古诗词

从弟瞻美保氏五十以诗代觞得古体四百二十字

王世贞

睢陵肇京洛,始兴振江介。suī líng zhào jīng luò,shǐ xīng zhèn jiāng jiè。
宏誉笼一时,休风润遥裔。hóng yù lóng yī shí,xiū fēng rùn yáo yì。
至今青箱学,犹擅乌衣最。zhì jīn qīng xiāng xué,yóu shàn wū yī zuì。
王父雅树滋,敡历遍中外。wáng fù yǎ shù zī,yì lì biàn zhōng wài。
肯构得若翁,工冶差有赖。kěn gòu dé ruò wēng,gōng yě chà yǒu lài。
惜哉君子泽,往往食之既。xī zāi jūn zi zé,wǎng wǎng shí zhī jì。
丹穴终自深,苞彩未云坠。dān xué zhōng zì shēn,bāo cǎi wèi yún zhuì。
跌宕纨裤间,潇洒见吾弟。diē dàng wán kù jiān,xiāo sǎ jiàn wú dì。
颀然一野鹤,忽凌鸡群至。qí rán yī yě hè,hū líng jī qún zhì。
十五二十时,三日两日醉。shí wǔ èr shí shí,sān rì liǎng rì zuì。
百万盘龙掷,二八桃花伎。bǎi wàn pán lóng zhì,èr bā táo huā jì。
歌翻阿鹊盐,舞按回鹘队。gē fān ā què yán,wǔ àn huí gǔ duì。
胡笳作人语,羯鼓解琴秽。hú jiā zuò rén yǔ,jié gǔ jiě qín huì。
时时沈冥中,往往露狡狯。shí shí shěn míng zhōng,wǎng wǎng lù jiǎo kuài。
中岁稍折节,读书猎大意。zhōng suì shāo zhé jié,dú shū liè dà yì。
晋谈自风格,吴妆出姿制。jìn tán zì fēng gé,wú zhuāng chū zī zhì。
姓名借客重,裘马从友敝。xìng míng jiè kè zhòng,qiú mǎ cóng yǒu bì。
虽靡公业田,而耽文举会。suī mí gōng yè tián,ér dān wén jǔ huì。
手折冯驩券,身避周赧债。shǒu zhé féng huān quàn,shēn bì zhōu nǎn zhài。
任侠鲜倦时,问产无完岁。rèn xiá xiān juàn shí,wèn chǎn wú wán suì。
偶沾一命荣,肯作五斗计。ǒu zhān yī mìng róng,kěn zuò wǔ dòu jì。
温凊幸无缺,甘旨巧自致。wēn qìng xìng wú quē,gān zhǐ qiǎo zì zhì。
何必欣捧檄,然后成毛义。hé bì xīn pěng xí,rán hòu chéng máo yì。
伯仲不待年,遗孤我衣食。bó zhòng bù dài nián,yí gū wǒ yī shí。
余泽沾闾左,英声啧朋辈。yú zé zhān lǘ zuǒ,yīng shēng zé péng bèi。
余解山南节,颇谐道州契。yú jiě shān nán jié,pǒ xié dào zhōu qì。
花发不孤赏,玉颓或先睡。huā fā bù gū shǎng,yù tuí huò xiān shuì。
醒让白眉良,醉思火攻利。xǐng ràng bái méi liáng,zuì sī huǒ gōng lì。
汝帙俄开五,发宣面犹晬。rǔ zhì é kāi wǔ,fā xuān miàn yóu zuì。
相与追曩者,彼此如梦寐。xiāng yǔ zhuī nǎng zhě,bǐ cǐ rú mèng mèi。
悬弧嘉平末,荏冉见春事。xuán hú jiā píng mò,rěn rǎn jiàn chūn shì。
璚树十万枝,枝枝吐新媚。qióng shù shí wàn zhī,zhī zhī tǔ xīn mèi。
北堂胜事饶,南荣赏心萃。běi táng shèng shì ráo,nán róng shǎng xīn cuì。
芳压珊瑚滴,寒凝水晶脍。fāng yā shān hú dī,hán níng shuǐ jīng kuài。
燕寝瑞龙涎,中宵凤凰泪。yàn qǐn ruì lóng xián,zhōng xiāo fèng huáng lèi。
是时月过午,长庚蚌珠配。shì shí yuè guò wǔ,zhǎng gēng bàng zhū pèi。
老余慕独醒,对汝谢尊觯。lǎo yú mù dú xǐng,duì rǔ xiè zūn zhì。
却听万年酬,问解罗衿未。què tīng wàn nián chóu,wèn jiě luó jīn wèi。
毋论尔知非,亦不解我是。wú lùn ěr zhī fēi,yì bù jiě wǒ shì。
醉者与醒者,各各葆真气。zuì zhě yǔ xǐng zhě,gè gè bǎo zhēn qì。
竞挥鲁阳戈,顿挽羲和辔。jìng huī lǔ yáng gē,dùn wǎn xī hé pèi。
从此无累身,相将共天地。cóng cǐ wú lèi shēn,xiāng jiāng gòng tiān dì。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

