古诗词

从弟瞻美保氏五十以诗代觞得古体四百二十字

王世贞

睢陵肇京洛,始兴振江介。suī líng zhào jīng luò,shǐ xīng zhèn jiāng jiè。
宏誉笼一时,休风润遥裔。hóng yù lóng yī shí,xiū fēng rùn yáo yì。
至今青箱学,犹擅乌衣最。zhì jīn qīng xiāng xué,yóu shàn wū yī zuì。
王父雅树滋,敡历遍中外。wáng fù yǎ shù zī,yì lì biàn zhōng wài。
肯构得若翁,工冶差有赖。kěn gòu dé ruò wēng,gōng yě chà yǒu lài。
惜哉君子泽,往往食之既。xī zāi jūn zi zé,wǎng wǎng shí zhī jì。
丹穴终自深,苞彩未云坠。dān xué zhōng zì shēn,bāo cǎi wèi yún zhuì。
跌宕纨裤间,潇洒见吾弟。diē dàng wán kù jiān,xiāo sǎ jiàn wú dì。
颀然一野鹤,忽凌鸡群至。qí rán yī yě hè,hū líng jī qún zhì。
十五二十时,三日两日醉。shí wǔ èr shí shí,sān rì liǎng rì zuì。
百万盘龙掷,二八桃花伎。bǎi wàn pán lóng zhì,èr bā táo huā jì。
歌翻阿鹊盐,舞按回鹘队。gē fān ā què yán,wǔ àn huí gǔ duì。
胡笳作人语,羯鼓解琴秽。hú jiā zuò rén yǔ,jié gǔ jiě qín huì。
时时沈冥中,往往露狡狯。shí shí shěn míng zhōng,wǎng wǎng lù jiǎo kuài。
中岁稍折节,读书猎大意。zhōng suì shāo zhé jié,dú shū liè dà yì。
晋谈自风格,吴妆出姿制。jìn tán zì fēng gé,wú zhuāng chū zī zhì。
姓名借客重,裘马从友敝。xìng míng jiè kè zhòng,qiú mǎ cóng yǒu bì。
虽靡公业田,而耽文举会。suī mí gōng yè tián,ér dān wén jǔ huì。
手折冯驩券,身避周赧债。shǒu zhé féng huān quàn,shēn bì zhōu nǎn zhài。
任侠鲜倦时,问产无完岁。rèn xiá xiān juàn shí,wèn chǎn wú wán suì。
偶沾一命荣,肯作五斗计。ǒu zhān yī mìng róng,kěn zuò wǔ dòu jì。
温凊幸无缺,甘旨巧自致。wēn qìng xìng wú quē,gān zhǐ qiǎo zì zhì。
何必欣捧檄,然后成毛义。hé bì xīn pěng xí,rán hòu chéng máo yì。
伯仲不待年,遗孤我衣食。bó zhòng bù dài nián,yí gū wǒ yī shí。
余泽沾闾左,英声啧朋辈。yú zé zhān lǘ zuǒ,yīng shēng zé péng bèi。
余解山南节,颇谐道州契。yú jiě shān nán jié,pǒ xié dào zhōu qì。
花发不孤赏,玉颓或先睡。huā fā bù gū shǎng,yù tuí huò xiān shuì。
醒让白眉良,醉思火攻利。xǐng ràng bái méi liáng,zuì sī huǒ gōng lì。
汝帙俄开五,发宣面犹晬。rǔ zhì é kāi wǔ,fā xuān miàn yóu zuì。
相与追曩者,彼此如梦寐。xiāng yǔ zhuī nǎng zhě,bǐ cǐ rú mèng mèi。
悬弧嘉平末,荏冉见春事。xuán hú jiā píng mò,rěn rǎn jiàn chūn shì。
璚树十万枝,枝枝吐新媚。qióng shù shí wàn zhī,zhī zhī tǔ xīn mèi。
北堂胜事饶,南荣赏心萃。běi táng shèng shì ráo,nán róng shǎng xīn cuì。
芳压珊瑚滴,寒凝水晶脍。fāng yā shān hú dī,hán níng shuǐ jīng kuài。
燕寝瑞龙涎,中宵凤凰泪。yàn qǐn ruì lóng xián,zhōng xiāo fèng huáng lèi。
是时月过午,长庚蚌珠配。shì shí yuè guò wǔ,zhǎng gēng bàng zhū pèi。
老余慕独醒,对汝谢尊觯。lǎo yú mù dú xǐng,duì rǔ xiè zūn zhì。
却听万年酬,问解罗衿未。què tīng wàn nián chóu,wèn jiě luó jīn wèi。
毋论尔知非,亦不解我是。wú lùn ěr zhī fēi,yì bù jiě wǒ shì。
醉者与醒者,各各葆真气。zuì zhě yǔ xǐng zhě,gè gè bǎo zhēn qì。
竞挥鲁阳戈,顿挽羲和辔。jìng huī lǔ yáng gē,dùn wǎn xī hé pèi。
从此无累身,相将共天地。cóng cǐ wú lèi shēn,xiāng jiāng gòng tiān dì。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

