古诗词

醉后信口劝客饮

王世贞

今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。jīn rì wèi kè,guà què tóu shàng zhì,jiě wǒ yāo jiān yú。
簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。zān yīng léi xiè bù zú dào,xíng hái tǔ mù zhōng hé rú。
少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。shǎo nián dàn qí liù bó jiān chū pú,yī yī jiāng zhì qián tíng chú,yǔ kè dì qǐ wèi huān yú。
东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。dōng liú zhī shuǐ xī shàng lú,shì rén zì xián wú zì yú。
客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。kè bù jiàn luò yáng sū shēng è shǎo nián,kāi kǒu zào huà jù wú quán。
横六黄金五车裂,总为城南二顷田。héng liù huáng jīn wǔ chē liè,zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián。
客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。kè bù jiàn wèi qí shēng shì tóng shān qiū,cè zhōng sǐ rén duàn jūn tóu。
黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。qíng tú mǎ shí xiāng táng xià,dāng shí nì zhě qín yīng hóu。
人生反覆难预期,精灵一别千忧随。rén shēng fǎn fù nán yù qī,jīng líng yī bié qiān yōu suí。
请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。qǐng kàn cǎo mù yǒu róng cuì,róng zhě hé ēn yuàn zhě shuí。
丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。zhàng fū bù néng wò chuò quán mén qǔ róng guì,qū qiǎn qī chǐ gōng qī zi。
又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。yòu bù néng yǎng miàn kàn wū liáng,wàn suì qiān qiū yì rú cǐ。
浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。zhuó jīng qīng wèi hé néng lǐ,xiān shēng yī yán kè jì qǔ,pāi fú jiǔ chuán wú zú yǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

西山道起苍兔草中逐之不得

王世贞

马头苍兔剪春风,一线光腾杳霭中。mǎ tóu cāng tù jiǎn chūn fēng,yī xiàn guāng téng yǎo ǎi zhōng。
落日平原青草色,不知鹰隼为谁雄。luò rì píng yuán qīng cǎo sè,bù zhī yīng sǔn wèi shuí xióng。

上已与赵宪副郊游赵取小妇由关中适至口占戏之

王世贞

秦中好女胜罗敷,翡翠为裳香作车。qín zhōng hǎo nǚ shèng luó fū,fěi cuì wèi shang xiāng zuò chē。
不用相逢问夫婿,东方千骑上头居。bù yòng xiāng féng wèn fū xù,dōng fāng qiān qí shàng tóu jū。

上已与赵宪副郊游赵取小妇由关中适至口占戏之

王世贞

千金西去买娉婷,万树梨花敛色迎。qiān jīn xī qù mǎi pīng tíng,wàn shù lí huā liǎn sè yíng。
闻道燕京夸祓禊,让君先赋丽人行。wén dào yàn jīng kuā fú xì,ràng jūn xiān fù lì rén xíng。

卢龙署中有寄

王世贞

山城小雨鹧鸪啼,杨柳辞寒绿正齐。shān chéng xiǎo yǔ zhè gū tí,yáng liǔ cí hán lǜ zhèng qí。
我梦春闺独不见,怕乘云雨问辽西。wǒ mèng chūn guī dú bù jiàn,pà chéng yún yǔ wèn liáo xī。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

琵琶曲按古凉州,急管清尊玳瑁愁。pí pá qū àn gǔ liáng zhōu,jí guǎn qīng zūn dài mào chóu。
劝尔军中高太白,秋来应挂郅支头。quàn ěr jūn zhōng gāo tài bái,qiū lái yīng guà zhì zhī tóu。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

旌旗春偃白龙堆,教客休停鹦鹉杯。jīng qí chūn yǎn bái lóng duī,jiào kè xiū tíng yīng wǔ bēi。
歌舞未残飞骑出,月中生缚左贤来。gē wǔ wèi cán fēi qí chū,yuè zhōng shēng fù zuǒ xián lái。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

欲从铃阁借前筹,姑衍条支一剑收。yù cóng líng gé jiè qián chóu,gū yǎn tiáo zhī yī jiàn shōu。
尔自虎头飞食肉,不教猿臂羡封侯。ěr zì hǔ tóu fēi shí ròu,bù jiào yuán bì xiàn fēng hóu。

饮欧阳镇朔即事有赠

王世贞

曼缨白马下双雕,降敌辕门气不骄。màn yīng bái mǎ xià shuāng diāo,jiàng dí yuán mén qì bù jiāo。
为问浑邪能骑射,可如新帅霍嫖姚。wèi wèn hún xié néng qí shè,kě rú xīn shuài huò piáo yáo。

过于鳞郡斋分赋十二体

王世贞

千峰西北拥岧峣,立马寒云豫让桥。qiān fēng xī běi yōng tiáo yáo,lì mǎ hán yún yù ràng qiáo。
俱道挂冠同指掌,不知山色为谁骄。jù dào guà guān tóng zhǐ zhǎng,bù zhī shān sè wèi shuí jiāo。

过怀来罗将军驻兵因赠二绝

王世贞

碧山无限锁龙堆,羌笛胡笳汉使哀。bì shān wú xiàn suǒ lóng duī,qiāng dí hú jiā hàn shǐ āi。
日暮春风鸣白羽,知君突骑射雕回。rì mù chūn fēng míng bái yǔ,zhī jūn tū qí shè diāo huí。

过怀来罗将军驻兵因赠二绝

王世贞

将军按甲古妫川,万马骄嘶苜蓿天。jiāng jūn àn jiǎ gǔ guī chuān,wàn mǎ jiāo sī mù xu tiān。
但使王庭能绝幕,未劳车骑勒燕然。dàn shǐ wáng tíng néng jué mù,wèi láo chē qí lēi yàn rán。

寄紫荆龚都督二绝

王世贞

牙旗高拥黑云间,匣里并刀龙雀环。yá qí gāo yōng hēi yún jiān,xiá lǐ bìng dāo lóng què huán。
夜夜胡笳吹落月,秋声不敢近燕山。yè yè hú jiā chuī luò yuè,qiū shēng bù gǎn jìn yàn shān。

寄紫荆龚都督二绝

王世贞

关头画角锁残霜,十万奇兵易水傍。guān tóu huà jiǎo suǒ cán shuāng,shí wàn qí bīng yì shuǐ bàng。
却恨单于穿塞去,不教飞将取金章。què hèn dān yú chuān sāi qù,bù jiào fēi jiāng qǔ jīn zhāng。

卫河夜泛

王世贞

卫河秋望接天回,大艑高帆拥月来。wèi hé qiū wàng jiē tiān huí,dà biàn gāo fān yōng yuè lái。
为问乘槎诸汉使,几人元是谪仙才。wèi wèn chéng chá zhū hàn shǐ,jǐ rén yuán shì zhé xiān cái。

卫河夜泛

王世贞

白波如练掣长空,上下银河一色通。bái bō rú liàn chè zhǎng kōng,shàng xià yín hé yī sè tōng。
歌罢朝来新乐府,满天寒色起丹枫。gē bà cháo lái xīn lè fǔ,mǎn tiān hán sè qǐ dān fēng。