古诗词

东武吟

王世贞

罢鸟厌离枝,罢客厌离乡。bà niǎo yàn lí zhī,bà kè yàn lí xiāng。
听君行泣复坐诉,令我断绝少年肠。tīng jūn xíng qì fù zuò sù,lìng wǒ duàn jué shǎo nián cháng。
始从张侯号博望,寻源凿空竟西方。shǐ cóng zhāng hóu hào bó wàng,xún yuán záo kōng jìng xī fāng。
问君何所历,身毒安息大月支。wèn jūn hé suǒ lì,shēn dú ān xī dà yuè zhī。
问君何所见,深目高鼻卷眉髭。wèn jūn hé suǒ jiàn,shēn mù gāo bí juǎn méi zī。
其人何所宝,葡萄汗血香都夷。qí rén hé suǒ bǎo,pú táo hàn xuè xiāng dōu yí。
其俗何所尚,嗜利轻杀易汉儿。qí sú hé suǒ shàng,shì lì qīng shā yì hàn ér。
结营勃律河,士卒樵汲供炊麋。jié yíng bó lǜ hé,shì zú qiáo jí gōng chuī mí。
斧冰十指半堕落,又有猛兽搏食之。fǔ bīng shí zhǐ bàn duò luò,yòu yǒu měng shòu bó shí zhī。
经行十三载,皮肉消尽馀音声。jīng xíng shí sān zài,pí ròu xiāo jǐn yú yīn shēng。
音声固未改,舌强亦难明。yīn shēng gù wèi gǎi,shé qiáng yì nán míng。
忽睹嵬峨之宫阙,不敢遽谓长安城。hū dǔ wéi é zhī gōng quē,bù gǎn jù wèi zhǎng ān chéng。
不知张侯见天子何所言,独封大邑金帛蕃,甲第亦轩轩。bù zhī zhāng hóu jiàn tiān zi hé suǒ yán,dú fēng dà yì jīn bó fān,jiǎ dì yì xuān xuān。
馀者公车门,十上不得论。yú zhě gōng chē mén,shí shàng bù dé lùn。
最后稍为郎,给钱十万令还乡。zuì hòu shāo wèi láng,gěi qián shí wàn lìng hái xiāng。
庐井渐非故,急欲问爷娘。lú jǐng jiàn fēi gù,jí yù wèn yé niáng。
行逢耆旧为相指,双冢累累置道旁。xíng féng qí jiù wèi xiāng zhǐ,shuāng zhǒng lèi lèi zhì dào páng。
新妇逐他人,他人生儿已扶床。xīn fù zhú tā rén,tā rén shēng ér yǐ fú chuáng。
对讫始大悲,耆旧内相疑。duì qì shǐ dà bēi,qí jiù nèi xiāng yí。
别时朱颜复鬒鬓,今来其人鬼邪非。bié shí zhū yán fù zhěn bìn,jīn lái qí rén guǐ xié fēi。
又闻甘泉宫,召按西边事。yòu wén gān quán gōng,zhào àn xī biān shì。
乡导不乏兴,应须故时吏。xiāng dǎo bù fá xīng,yīng xū gù shí lì。
家乡空荡尽,枯骨终远弃。jiā xiāng kōng dàng jǐn,kū gǔ zhōng yuǎn qì。
吁嗟哉,丈夫功成差足乐,不如贫贱佣力作。xū jiē zāi,zhàng fū gōng chéng chà zú lè,bù rú pín jiàn yōng lì zuò。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

雨中公瑕邀游石湖登治平寺作得来字

王世贞

系榜湖桥屧径开,偶逢精舍锁崔嵬。xì bǎng hú qiáo xiè jìng kāi,ǒu féng jīng shě suǒ cuī wéi。
莲花倒插空中镜,萝薜长悬定后台。lián huā dào chā kōng zhōng jìng,luó bì zhǎng xuán dìng hòu tái。
夕雨渐从茶磨敛,故人能载酒船来。xī yǔ jiàn cóng chá mó liǎn,gù rén néng zài jiǔ chuán lái。
无烦听讲三生法,倚石看云更几回。wú fán tīng jiǎng sān shēng fǎ,yǐ shí kàn yún gèng jǐ huí。

赠章道华宪副

王世贞

相逢慷慨欲如何,桐柱铭成鬓未皤。xiāng féng kāng kǎi yù rú hé,tóng zhù míng chéng bìn wèi pó。
病后风波无薏苡,归来天地有松萝。bìng hòu fēng bō wú yì yǐ,guī lái tiān dì yǒu sōng luó。
名山禽向终应遍,小径羊求好并过。míng shān qín xiàng zhōng yīng biàn,xiǎo jìng yáng qiú hǎo bìng guò。
为问洛阳车马客,千秋业就许谁多。wèi wèn luò yáng chē mǎ kè,qiān qiū yè jiù xǔ shuí duō。

