古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

徐州渡口大风

王世贞

七圣皆迷辙,何方可问津。qī shèng jiē mí zhé,hé fāng kě wèn jīn。
生元仗天地,去敢避风尘。shēng yuán zhàng tiān dì,qù gǎn bì fēng chén。
红勒桃花笑,青禁杨柳颦。hóng lēi táo huā xiào,qīng jìn yáng liǔ pín。
苍范得前馆,浊酒自相亲。cāng fàn dé qián guǎn,zhuó jiǔ zì xiāng qīn。

遇史兰溪姑丈

王世贞

萧然归骑单,相顾各汍澜。xiāo rán guī qí dān,xiāng gù gè wán lán。
旅食关愁近,风尘认面难。lǚ shí guān chóu jìn,fēng chén rèn miàn nán。
老能逢盛世,贫且傍微官。lǎo néng féng shèng shì,pín qiě bàng wēi guān。
旧业桃花坞,春深正耐看。jiù yè táo huā wù,chūn shēn zhèng nài kàn。

恩县道中雨

王世贞

东风数杯酒,细雨三家村。dōng fēng shù bēi jiǔ,xì yǔ sān jiā cūn。
行旅片时湿,农家素业存。xíng lǚ piàn shí shī,nóng jiā sù yè cún。
梨花时一瞑,水鹳忽群喧。lí huā shí yī míng,shuǐ guàn hū qún xuān。
大有江南色,翻然嗟故园。dà yǒu jiāng nán sè,fān rán jiē gù yuán。

兖州道中怀古

王世贞

身世竟何限,劳劳嗟此行。shēn shì jìng hé xiàn,láo láo jiē cǐ xíng。
云为天地色,山阅古今名。yún wèi tiān dì sè,shān yuè gǔ jīn míng。
慷慨齐三士,栖迟鲁两生。kāng kǎi qí sān shì,qī chí lǔ liǎng shēng。
不归吾岂敢,即死向谁明。bù guī wú qǐ gǎn,jí sǐ xiàng shuí míng。

德州渡口

王世贞

征途人自怯,不敢授春衣。zhēng tú rén zì qiè,bù gǎn shòu chūn yī。
山雨将寒骤,人烟过午稀。shān yǔ jiāng hán zhòu,rén yān guò wǔ xī。
时时瘦马立,往往峭帆飞。shí shí shòu mǎ lì,wǎng wǎng qiào fān fēi。
行役毋劳恨,于今是帝畿。xíng yì wú láo hèn,yú jīn shì dì jī。

阜城道中

王世贞

春色昼冥冥,劳歌倦自听。chūn sè zhòu míng míng,láo gē juàn zì tīng。
地过三辅紫,天近九关青。dì guò sān fǔ zǐ,tiān jìn jiǔ guān qīng。
旅梦从车续,村沽离盏醒。lǚ mèng cóng chē xù,cūn gū lí zhǎn xǐng。
如何挂冠后,更遣役吾形。rú hé guà guān hòu,gèng qiǎn yì wú xíng。

喜于鳞被召作

王世贞

物色乾坤满,羊裘尚寂寥。wù sè qián kūn mǎn,yáng qiú shàng jì liáo。
忽闻求剑诏,实已应弓招。hū wén qiú jiàn zhào,shí yǐ yīng gōng zhāo。
骚雅名终在,巢由卧转骄。sāo yǎ míng zhōng zài,cháo yóu wò zhuǎn jiāo。
弹冠岂吾事,或可擅渔樵。dàn guān qǐ wú shì,huò kě shàn yú qiáo。

贻张明府

王世贞

一官知久厌,何事复泥途。yī guān zhī jiǔ yàn,hé shì fù ní tú。
自长朱门傲,谁怜白雪孤。zì zhǎng zhū mén ào,shuí lián bái xuě gū。
百钱行处有,双屐倦来扶。bǎi qián xíng chù yǒu,shuāng jī juàn lái fú。
况是春山里,村村闻鹧鸪。kuàng shì chūn shān lǐ,cūn cūn wén zhè gū。

