奈我何。mù zhōng míng yuè kān xiāng gòng,jìng lǐ qiū shuāng nài wǒ hé。
燕颔古来金印远,虎符西去玉关多。yàn hàn gǔ lái jīn yìn yuǎn,hǔ fú xī qù yù guān duō。
那能醉尔葡萄酒,射鹿还煎热洛河。nà néng zuì ěr pú táo jiǔ,shè lù hái jiān rè luò hé。

寄赠罗中丞国华自贵竹移镇西川

王世贞

除目中枢有大名,忽传开府更西征。chú mù zhōng shū yǒu dà míng,hū chuán kāi fǔ gèng xī zhēng。
已收罗鬼刀耕戍,凭取蓬婆铁作城。yǐ shōu luó guǐ dāo gēng shù,píng qǔ péng pó tiě zuò chéng。
蜀道时清偏自易,雪山公到不为轻。shǔ dào shí qīng piān zì yì,xuě shān gōng dào bù wèi qīng。
亦知小镇堪投老,牢落床头铗自鸣。yì zhī xiǎo zhèn kān tóu lǎo,láo luò chuáng tóu jiá zì míng。

中丞曹丈手录新诗见示卒业感而有谢

王世贞

山城春晚足音微,漠漠停云四望非。shān chéng chūn wǎn zú yīn wēi,mò mò tíng yún sì wàng fēi。
忽讶汉珠神女赠,总缘荆玉国工稀。hū yà hàn zhū shén nǚ zèng,zǒng yuán jīng yù guó gōng xī。
声排灰琯吹相协,字挟云霞看欲飞。shēng pái huī guǎn chuī xiāng xié,zì xié yún xiá kàn yù fēi。
却笑古来吴季子,楚风论未便成归。què xiào gǔ lái wú jì zi,chǔ fēng lùn wèi biàn chéng guī。

灌甫宗正寄示所著新书奉赠

王世贞

浮云郁郁大梁城,公子名高不爱名。fú yún yù yù dà liáng chéng,gōng zi míng gāo bù ài míng。
但自壁间寻孔氏,何须席左待侯生。dàn zì bì jiān xún kǒng shì,hé xū xí zuǒ dài hóu shēng。
藏书嵩岳中天色,纪瑞黄河圣代清。cáng shū sōng yuè zhōng tiān sè,jì ruì huáng hé shèng dài qīng。
却忆荆州王粲在,从军诗好继东京。què yì jīng zhōu wáng càn zài,cóng jūn shī hǎo jì dōng jīng。

内乡李翁少偕计公车不第遂弃归以长君翰林封顾翁时时称乡贡进士扁舟见访谈诗论世事多感慨不平语于其别也赠之一诗

王世贞

拂袖公车成隐心,玺书元解觅山深。fú xiù gōng chē chéng yǐn xīn,xǐ shū yuán jiě mì shān shēn。
逃名不作唐供奉,得句还称李翰林。táo míng bù zuò táng gōng fèng,dé jù hái chēng lǐ hàn lín。
老向唾壶翻击节,愁来挟瑟问知音。lǎo xiàng tuò hú fān jī jié,chóu lái xié sè wèn zhī yīn。
丹崖丹水春何限,莫忆寻常卖骏金。dān yá dān shuǐ chūn hé xiàn,mò yì xún cháng mài jùn jīn。

见甫与余交久矣忽以书币及诗来贽请执门人礼以此辞谢

王世贞

军城烟柳暮苍然,忽堕孤鸿棐几边。jūn chéng yān liǔ mù cāng rán,hū duò gū hóng fěi jǐ biān。
今日子云仍问字,当时文举已忘年。jīn rì zi yún réng wèn zì,dāng shí wén jǔ yǐ wàng nián。
书来绣段难为报,家有青箱敢吝传。shū lái xiù duàn nán wèi bào,jiā yǒu qīng xiāng gǎn lìn chuán。
莫道郧江无柳折,也曾相系孝廉船。mò dào yún jiāng wú liǔ zhé,yě céng xiāng xì xiào lián chuán。

明辅方伯走使驰书数千里询我汉上盛言新筑不减祗园然颇以索居为叹聊成二律奉赠因抒鄙怀

王世贞

怜君新筑晋祠幽,五柳当门山满楼。lián jūn xīn zhù jìn cí yōu,wǔ liǔ dāng mén shān mǎn lóu。
昼永琴樽宽自得,春深车马僻难求。zhòu yǒng qín zūn kuān zì dé,chūn shēn chē mǎ pì nán qiú。
孤云似客能分坐,片石闻禅解点头。gū yún shì kè néng fēn zuò,piàn shí wén chán jiě diǎn tóu。
犹有旧交时搅念,西风吹雁下襄州。yóu yǒu jiù jiāo shí jiǎo niàn,xī fēng chuī yàn xià xiāng zhōu。

