古诗词

东武吟

王世贞

罢鸟厌离枝,罢客厌离乡。bà niǎo yàn lí zhī,bà kè yàn lí xiāng。
听君行泣复坐诉,令我断绝少年肠。tīng jūn xíng qì fù zuò sù,lìng wǒ duàn jué shǎo nián cháng。
始从张侯号博望,寻源凿空竟西方。shǐ cóng zhāng hóu hào bó wàng,xún yuán záo kōng jìng xī fāng。
问君何所历,身毒安息大月支。wèn jūn hé suǒ lì,shēn dú ān xī dà yuè zhī。
问君何所见,深目高鼻卷眉髭。wèn jūn hé suǒ jiàn,shēn mù gāo bí juǎn méi zī。
其人何所宝,葡萄汗血香都夷。qí rén hé suǒ bǎo,pú táo hàn xuè xiāng dōu yí。
其俗何所尚,嗜利轻杀易汉儿。qí sú hé suǒ shàng,shì lì qīng shā yì hàn ér。
结营勃律河,士卒樵汲供炊麋。jié yíng bó lǜ hé,shì zú qiáo jí gōng chuī mí。
斧冰十指半堕落,又有猛兽搏食之。fǔ bīng shí zhǐ bàn duò luò,yòu yǒu měng shòu bó shí zhī。
经行十三载,皮肉消尽馀音声。jīng xíng shí sān zài,pí ròu xiāo jǐn yú yīn shēng。
音声固未改,舌强亦难明。yīn shēng gù wèi gǎi,shé qiáng yì nán míng。
忽睹嵬峨之宫阙,不敢遽谓长安城。hū dǔ wéi é zhī gōng quē,bù gǎn jù wèi zhǎng ān chéng。
不知张侯见天子何所言,独封大邑金帛蕃,甲第亦轩轩。bù zhī zhāng hóu jiàn tiān zi hé suǒ yán,dú fēng dà yì jīn bó fān,jiǎ dì yì xuān xuān。
馀者公车门,十上不得论。yú zhě gōng chē mén,shí shàng bù dé lùn。
最后稍为郎,给钱十万令还乡。zuì hòu shāo wèi láng,gěi qián shí wàn lìng hái xiāng。
庐井渐非故,急欲问爷娘。lú jǐng jiàn fēi gù,jí yù wèn yé niáng。
行逢耆旧为相指,双冢累累置道旁。xíng féng qí jiù wèi xiāng zhǐ,shuāng zhǒng lèi lèi zhì dào páng。
新妇逐他人,他人生儿已扶床。xīn fù zhú tā rén,tā rén shēng ér yǐ fú chuáng。
对讫始大悲,耆旧内相疑。duì qì shǐ dà bēi,qí jiù nèi xiāng yí。
别时朱颜复鬒鬓,今来其人鬼邪非。bié shí zhū yán fù zhěn bìn,jīn lái qí rén guǐ xié fēi。
又闻甘泉宫,召按西边事。yòu wén gān quán gōng,zhào àn xī biān shì。
乡导不乏兴,应须故时吏。xiāng dǎo bù fá xīng,yīng xū gù shí lì。
家乡空荡尽,枯骨终远弃。jiā xiāng kōng dàng jǐn,kū gǔ zhōng yuǎn qì。
吁嗟哉,丈夫功成差足乐,不如贫贱佣力作。xū jiē zāi,zhàng fū gōng chéng chà zú lè,bù rú pín jiàn yōng lì zuò。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

寄题于鳞白雪楼

王世贞

平楚苍然万木齐,嵯峨飞阁岱云低。píng chǔ cāng rán wàn mù qí,cuó é fēi gé dài yún dī。
峰头玉蕊春长在,槛外金茎夜不迷。fēng tóu yù ruǐ chūn zhǎng zài,kǎn wài jīn jīng yè bù mí。
赋就梁园无左席,书来郢曲有新题。fù jiù liáng yuán wú zuǒ xí,shū lái yǐng qū yǒu xīn tí。
何人强责元龙礼,不遣清樽我辈携。hé rén qiáng zé yuán lóng lǐ,bù qiǎn qīng zūn wǒ bèi xié。

寄题于鳞白雪楼

王世贞

伏枕清秋海岱边,高楼中擘俯苍烟。fú zhěn qīng qiū hǎi dài biān,gāo lóu zhōng bāi fǔ cāng yān。
同云不尽千家晓,寒月长开万古妍。tóng yún bù jǐn qiān jiā xiǎo,hán yuè zhǎng kāi wàn gǔ yán。
天上几看新玉树,山中端合老朱弦。tiān shàng jǐ kàn xīn yù shù,shān zhōng duān hé lǎo zhū xián。
夸他信美仍吾土,句就还应两地传。kuā tā xìn měi réng wú tǔ,jù jiù hái yīng liǎng dì chuán。