寓怀

王世贞

吾闻共工氏,力欲吞九州。wú wén gòng gōng shì,lì yù tūn jiǔ zhōu。
馀愤竟何伸,举首触不周。yú fèn jìng hé shēn,jǔ shǒu chù bù zhōu。
天为西北摧,地为东南浮。tiān wèi xī běi cuī,dì wèi dōng nán fú。
万姓弃嬴秦,项籍首相雠。wàn xìng qì yíng qín,xiàng jí shǒu xiāng chóu。
白骨填函谷,濉水血不流。bái gǔ tián hán gǔ,suī shuǐ xuè bù liú。
虽无君人业,千载起雄谋。suī wú jūn rén yè,qiān zài qǐ xióng móu。
战伐浩无终,吾生已马休。zhàn fá hào wú zhōng,wú shēng yǐ mǎ xiū。

秋日感怀

王世贞

孟秋辞残暑,稍稍澄露晞。mèng qiū cí cán shǔ,shāo shāo chéng lù xī。
飞沙来填穴,玄鸟逝安归。fēi shā lái tián xué,xuán niǎo shì ān guī。
行人筹往路,还理箧中衣。xíng rén chóu wǎng lù,hái lǐ qiè zhōng yī。
夜永尚易晨,白日渐如驰。yè yǒng shàng yì chén,bái rì jiàn rú chí。
不惜流光逝,所惜来者非。bù xī liú guāng shì,suǒ xī lái zhě fēi。
玄蝉虽徵响,哀思竟陈谁。xuán chán suī zhēng xiǎng,āi sī jìng chén shuí。
失志在饥寒,饱暖不可挥。shī zhì zài jī hán,bǎo nuǎn bù kě huī。

杂诗九首

王世贞

季夏薄火旻,出游汗徒御。jì xià báo huǒ mín,chū yóu hàn tú yù。
浮云迥生惨,凛然被霜露。fú yún jiǒng shēng cǎn,lǐn rán bèi shuāng lù。
戈甲满道周,行留泣相顾。gē jiǎ mǎn dào zhōu,xíng liú qì xiāng gù。
匈奴为我雠,安能罢遣戍。xiōng nú wèi wǒ chóu,ān néng bà qiǎn shù。
往甘三时逸,今征匪秋莫。wǎng gān sān shí yì,jīn zhēng fěi qiū mò。
死地身独任,焉用亲与故。sǐ dì shēn dú rèn,yān yòng qīn yǔ gù。
壮恐当军锋,弱恐弃中路。zhuàng kǒng dāng jūn fēng,ruò kǒng qì zhōng lù。
西邻贾人子,一充嫖姚部。xī lín jiǎ rén zi,yī chōng piáo yáo bù。
黄金橐驼装,貤封及千户。huáng jīn tuó tuó zhuāng,yí fēng jí qiān hù。
瀚海天如赭,彼人曾何睹。hàn hǎi tiān rú zhě,bǐ rén céng hé dǔ。

杂诗九首

王世贞

日予追祸遘,往者祅氛逼。rì yǔ zhuī huò gòu,wǎng zhě yāo fēn bī。
时平无二人,难起有群策。shí píng wú èr rén,nán qǐ yǒu qún cè。
英英赵司成,抗节砺金石。yīng yīng zhào sī chéng,kàng jié lì jīn shí。
庭陛秋风生,飒然万象辟。tíng bì qiū fēng shēng,sà rán wàn xiàng pì。
徐卿探乱源,杨子杜机逆。xú qīng tàn luàn yuán,yáng zi dù jī nì。
将相伊吕俦,皇仁示微责。jiāng xiāng yī lǚ chóu,huáng rén shì wēi zé。
大泽丧明珠,茫茫不可得。dà zé sàng míng zhū,máng máng bù kě dé。
斯物返其真,吾徒斗间色。sī wù fǎn qí zhēn,wú tú dòu jiān sè。