项子出新编索序余病未能讽咏来美聊成短述

王世贞

浮名人自惜,孤调晚堪疑。fú míng rén zì xī,gū diào wǎn kān yí。
欲定三都价,难评幼妇辞。yù dìng sān dōu jià,nán píng yòu fù cí。
飞扬投笔意,寂寞断弦悲。fēi yáng tóu bǐ yì,jì mò duàn xián bēi。
归遇烟波侣,犹能说项斯。guī yù yān bō lǚ,yóu néng shuō xiàng sī。

病中书怀上御史院王大夫兼简郭考功

王世贞

刺促都门地,栖迟草莽臣。cì cù dōu mén dì,qī chí cǎo mǎng chén。
浮名当日洗,畏路暂时新。fú míng dāng rì xǐ,wèi lù zàn shí xīn。
涕泪仍沾世,风尘敢为身。tì lèi réng zhān shì,fēng chén gǎn wèi shēn。
艰难心一片,寸断为君陈。jiān nán xīn yī piàn,cùn duàn wèi jūn chén。

病中书怀上御史院王大夫兼简郭考功

王世贞

自收孤臣泪,知非九辨才。zì shōu gū chén lèi,zhī fēi jiǔ biàn cái。
天疑将日远,霜肯背春来。tiān yí jiāng rì yuǎn,shuāng kěn bèi chūn lái。
肱在先应折,肠馀此际回。gōng zài xiān yīng zhé,cháng yú cǐ jì huí。
莫教垂死骨,仍作不然灰。mò jiào chuí sǐ gǔ,réng zuò bù rán huī。

病中书怀上御史院王大夫兼简郭考功

王世贞

沦落丰城剑,参差古狱中。lún luò fēng chéng jiàn,cān chà gǔ yù zhōng。
向来双犯斗,端为一司空。xiàng lái shuāng fàn dòu,duān wèi yī sī kōng。
生死恩犹在,乾坤事未穷。shēng sǐ ēn yóu zài,qián kūn shì wèi qióng。
华阴半掬土,秋色满崆峒。huá yīn bàn jū tǔ,qiū sè mǎn kōng dòng。

病中书怀上御史院王大夫兼简郭考功

王世贞

寂寞千秋事,艰危一寸肠。jì mò qiān qiū shì,jiān wēi yī cùn cháng。
不因穷李白,那见古汾阳。bù yīn qióng lǐ bái,nà jiàn gǔ fén yáng。
霜色回天老,春风遍夜郎。shuāng sè huí tiān lǎo,chūn fēng biàn yè láng。
衔珠未敢报,踯躅五湖傍。xián zhū wèi gǎn bào,zhí zhú wǔ hú bàng。

无凭

王世贞

一归恒在念,万事总无凭。yī guī héng zài niàn,wàn shì zǒng wú píng。
病入中年易,愁因薄暮增。bìng rù zhōng nián yì,chóu yīn báo mù zēng。
世情工顿挫,吾意岂飞腾。shì qíng gōng dùn cuò,wú yì qǐ fēi téng。
渐觉交游少,时能觅酒僧。jiàn jué jiāo yóu shǎo,shí néng mì jiǔ sēng。

题项子曲池草堂用原韵

王世贞

闻君卜筑处,巧得越江偏。wén jūn bo zhù chù,qiǎo dé yuè jiāng piān。
宛转天疑隔,栖迟境自玄。wǎn zhuǎn tiān yí gé,qī chí jìng zì xuán。
草萦双屐远,花借一尊先。cǎo yíng shuāng jī yuǎn,huā jiè yī zūn xiān。
况是谈经日,门人有服虔。kuàng shì tán jīng rì,mén rén yǒu fú qián。