古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

新城道中

王世贞

马首今何适,萧然爱此身。mǎ shǒu jīn hé shì,xiāo rán ài cǐ shēn。
夏霖迁古道,秋色佐归人。xià lín qiān gǔ dào,qiū sè zuǒ guī rén。
稍觉黄沾柳,时看白点蘋。shāo jué huáng zhān liǔ,shí kàn bái diǎn píng。
任它风雨态,不解令伤神。rèn tā fēng yǔ tài,bù jiě lìng shāng shén。

滕县作

王世贞

齐楚今何在,滕犹旧日名。qí chǔ jīn hé zài,téng yóu jiù rì míng。
浮云双战地,落日一空城。fú yún shuāng zhàn dì,luò rì yī kōng chéng。
野旷犹堪井,山贫自不争。yě kuàng yóu kān jǐng,shān pín zì bù zhēng。
遗编二策在,终是鲁书生。yí biān èr cè zài,zhōng shì lǔ shū shēng。

送虚白上人主竹塘寺

王世贞

去住元无系,师今定若何。qù zhù yuán wú xì,shī jīn dìng ruò hé。
坐推狮子吼,塔许雁王过。zuò tuī shī zi hǒu,tǎ xǔ yàn wáng guò。
白社经翻早,青山锡占多。bái shè jīng fān zǎo,qīng shān xī zhàn duō。
已知香积供,难少病维摩。yǐ zhī xiāng jī gōng,nán shǎo bìng wéi mó。

赠方子还里

王世贞

不谓文园侣,柴门趁病身。bù wèi wén yuán lǚ,chái mén chèn bìng shēn。
将军无揖客,故国有归人。jiāng jūn wú yī kè,gù guó yǒu guī rén。
调忆朱弦旧,愁催白发新。diào yì zhū xián jiù,chóu cuī bái fā xīn。
奚囊数行在,知汝未全贫。xī náng shù xíng zài,zhī rǔ wèi quán pín。

寄明卿使君再觐

王世贞

述职诸侯礼,梯航可厌频。shù zhí zhū hóu lǐ,tī háng kě yàn pín。
峥嵘仍岳牧,偃蹇似波臣。zhēng róng réng yuè mù,yǎn jiǎn shì bō chén。
梦入钧天旧,恩沾湛露新。mèng rù jūn tiān jiù,ēn zhān zhàn lù xīn。
如逢明主问,莫拟汉家薪。rú féng míng zhǔ wèn,mò nǐ hàn jiā xīn。

寄明卿使君再觐

王世贞

汝厌承明后,于今两报功。rǔ yàn chéng míng hòu,yú jīn liǎng bào gōng。
请歌诸国乐,谁似七闽风。qǐng gē zhū guó lè,shuí shì qī mǐn fēng。
霜益鱼符老,天开象魏雄。shuāng yì yú fú lǎo,tiān kāi xiàng wèi xióng。
明堂当计吏,第一是吴公。míng táng dāng jì lì,dì yī shì wú gōng。

海浮子自滇归迂驾过访值余他出怅然因赋此寄怀

王世贞

十载诗相忆,乾坤鬓共苍。shí zài shī xiāng yì,qián kūn bìn gòng cāng。
岂期中散驾,来自宠王乡。qǐ qī zhōng sàn jià,lái zì chǒng wáng xiāng。
凤不题蓬荜,星虚聚草堂。fèng bù tí péng bì,xīng xū jù cǎo táng。
何时蒜山翠,花雨对传觞。hé shí suàn shān cuì,huā yǔ duì chuán shāng。

送曹子会试

王世贞

罢醉枫桥酒,乾坤别自轻。bà zuì fēng qiáo jiǔ,qián kūn bié zì qīng。
如云偕计吏,捧日向承明。rú yún xié jì lì,pěng rì xiàng chéng míng。
不必论三献,无何遂一鸣。bù bì lùn sān xiàn,wú hé suì yī míng。
平津晚来贵,曾是鲁诸生。píng jīn wǎn lái guì,céng shì lǔ zhū shēng。

送曹子会试

王世贞

紫极春将动,黄河冰自开。zǐ jí chūn jiāng dòng,huáng hé bīng zì kāi。
请看题柱者,谁是斫轮才。qǐng kàn tí zhù zhě,shuí shì zhuó lún cái。
剑暖初辞匣,金寒旧筑台。jiàn nuǎn chū cí xiá,jīn hán jiù zhù tái。
甘泉倘有赋,圣主受釐回。gān quán tǎng yǒu fù,shèng zhǔ shòu lí huí。

倦酒

王世贞

春山何限青,春酒日冥冥。chūn shān hé xiàn qīng,chūn jiǔ rì míng míng。
旧社能相命,清时渐爱醒。jiù shè néng xiāng mìng,qīng shí jiàn ài xǐng。
高斋亲药裹,镇日检茶经。gāo zhāi qīn yào guǒ,zhèn rì jiǎn chá jīng。
纵有刘生颂,睢盱不要听。zòng yǒu liú shēng sòng,suī xū bù yào tīng。

徐广文先生过饮

王世贞

即看春事速,忍使赏心违。jí kàn chūn shì sù,rěn shǐ shǎng xīn wéi。
白首时情见,青衫旧德稀。bái shǒu shí qíng jiàn,qīng shān jiù dé xī。
催来花竞手,藉罢草沾衣。cuī lái huā jìng shǒu,jí bà cǎo zhān yī。
最爱斜阳外,扶藜缓自归。zuì ài xié yáng wài,fú lí huǎn zì guī。

送龚大理出教授严州二首

王世贞

小史轻儿掾,诸生爱郑虔。xiǎo shǐ qīng ér yuàn,zhū shēng ài zhèng qián。
掷他廷尉牍,还我广文毡。zhì tā tíng wèi dú,hái wǒ guǎng wén zhān。
月冷铜官阁,云分石佛泉。yuè lěng tóng guān gé,yún fēn shí fú quán。
好将孤剑气,高并客星悬。hǎo jiāng gū jiàn qì,gāo bìng kè xīng xuán。

送龚大理出教授严州二首

王世贞

千峰建德合,一水桐庐流。qiān fēng jiàn dé hé,yī shuǐ tóng lú liú。
白简翻相为,青袍可自由。bái jiǎn fān xiāng wèi,qīng páo kě zì yóu。
门因问字启,客爱解颐留。mén yīn wèn zì qǐ,kè ài jiě yí liú。
倘逐羊裘钓,知君有直钩。tǎng zhú yáng qiú diào,zhī jūn yǒu zhí gōu。

送僧归摄山

王世贞

诸方参欲尽,始悟买归航。zhū fāng cān yù jǐn,shǐ wù mǎi guī háng。
只是心堪了,原无法可将。zhǐ shì xīn kān le,yuán wú fǎ kě jiāng。
雨侵江令石,云据远公房。yǔ qīn jiāng lìng shí,yún jù yuǎn gōng fáng。
惟有春来后,居然花草香。wéi yǒu chūn lái hòu,jū rán huā cǎo xiāng。

久旱得雨

王世贞

枯已吾苗甚,愁深岁事论。kū yǐ wú miáo shén,chóu shēn suì shì lùn。
疾雷翻地轴,飞汉写天门。jí léi fān dì zhóu,fēi hàn xiě tiān mén。
鼓楫幽从诣,为农道转尊。gǔ jí yōu cóng yì,wèi nóng dào zhuǎn zūn。
寄声诸父老,一饭亦天恩。jì shēng zhū fù lǎo,yī fàn yì tiān ēn。