杂诗九首

王世贞

甲兵举世隘,贫贱百年轻。jiǎ bīng jǔ shì ài,pín jiàn bǎi nián qīng。
扰扰时人意,焉知肝胆诚。rǎo rǎo shí rén yì,yān zhī gān dǎn chéng。
吾贵中心悦,何用等浮名。wú guì zhōng xīn yuè,hé yòng děng fú míng。
泽云固易变,溟渤亦可耕。zé yún gù yì biàn,míng bó yì kě gēng。
道苟后三光,岂在凋其形。dào gǒu hòu sān guāng,qǐ zài diāo qí xíng。

杂诗九首

王世贞

客从东方来,车马何偪侧。kè cóng dōng fāng lái,chē mǎ hé bī cè。
昔者魏其里,今趋武安宅。xī zhě wèi qí lǐ,jīn qū wǔ ān zhái。
武安高楼台,皇皇径百尺。wǔ ān gāo lóu tái,huáng huáng jìng bǎi chǐ。
欢宴迷暮旦,黄金为上客。huān yàn mí mù dàn,huáng jīn wèi shàng kè。
魏其里中人,相与歌恻恻。wèi qí lǐ zhōng rén,xiāng yǔ gē cè cè。
以此去时路,等彼来时迹。yǐ cǐ qù shí lù,děng bǐ lái shí jì。

杂诗九首

王世贞

盈盈青闺女,皎皎明朱颜。yíng yíng qīng guī nǚ,jiǎo jiǎo míng zhū yán。
迥步惜流影,履綦戒前轩。jiǒng bù xī liú yǐng,lǚ qí jiè qián xuān。
自爱鸾凤音,不闻中堂言。zì ài luán fèng yīn,bù wén zhōng táng yán。
君王下长秋,掖廷或见填。jūn wáng xià zhǎng qiū,yē tíng huò jiàn tián。
既忧入宫妒,复愧黄金妍。jì yōu rù gōng dù,fù kuì huáng jīn yán。
生业本田桑,昏旦劳所安。shēng yè běn tián sāng,hūn dàn láo suǒ ān。
毁艳以自秘,羞同狭邪传。huǐ yàn yǐ zì mì,xiū tóng xiá xié chuán。

杂诗九首

王世贞

没人游大壑,出入鲛鳄间。méi rén yóu dà hè,chū rù jiāo è jiān。
手持珊瑚树,口噤不能言。shǒu chí shān hú shù,kǒu jìn bù néng yán。
务光岂有希,亦自湛于渊。wù guāng qǐ yǒu xī,yì zì zhàn yú yuān。
各顾徇所好,焉能两攀援。gè gù xùn suǒ hǎo,yān néng liǎng pān yuán。
道逢衣冠客,毂击马不旋。dào féng yī guān kè,gǔ jī mǎ bù xuán。
与子行苦殊,何用见疑患。yǔ zi xíng kǔ shū,hé yòng jiàn yí huàn。

杂诗九首

王世贞

公子敬好客,高义薄秋旻。gōng zi jìng hǎo kè,gāo yì báo qiū mín。
前堂罗钟鼓,后厨击肥新。qián táng luó zhōng gǔ,hòu chú jī féi xīn。
千金一言寿,琐琐何足云。qiān jīn yī yán shòu,suǒ suǒ hé zú yún。
中夜杀声起,鸟兽东西奔。zhōng yè shā shēng qǐ,niǎo shòu dōng xī bēn。
四顾皆荆棘,安见堂中宾。sì gù jiē jīng jí,ān jiàn táng zhōng bīn。
竭力前卫营,乃是爨下人。jié lì qián wèi yíng,nǎi shì cuàn xià rén。
公子追自咎,气结不能陈。gōng zi zhuī zì jiù,qì jié bù néng chén。
恩施岂不广,各自顾其身。ēn shī qǐ bù guǎng,gè zì gù qí shēn。
平生国士言,是非难等伦。píng shēng guó shì yán,shì fēi nán děng lún。

