古诗词

醉后信口劝客饮

王世贞

今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。jīn rì wèi kè,guà què tóu shàng zhì,jiě wǒ yāo jiān yú。
簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。zān yīng léi xiè bù zú dào,xíng hái tǔ mù zhōng hé rú。
少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。shǎo nián dàn qí liù bó jiān chū pú,yī yī jiāng zhì qián tíng chú,yǔ kè dì qǐ wèi huān yú。
东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。dōng liú zhī shuǐ xī shàng lú,shì rén zì xián wú zì yú。
客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。kè bù jiàn luò yáng sū shēng è shǎo nián,kāi kǒu zào huà jù wú quán。
横六黄金五车裂,总为城南二顷田。héng liù huáng jīn wǔ chē liè,zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián。
客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。kè bù jiàn wèi qí shēng shì tóng shān qiū,cè zhōng sǐ rén duàn jūn tóu。
黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。qíng tú mǎ shí xiāng táng xià,dāng shí nì zhě qín yīng hóu。
人生反覆难预期,精灵一别千忧随。rén shēng fǎn fù nán yù qī,jīng líng yī bié qiān yōu suí。
请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。qǐng kàn cǎo mù yǒu róng cuì,róng zhě hé ēn yuàn zhě shuí。
丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。zhàng fū bù néng wò chuò quán mén qǔ róng guì,qū qiǎn qī chǐ gōng qī zi。
又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。yòu bù néng yǎng miàn kàn wū liáng,wàn suì qiān qiū yì rú cǐ。
浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。zhuó jīng qīng wèi hé néng lǐ,xiān shēng yī yán kè jì qǔ,pāi fú jiǔ chuán wú zú yǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

扬州访张有功不值

王世贞

当时恩谴异长沙,春见唐昌两度花。dāng shí ēn qiǎn yì zhǎng shā,chūn jiàn táng chāng liǎng dù huā。
幕府夜来频问帖,玉鞭金勒向谁家。mù fǔ yè lái pín wèn tiē,yù biān jīn lēi xiàng shuí jiā。

暑中戏简谢时臣索画庐山障

王世贞

亭午湘帘暑未残,谩劳朱李荐冰盘。tíng wǔ xiāng lián shǔ wèi cán,mán láo zhū lǐ jiàn bīng pán。
须君貌寄庐山障,卧对飞流万尺寒。xū jūn mào jì lú shān zhàng,wò duì fēi liú wàn chǐ hán。

宝应湖

王世贞

波摇匹练界长空,天阔千帆处处风。bō yáo pǐ liàn jiè zhǎng kōng,tiān kuò qiān fān chù chù fēng。
入雾楼台先暝黑,隔林枫叶后霜红。rù wù lóu tái xiān míng hēi,gé lín fēng yè hòu shuāng hóng。

宝应湖

王世贞

长天漠漠水淙淙,鼓吹中流引画艭。zhǎng tiān mò mò shuǐ cóng cóng,gǔ chuī zhōng liú yǐn huà shuāng。
南人过此看不足,北人即怕莫推窗。nán rén guò cǐ kàn bù zú,běi rén jí pà mò tuī chuāng。

喜明卿舍人至口号

王世贞

昨夜承明万井开,露寒星斗共崔嵬。zuó yè chéng míng wàn jǐng kāi,lù hán xīng dòu gòng cuī wéi。
虚将紫气归燕石,自有荆人抱玉来。xū jiāng zǐ qì guī yàn shí,zì yǒu jīng rén bào yù lái。

送家兄君美复之江右幕职

王世贞

滕王高阁枕江开,万里涛驱雪色来。téng wáng gāo gé zhěn jiāng kāi,wàn lǐ tāo qū xuě sè lái。
幕府只今谁上客,知君旧有子安才。mù fǔ zhǐ jīn shuí shàng kè,zhī jūn jiù yǒu zi ān cái。

送家兄君美复之江右幕职

王世贞

东湖水铺如镜平,百花洲上百花明。dōng hú shuǐ pù rú jìng píng,bǎi huā zhōu shàng bǎi huā míng。
宫袍小舫醉歌去,笑杀襄阳空得名。gōng páo xiǎo fǎng zuì gē qù,xiào shā xiāng yáng kōng dé míng。

送家兄君美复之江右幕职

王世贞

紫薇省中花正芬,任他公檄自纷纭。zǐ wēi shěng zhōng huā zhèng fēn,rèn tā gōng xí zì fēn yún。
不妨傲吏乌皮几,卧看西山生白云。bù fáng ào lì wū pí jǐ,wò kàn xī shān shēng bái yún。

送家兄君美复之江右幕职

王世贞

吴江花发暮春衣,暂逐童冠一醉归。wú jiāng huā fā mù chūn yī,zàn zhú tóng guān yī zuì guī。
君去正如彭蠡雁,年年还向蓟门飞。jūn qù zhèng rú péng lí yàn,nián nián hái xiàng jì mén fēi。

送家兄君美复之江右幕职

王世贞

香垆峰畔紫烟生,铁柱观头雷雨明。xiāng lú fēng pàn zǐ yān shēng,tiě zhù guān tóu léi yǔ míng。
麻姑仙人数相过,倘到吴门好寄声。má gū xiān rén shù xiāng guò,tǎng dào wú mén hǎo jì shēng。

还吴初抵阊门夜泊独坐有怀

王世贞

十载时时问故乡,归来朋旧又相忘。shí zài shí shí wèn gù xiāng,guī lái péng jiù yòu xiāng wàng。
城头弦月乌栖曲,疑是幽州万树霜。chéng tóu xián yuè wū qī qū,yí shì yōu zhōu wàn shù shuāng。

即事偶成

王世贞

阊阖兵戈乌夜啼,蓟门禾黍雉朝飞。chāng hé bīng gē wū yè tí,jì mén hé shǔ zhì cháo fēi。
北人愁北欲南去,南人愁南不敢归。běi rén chóu běi yù nán qù,nán rén chóu nán bù gǎn guī。

即事偶成

王世贞

不分朝回只晏眠,春逢雨雪压花天。bù fēn cháo huí zhǐ yàn mián,chūn féng yǔ xuě yā huā tiān。
邻家禁酿罢开市,赢得囊中无酒钱。lín jiā jìn niàng bà kāi shì,yíng dé náng zhōng wú jiǔ qián。

嘲吴舍人新娶

王世贞

汝去含香露未干,欲凭春破紫微寒。rǔ qù hán xiāng lù wèi gàn,yù píng chūn pò zǐ wēi hán。
片帆飞尽潇湘雨,十二峰头黛色残。piàn fān fēi jǐn xiāo xiāng yǔ,shí èr fēng tóu dài sè cán。

寄临清方符处士因问讯犹子元焕茂才元焕善书工新声

王世贞

春风锦缆三千舶,夜月朱薨十万家。chūn fēng jǐn lǎn sān qiān bó,yè yuè zhū hōng shí wàn jiā。
侠客新传方处士,彩毫题遍石榴花。xiá kè xīn chuán fāng chù shì,cǎi háo tí biàn shí liú huā。