明辅方伯走使驰书数千里询我汉上盛言新筑不减祗园然颇以索居为叹聊成二律奉赠因抒鄙怀

王世贞

紫衫抛后鬓全鬒,六见桃花源水春。zǐ shān pāo hòu bìn quán zhěn,liù jiàn táo huā yuán shuǐ chūn。
题笔不为绵上语,灌园偏忆汉阴人。tí bǐ bù wèi mián shàng yǔ,guàn yuán piān yì hàn yīn rén。
行藏盛世难论迹,离合中年总爱身。xíng cáng shèng shì nán lùn jì,lí hé zhōng nián zǒng ài shēn。
若问宦情何所道,苔衣生戟耳生轮。ruò wèn huàn qíng hé suǒ dào,tái yī shēng jǐ ěr shēng lún。

宋丈望之见示华阳馆集志谢

王世贞

久矣谈天碣石荒,谁堪别馆号华阳。jiǔ yǐ tán tiān jié shí huāng,shuí kān bié guǎn hào huá yáng。
剑从江右光含斗,书学淮南字有霜。jiàn cóng jiāng yòu guāng hán dòu,shū xué huái nán zì yǒu shuāng。
此去中兴多大雅,向来孤愤半清商。cǐ qù zhōng xīng duō dà yǎ,xiàng lái gū fèn bàn qīng shāng。
亦知行部阳春色,倘许新题到草堂。yì zhī xíng bù yáng chūn sè,tǎng xǔ xīn tí dào cǎo táng。

助甫起家陕西左参有赠

王世贞

先朝绿鬓尚书郎,鲖水忘饥岁月长。xiān cháo lǜ bìn shàng shū láng,tóng shuǐ wàng jī suì yuè zhǎng。
看著鹖冠知有托,罢含鸡舌尚馀香。kàn zhù hé guān zhī yǒu tuō,bà hán jī shé shàng yú xiāng。
公车忽借临三辅,京兆今应数二张。gōng chē hū jiè lín sān fǔ,jīng zhào jīn yīng shù èr zhāng。
见说华阴山下土,能添广武匣中霜。jiàn shuō huá yīn shān xià tǔ,néng tiān guǎng wǔ xiá zhōng shuāng。

助甫起家陕西左参有赠

王世贞

已从岩穴谢时荣,尺一传来客尽惊。yǐ cóng yán xué xiè shí róng,chǐ yī chuán lái kè jǐn jīng。
马首掌莲开太华,箧中诗草见西京。mǎ shǒu zhǎng lián kāi tài huá,qiè zhōng shī cǎo jiàn xī jīng。
病当清世那堪久,身为知音稍解轻。bìng dāng qīng shì nà kān jiǔ,shēn wèi zhī yīn shāo jiě qīng。
欲识保釐新政就,试听铜雀有双鸣。yù shí bǎo lí xīn zhèng jiù,shì tīng tóng què yǒu shuāng míng。

兵宪王君阳德数过弇山园颇述泉石之美走笔奉寄

王世贞

一壑中年属谢家,只缘青绂离青霞。yī hè zhōng nián shǔ xiè jiā,zhǐ yuán qīng fú lí qīng xiá。
衡门过客题衰凤,小队春间驻浣花。héng mén guò kè tí shuāi fèng,xiǎo duì chūn jiān zhù huàn huā。
已借使君为地主,可无诗句忆天涯。yǐ jiè shǐ jūn wèi dì zhǔ,kě wú shī jù yì tiān yá。
郧江亦号羊公府,卧阁萧条负岁华。yún jiāng yì hào yáng gōng fǔ,wò gé xiāo tiáo fù suì huá。

叔宝约游武当不至欲按余诗作图聊尔次答且寓嘲

王世贞

虚传消息到襄州,济胜唯应踏虎丘。xū chuán xiāo xī dào xiāng zhōu,jì shèng wéi yīng tà hǔ qiū。
金作嵾山空弄色,珠悬汉水不成投。jīn zuò cēn shān kōng nòng sè,zhū xuán hàn shuǐ bù chéng tóu。
还凭摩诘诗中画,写作宗生卧后游。hái píng mó jí shī zhōng huà,xiě zuò zōng shēng wò hòu yóu。
必待他年婚嫁毕,桃花烂却武陵舟。bì dài tā nián hūn jià bì,táo huā làn què wǔ líng zhōu。

喜助甫少参复过郧城

王世贞

郧江星象往来频,春起南阳冬入秦。yún jiāng xīng xiàng wǎng lái pín,chūn qǐ nán yáng dōng rù qín。
负弩迎将符节使,同舟看是角巾人。fù nǔ yíng jiāng fú jié shǐ,tóng zhōu kàn shì jiǎo jīn rén。
从来侠客深然诺,岂合明时见隐沦。cóng lái xiá kè shēn rán nuò,qǐ hé míng shí jiàn yǐn lún。
节度莫夸襄漾好,白茅先授九边臣。jié dù mò kuā xiāng yàng hǎo,bái máo xiān shòu jiǔ biān chén。