偶成

王世贞

白日未易归,悄步庭中间。bái rì wèi yì guī,qiāo bù tíng zhōng jiān。
蝉鸣高树枝,鸣声一何闲。chán míng gāo shù zhī,míng shēng yī hé xián。
何知金飔袭,微质坐来捐。hé zhī jīn sī xí,wēi zhì zuò lái juān。
世末竟难期,焉在夸少年。shì mò jìng nán qī,yān zài kuā shǎo nián。
亮无根株固,误使百忧煎。liàng wú gēn zhū gù,wù shǐ bǎi yōu jiān。

寓怀

王世贞

大禹迷终北,黄帝游华胥。dà yǔ mí zhōng běi,huáng dì yóu huá xū。
化城高天表,古莽西南隅。huà chéng gāo tiān biǎo,gǔ mǎng xī nán yú。
阴阳亡交气,民人恒晏愉。yīn yáng wáng jiāo qì,mín rén héng yàn yú。
乃知八极外,至乐故有馀。nǎi zhī bā jí wài,zhì lè gù yǒu yú。
沴戾堕中央,令我不可居。lì lì duò zhōng yāng,lìng wǒ bù kě jū。
阴谋相挡㧙,肉攫自纷拿。yīn móu xiāng dǎng bì,ròu jué zì fēn ná。
冥心超形外,冀得恣所如。míng xīn chāo xíng wài,jì dé zì suǒ rú。

寓怀

王世贞

矫氏脉季梁,任治为众医。jiǎo shì mài jì liáng,rèn zhì wèi zhòng yī。
泣者既不肖,歌者亦焉知。qì zhě jì bù xiào,gē zhě yì yān zhī。
王孙戒祼葬,其友遂因之。wáng sūn jiè guàn zàng,qí yǒu suì yīn zhī。
庄氏等彭殇,达人守其规。zhuāng shì děng péng shāng,dá rén shǒu qí guī。
求化焉能化,齐物故不齐。qiú huà yān néng huà,qí wù gù bù qí。
万类日樛纷,忘言将庶几。wàn lèi rì jiū fēn,wàng yán jiāng shù jǐ。

寓怀

王世贞

甲兵被天来,朝野无偃居。jiǎ bīng bèi tiān lái,cháo yě wú yǎn jū。
思欲从园绮,筑坯商山庐。sī yù cóng yuán qǐ,zhù pī shāng shān lú。
优游终馀日,俯仰多所愉。yōu yóu zhōng yú rì,fǔ yǎng duō suǒ yú。
恒恐坤维拆,陵谷荡为墟。héng kǒng kūn wéi chāi,líng gǔ dàng wèi xū。
展转不克谋,憣然悟微躯。zhǎn zhuǎn bù kè móu,fān rán wù wēi qū。
吾闻至人造,水火置若无。wú wén zhì rén zào,shuǐ huǒ zhì ruò wú。
浊酒且自浇,块然还太初。zhuó jiǔ qiě zì jiāo,kuài rán hái tài chū。