甲子元日试笔

王世贞

今年云日媚元正,村径衡门也自晴。jīn nián yún rì mèi yuán zhèng,cūn jìng héng mén yě zì qíng。
天地容吾新甲子,风尘少尔一书生。tiān dì róng wú xīn jiǎ zi,fēng chén shǎo ěr yī shū shēng。
樽前柏叶将迟得,槛外梅花更剧明。zūn qián bǎi yè jiāng chí dé,kǎn wài méi huā gèng jù míng。
但醉婆娑仍起舞,不烦儿女岁时情。dàn zuì pó suō réng qǐ wǔ,bù fán ér nǚ suì shí qíng。

答吴邵武明卿

王世贞

江城腊尽雨萧萧,忽有鸿书破寂寥。jiāng chéng là jǐn yǔ xiāo xiāo,hū yǒu hóng shū pò jì liáo。
海内风尘仍岳牧,故人踪迹满渔樵。hǎi nèi fēng chén réng yuè mù,gù rén zōng jì mǎn yú qiáo。
休论往事才空老,不为微名贱转骄。xiū lùn wǎng shì cái kōng lǎo,bù wèi wēi míng jiàn zhuǎn jiāo。
东望浮云真咫尺,武夷寒色锁岧峣。dōng wàng fú yún zhēn zhǐ chǐ,wǔ yí hán sè suǒ tiáo yáo。

张善甫罢归为酒要之

王世贞

早时海国看除目,晏岁云霄已罢官。zǎo shí hǎi guó kàn chú mù,yàn suì yún xiāo yǐ bà guān。
宦后急流谁退勇,曲中行路古来难。huàn hòu jí liú shuí tuì yǒng,qū zhōng xíng lù gǔ lái nán。
春盘入菜贫堪供,社酒含椒醉不寒。chūn pán rù cài pín kān gōng,shè jiǔ hán jiāo zuì bù hán。
今日可能相共否,野夫园竹甚平安。jīn rì kě néng xiāng gòng fǒu,yě fū yuán zhú shén píng ān。

寄少司马丁公

王世贞

十年曾见补天才,谁遣留侯倦汉回。shí nián céng jiàn bǔ tiān cái,shuí qiǎn liú hóu juàn hàn huí。
听履星辰仍五岳,拂衣湖海更三台。tīng lǚ xīng chén réng wǔ yuè,fú yī hú hǎi gèng sān tái。
窗前瀑布秋声发,镜里香炉紫气来。chuāng qián pù bù qiū shēng fā,jìng lǐ xiāng lú zǐ qì lái。
莫以齐门称国士,剑歌空上阖闾台。mò yǐ qí mén chēng guó shì,jiàn gē kōng shàng hé lǘ tái。

仲春望后二日与彭孔嘉章道华刘子威魏季朗张伯起张幼于舍弟敬美过袁鲁望遇雪探韵得先字

王世贞

袁安馆卧连三日,雷雨初晴雪可怜。yuán ān guǎn wò lián sān rì,léi yǔ chū qíng xuě kě lián。
欲出龙蛇惊暂后,未舒桃李眩争先。yù chū lóng shé jīng zàn hòu,wèi shū táo lǐ xuàn zhēng xiān。
十年空擅游梁席,此夕俱传倡郢篇。shí nián kōng shàn yóu liáng xí,cǐ xī jù chuán chàng yǐng piān。
极目西山吾并老,拟将春事傍谁妍。jí mù xī shān wú bìng lǎo,nǐ jiāng chūn shì bàng shuí yán。

春日同彭孔嘉黄淳父周公瑕章道华刘子威袁鲁望魏季朗舍弟过张伯起幼于园亭探韵得梅字

王世贞

吴门忻接二难才,况复筵从七子开。wú mén xīn jiē èr nán cái,kuàng fù yán cóng qī zi kāi。
句里池塘今夜草,笛中春雪故园梅。jù lǐ chí táng jīn yè cǎo,dí zhōng chūn xuě gù yuán méi。
轻阴作润花偏发,薄暝将寒酒自催。qīng yīn zuò rùn huā piān fā,báo míng jiāng hán jiǔ zì cuī。
别径难忘仍易识,野人芒屩颇能来。bié jìng nán wàng réng yì shí,yě rén máng juē pǒ néng lái。