杂诗九首

王世贞

如姬奉王寝,公子得兵符。rú jī fèng wáng qǐn,gōng zi dé bīng fú。
君恩岂不深,各报徇所图。jūn ēn qǐ bù shēn,gè bào xùn suǒ tú。
秦王幸赵倡,子政乃托躯。qín wáng xìng zhào chàng,zi zhèng nǎi tuō qū。
谓为嬴秦祀,千载永欢娱。wèi wèi yíng qín sì,qiān zài yǒng huān yú。
子政自有父,赵倡自有夫。zi zhèng zì yǒu fù,zhào chàng zì yǒu fū。
将心向他人,垂死心未孤。jiāng xīn xiàng tā rén,chuí sǐ xīn wèi gū。
冥冥移社稷,雠敌安得如。míng míng yí shè jì,chóu dí ān dé rú。
微衷亮何叩,恻怆以长吁。wēi zhōng liàng hé kòu,cè chuàng yǐ zhǎng xū。

杂诗

王世贞

东家有美人,日日理红颜。dōng jiā yǒu měi rén,rì rì lǐ hóng yán。
春风爱如花,玉立当门前。chūn fēng ài rú huā,yù lì dāng mén qián。
西家有美人,曲局不成鬋。xī jiā yǒu měi rén,qū jú bù chéng jiǎn。
觕衣蔽韶质,深闺闲茂年。cū yī bì sháo zhì,shēn guī xián mào nián。
荡子乐行游,共夸东家妍。dàng zi lè xíng yóu,gòng kuā dōng jiā yán。
愿君弃所知,愿君重所捐。yuàn jūn qì suǒ zhī,yuàn jūn zhòng suǒ juān。

杂诗

王世贞

庭前有丹桂,西风吹落花。tíng qián yǒu dān guì,xī fēng chuī luò huā。
贵者集裀幕,贱者泥与沙。guì zhě jí yīn mù,jiàn zhě ní yǔ shā。
泥沙安足悲,裀幕安可夸。ní shā ān zú bēi,yīn mù ān kě kuā。
既离本枝固,焉能念芬华。jì lí běn zhī gù,yān néng niàn fēn huá。
毋为计荣辱,恻恻长自嗟。wú wèi jì róng rǔ,cè cè zhǎng zì jiē。

杂诗

王世贞

吾闻上古世,纯默澹玄始。wú wén shàng gǔ shì,chún mò dàn xuán shǐ。
太和渐以散,皇纲荡无纪。tài hé jiàn yǐ sàn,huáng gāng dàng wú jì。
皓皓白日内,昏风忽然起。hào hào bái rì nèi,hūn fēng hū rán qǐ。
生人无常遘,致福岂在已。shēng rén wú cháng gòu,zhì fú qǐ zài yǐ。
马以一鸣斥,凫以不鸣死。mǎ yǐ yī míng chì,fú yǐ bù míng sǐ。
生者岂必鸣,鸣者岂不生。shēng zhě qǐ bì míng,míng zhě qǐ bù shēng。
所以贤达人,顺时复安贞。suǒ yǐ xián dá rén,shùn shí fù ān zhēn。
嗟彼倏与忽,无乃营神形。jiē bǐ shū yǔ hū,wú nǎi yíng shén xíng。

杂诗六首

王世贞

开卷意不怿,躧步临清池。kāi juǎn yì bù yì,xǐ bù lín qīng chí。
好风从东来,披拂中所宜。hǎo fēng cóng dōng lái,pī fú zhōng suǒ yí。
群植欣向荣,谁能安后时。qún zhí xīn xiàng róng,shuí néng ān hòu shí。
踟蹰将西暝,稍稍见清辉。chí chú jiāng xī míng,shāo shāo jiàn qīng huī。
明月虽投怀,不鉴中所悲。míng yuè suī tóu huái,bù jiàn zhōng suǒ bēi。
非因一尊酒,畴为蔽余思。fēi yīn yī zūn jiǔ,chóu wèi bì yú sī。

杂诗六首

王世贞

萋萋谷中兰,素质何葳蕤。qī qī gǔ zhōng lán,sù zhì hé wēi ruí。
仰不睹天日,敢望雨露滋。yǎng bù dǔ tiān rì,gǎn wàng yǔ lù zī。
虽或微芬发,寂寞聊自知。suī huò wēi fēn fā,jì mò liáo zì zhī。
萧艾升君堂,左右争光辉。xiāo ài shēng jūn táng,zuǒ yòu zhēng guāng huī。
与子固殊途,安用迫相疑。yǔ zi gù shū tú,ān yòng pò xiāng yí。