寓怀

王世贞

成季推郤縠,礼乐贵戎机。chéng jì tuī xì hú,lǐ lè guì róng jī。
范宣让伯游,汰者亦不违。fàn xuān ràng bó yóu,tài zhě yì bù wéi。
端揖堂皇上,彊楚辑衡雎。duān yī táng huáng shàng,jiàng chǔ jí héng jū。
六氏为三家,蚕食公室卑。liù shì wèi sān jiā,cán shí gōng shì bēi。
岂惟惭先节,晋德日言衰。qǐ wéi cán xiān jié,jìn dé rì yán shuāi。

寓怀

王世贞

神龙含夜光,千祀自无饥。shén lóng hán yè guāng,qiān sì zì wú jī。
即且甘其带,栩栩来见嗤。jí qiě gān qí dài,xǔ xǔ lái jiàn chī。
刘累气块结,上诉咸巫师。liú lèi qì kuài jié,shàng sù xián wū shī。
大化偶万形,此妍彼宁媸。dà huà ǒu wàn xíng,cǐ yán bǐ níng chī。
两好各自固,焉在相是非。liǎng hǎo gè zì gù,yān zài xiāng shì fēi。

寓怀

王世贞

骊姬适晋侯,戎车啼妆湿。lí jī shì jìn hóu,róng chē tí zhuāng shī。
入宫与君欢,匡床愧其泣。rù gōng yǔ jūn huān,kuāng chuáng kuì qí qì。
才人邯郸艳,自夸倾城国。cái rén hán dān yàn,zì kuā qīng chéng guó。
朝陪君王荐,夕作厮养匹。cháo péi jūn wáng jiàn,xī zuò sī yǎng pǐ。
履荣仍讥贱,在约方念适。lǚ róng réng jī jiàn,zài yuē fāng niàn shì。
焉知非梦幻,役役劳真则。yān zhī fēi mèng huàn,yì yì láo zhēn zé。

寓怀

王世贞

左氏饰繁辞,乃在丧其明。zuǒ shì shì fán cí,nǎi zài sàng qí míng。
子长下蚕室,述史拟麟经。zi zhǎng xià cán shì,shù shǐ nǐ lín jīng。
毋论委质亏,所爱千秋名。wú lùn wěi zhì kuī,suǒ ài qiān qiū míng。
夸诩尺寸长,冀与大化争。kuā xǔ chǐ cùn zhǎng,jì yǔ dà huà zhēng。
无趾笑仲尼,桎梏被天刑。wú zhǐ xiào zhòng ní,zhì gù bèi tiān xíng。
何况于二生,没齿徒营营。hé kuàng yú èr shēng,méi chǐ tú yíng yíng。

寓怀

王世贞

孔德岂不弘,匡人恨阳虎。kǒng dé qǐ bù hóng,kuāng rén hèn yáng hǔ。
参孝亦以孚,曾母为投杼。cān xiào yì yǐ fú,céng mǔ wèi tóu zhù。
平原虚掩涕,毛生非溺者。píng yuán xū yǎn tì,máo shēng fēi nì zhě。
古有两秋胡,空惊茂陵女。gǔ yǒu liǎng qiū hú,kōng jīng mào líng nǚ。
似是诚有端,偶来故无主。shì shì chéng yǒu duān,ǒu lái gù wú zhǔ。
君子修冥冥,毁誉安足数。jūn zi xiū míng míng,huǐ yù ān zú shù。

寓怀

王世贞

彘王蔑周武,中兴振宣谟。zhì wáng miè zhōu wǔ,zhōng xīng zhèn xuān mó。
殷忧歌云汉,虽旱不告逋。yīn yōu gē yún hàn,suī hàn bù gào bū。
山甫实明哲,方召有良谟。shān fǔ shí míng zhé,fāng zhào yǒu liáng mó。
徐夷既宁只,猃狁亦奔徂。xú yí jì níng zhǐ,xiǎn yǔn yì bēn cú。
人情戒其恒,勤思内自渝。rén qíng jiè qí héng,qín sī nèi zì yú。
祈父怨爪牙,杜伯蹈淫诛。qí fù yuàn zhǎo yá,dù bó dǎo yín zhū。
遂令轮台诏,千古惜终初。suì lìng lún tái zhào,qiān gǔ xī zhōng chū。