春日为西山之游仲蔚病不克偕贻诗见问率尔有答

王世贞

亚字城西春色来,春江日日酒船开。yà zì chéng xī chūn sè lái,chūn jiāng rì rì jiǔ chuán kāi。
杖头排比花间月,屐齿分疏雨后苔。zhàng tóu pái bǐ huā jiān yuè,jī chǐ fēn shū yǔ hòu tái。
济胜可无玄度具,倦游空自长卿才。jì shèng kě wú xuán dù jù,juàn yóu kōng zì zhǎng qīng cái。
新诗句好堪惆怅,拥鼻篝灯被底裁。xīn shī jù hǎo kān chóu chàng,yōng bí gōu dēng bèi dǐ cái。

与周公瑕袁鲁望张伯起舍弟访要离墓分韵得幽字

王世贞

杖策携樽选胜游,古墩残堞境仍幽。zhàng cè xié zūn xuǎn shèng yóu,gǔ dūn cán dié jìng réng yōu。
千年草傍梁鸿泪,万里潮分伍员愁。qiān nián cǎo bàng liáng hóng lèi,wàn lǐ cháo fēn wǔ yuán chóu。
病后风尘贪自保,醉来然诺暂堪酬。bìng hòu fēng chén tān zì bǎo,zuì lái rán nuò zàn kān chóu。
延陵故有遗祠在,暮色苍茫未可求。yán líng gù yǒu yí cí zài,mù sè cāng máng wèi kě qiú。

横塘春泛得馀字

王世贞

杏脸犹含柳眼初,春江为带月为梳。xìng liǎn yóu hán liǔ yǎn chū,chūn jiāng wèi dài yuè wèi shū。
青油荡水丝难挽,白苎和烟调未舒。qīng yóu dàng shuǐ sī nán wǎn,bái zhù hé yān diào wèi shū。
妾住横塘那用问,君收隔垞欲何如。qiè zhù héng táng nà yòng wèn,jūn shōu gé chá yù hé rú。
越来东去无多路,飘瞥风波恨有馀。yuè lái dōng qù wú duō lù,piāo piē fēng bō hèn yǒu yú。

灵岩晚眺得思字

王世贞

天敞峰回入暝迟,兴来携策未全疲。tiān chǎng fēng huí rù míng chí,xīng lái xié cè wèi quán pí。
摩挲草暗琴台色,徙倚风传苎妇词。mó sā cǎo àn qín tái sè,xǐ yǐ fēng chuán zhù fù cí。
穿涧乍惊残屧响,落霞犹似罢妆时。chuān jiàn zhà jīng cán xiè xiǎng,luò xiá yóu shì bà zhuāng shí。
还闻越馆仍陈迹,极目凭栏重所思。hái wén yuè guǎn réng chén jì,jí mù píng lán zhòng suǒ sī。

虎山桥同鲁望公瑕子求道振子念舍弟作得然字

王世贞

桥坐天空自爽然,青山面面吐青烟。qiáo zuò tiān kōng zì shuǎng rán,qīng shān miàn miàn tǔ qīng yān。
千花映水霞争发,双崦分流月对悬。qiān huā yìng shuǐ xiá zhēng fā,shuāng yān fēn liú yuè duì xuán。
踞石醉呼光福酒,隔林歌起太湖船。jù shí zuì hū guāng fú jiǔ,gé lín gē qǐ tài hú chuán。
不须指点论王气,麋鹿苏台更可怜。bù xū zhǐ diǎn lùn wáng qì,mí lù sū tái gèng kě lián。

铜坑看梅花作

王世贞

望来千玉缀烟萝,一水维梢香气多。wàng lái qiān yù zhuì yān luó,yī shuǐ wéi shāo xiāng qì duō。
峡坼峨眉全拥雪,风回洛浦半凌波。xiá chè é méi quán yōng xuě,fēng huí luò pǔ bàn líng bō。
渔人只自能寻楚,水部于今不姓何。yú rén zhǐ zì néng xún chǔ,shuǐ bù yú jīn bù xìng hé。
惆怅角声催暝色,醉归还和陇头歌。chóu chàng jiǎo shēng cuī míng sè,zuì guī hái hé lǒng tóu gē。

月夜登虎丘作

王世贞

松挟春涛万铎呼,忽看飞镜挂浮屠。sōng xié chūn tāo wàn duó hū,hū kàn fēi jìng guà fú tú。
穿池倒映芙蓉紫,立石寒侵薜荔孤。chuān chí dào yìng fú róng zǐ,lì shí hán qīn bì lì gū。
不尽澄光行处得,欲观空色坐来无。bù jǐn chéng guāng xíng chù dé,yù guān kōng sè zuò lái wú。
生公倘有门徒在,醉后藜床许借扶。shēng gōng tǎng yǒu mén tú zài,zuì hòu lí chuáng xǔ jiè fú。