寓怀

王世贞

秋风杀万物,春气滋群苗。qiū fēng shā wàn wù,chūn qì zī qún miáo。
何如谢寒暑,不荣亦不凋。hé rú xiè hán shǔ,bù róng yì bù diāo。
老氏薄圣人,赏罚日哓哓。lǎo shì báo shèng rén,shǎng fá rì xiāo xiāo。
天地为之端,生人安不浇。tiān dì wèi zhī duān,shēng rén ān bù jiāo。
寄情太始外,恬穆日逍遥。jì qíng tài shǐ wài,tián mù rì xiāo yáo。

寓怀

王世贞

大禹甘旨酒,愀然若有惩。dà yǔ gān zhǐ jiǔ,qiǎo rán ruò yǒu chéng。
万机日坌至,焉能事尊罂。wàn jī rì bèn zhì,yān néng shì zūn yīng。
陶公但湛饮,千载自休名。táo gōng dàn zhàn yǐn,qiān zài zì xiū míng。
贫贱足肆志,富贵长营营。pín jiàn zú sì zhì,fù guì zhǎng yíng yíng。
黼衮与布衣,交伸不可争。fǔ gǔn yǔ bù yī,jiāo shēn bù kě zhēng。

寓怀

王世贞

昔有无支祈,佻负百夫力。xī yǒu wú zhī qí,tiāo fù bǎi fū lì。
终古腥淮流,金锁时掣搦。zhōng gǔ xīng huái liú,jīn suǒ shí chè nuò。
贰负杀窫窳,帝讨羁石室。èr fù shā yà yǔ,dì tǎo jī shí shì。
梏拲锢其形,千载郁如腊。gù gǒng gù qí xíng,qiān zài yù rú là。
中祀无百年,滔滔恶焉极。zhōng sì wú bǎi nián,tāo tāo è yān jí。
宣淫荡天纪,一死事以息。xuān yín dàng tiān jì,yī sǐ shì yǐ xī。
怅然念休代,奸人易为贼。chàng rán niàn xiū dài,jiān rén yì wèi zéi。

寓怀

王世贞

皇王宪天则,广覆物不遗。huáng wáng xiàn tiān zé,guǎng fù wù bù yí。
四门列九服,大开明堂基。sì mén liè jiǔ fú,dà kāi míng táng jī。
嬴帝吞六雄,扬兵震四垂。yíng dì tūn liù xióng,yáng bīng zhèn sì chuí。
炎武因遗迹,滇岭悉来归。yán wǔ yīn yí jì,diān lǐng xī lái guī。
魋结袭冠簪,卉服改裳衣。tuí jié xí guān zān,huì fú gǎi shang yī。
西琛并南赆,王会无后期。xī chēn bìng nán jìn,wáng huì wú hòu qī。
善哉太史公,谓得圣人威。shàn zāi tài shǐ gōng,wèi dé shèng rén wēi。
竖儒守一经,安能知是非。shù rú shǒu yī jīng,ān néng zhī shì fēi。

寓怀

王世贞

渥丹未离色,返服岂不早。wò dān wèi lí sè,fǎn fú qǐ bù zǎo。
念此有尽年,徇彼无穷道。niàn cǐ yǒu jǐn nián,xùn bǐ wú qióng dào。
角犊挂遗编,春原日游好。jiǎo dú guà yí biān,chūn yuán rì yóu hǎo。
紫云西北来,慨然商山皓。zǐ yún xī běi lái,kǎi rán shāng shān hào。
为人作羽翼,短发何皓皓。wèi rén zuò yǔ yì,duǎn fā hé hào hào。
赤松骂留侯,钓奇污诸老。chì sōng mà liú hóu,diào qí wū zhū lǎo。
处则为远志,出则为小草。chù zé wèi yuǎn zhì,chū zé wèi xiǎo cǎo。