至日作

王世贞

至后阳回万象苏,荒村形影独愁吾。zhì hòu yáng huí wàn xiàng sū,huāng cūn xíng yǐng dú chóu wú。
疏钟似傍寒光早,步屧仍催返照孤。shū zhōng shì bàng hán guāng zǎo,bù xiè réng cuī fǎn zhào gū。
纵饮江湖忘令节,得归天地尚穷途。zòng yǐn jiāng hú wàng lìng jié,dé guī tiān dì shàng qióng tú。
鸡豚自爱田家有,肯向周京忆赐酺。jī tún zì ài tián jiā yǒu,kěn xiàng zhōu jīng yì cì pú。

虎丘寺同子与孔嘉淳父公瑕伯龙舍弟送别袁鲁望张伯起会试北上得阳字

王世贞

绝巘精蓝半夕阳,清尊别思倚苍茫。jué yǎn jīng lán bàn xī yáng,qīng zūn bié sī yǐ cāng máng。
凭栏顿喜云霄近,结驷毋惊道路长。píng lán dùn xǐ yún xiāo jìn,jié sì wú jīng dào lù zhǎng。
池拥双龙元是剑,天回北斗尽成章。chí yōng shuāng lóng yuán shì jiàn,tiān huí běi dòu jǐn chéng zhāng。
因窥雁塔岧峣里,似有题名在上方。yīn kuī yàn tǎ tiáo yáo lǐ,shì yǒu tí míng zài shàng fāng。

送袁鲁望会试

王世贞

把酒河梁白日垂,霜风游子重凄其。bǎ jiǔ hé liáng bái rì chuí,shuāng fēng yóu zi zhòng qī qí。
十年艺苑称先辈,此日公车未后时。shí nián yì yuàn chēng xiān bèi,cǐ rì gōng chē wèi hòu shí。
冀北人来金作帖,河东赋就色为丝。jì běi rén lái jīn zuò tiē,hé dōng fù jiù sè wèi sī。
中朝岂少鹓行旧,肯向青山问桂枝。zhōng cháo qǐ shǎo yuān xíng jiù,kěn xiàng qīng shān wèn guì zhī。

送张伯起兄弟会试

王世贞

结束翩翩指帝乡,共将新赋献长杨。jié shù piān piān zhǐ dì xiāng,gòng jiāng xīn fù xiàn zhǎng yáng。
握中联璧终收楚,天上双星旧姓张。wò zhōng lián bì zhōng shōu chǔ,tiān shàng shuāng xīng jiù xìng zhāng。
题塔更闻夸雁序,驱车今已出羊肠。tí tǎ gèng wén kuā yàn xù,qū chē jīn yǐ chū yáng cháng。
唯应仲蔚蓬蒿语,犹似连枝泪几行。wéi yīng zhòng wèi péng hāo yǔ,yóu shì lián zhī lèi jǐ xíng。

读枢筦集答寄蔡侍郎子本

王世贞

忆尔曾都将相权,欲将名姓勒燕然。yì ěr céng dōu jiāng xiāng quán,yù jiāng míng xìng lēi yàn rán。
俱听越石清秋啸,不废东山零雨篇。jù tīng yuè shí qīng qiū xiào,bù fèi dōng shān líng yǔ piān。
卿月暂违双掌露,使星翻傍五湖烟。qīng yuè zàn wéi shuāng zhǎng lù,shǐ xīng fān bàng wǔ hú yān。
亦知刘白多移请,洛下新诗大好传。yì zhī liú bái duō yí qǐng,luò xià xīn shī dà hǎo chuán。

与徐汝南过许给事饮作许素精事馔是夕特穷水陆畅饮至醉

王世贞

今夕何夕兴不孤,锦堂烛暖红珊瑚。jīn xī hé xī xīng bù gū,jǐn táng zhú nuǎn hóng shān hú。
尊中若下谁可拟,眼底高阳何处无。zūn zhōng ruò xià shuí kě nǐ,yǎn dǐ gāo yáng hé chù wú。
主人自为孺子榻,下客叨入郇公厨。zhǔ rén zì wèi rú zi tà,xià kè dāo rù huán gōng chú。
当门乌语树将白,犹自狂吟倾玉壶。dāng mén wū yǔ shù jiāng bái,yóu zì kuáng yín qīng yù hú。

赠梁伯龙

王世贞

汉关题罢鬓初华,梁苑文成席更夸。hàn guān tí bà bìn chū huá,liáng yuàn wén chéng xí gèng kuā。
匣里秋霜诸侠少,曲中春雪旧名家。xiá lǐ qiū shuāng zhū xiá shǎo,qū zhōng chūn xuě jiù míng jiā。
江陵客写金楼子,建业人歌玉树花。jiāng líng kè xiě jīn lóu zi,jiàn yè rén gē yù shù huā。
谁道归来仍壁立,文君窈窕自煎茶。shuí dào guī lái réng bì lì,wén jūn yǎo tiǎo zì jiān chá。

赠郭子

王世贞

紫髯狐腋自翩翩,万里风烟指掌前。zǐ rán hú yè zì piān piān,wàn lǐ fēng yān zhǐ zhǎng qián。
策杖天穷章亥步,然藜夜校景纯篇。cè zhàng tiān qióng zhāng hài bù,rán lí yè xiào jǐng chún piān。
城佳白马时能识,地暖青牛可再眠。chéng jiā bái mǎ shí néng shí,dì nuǎn qīng niú kě zài mián。
好杜悬河吾薄晓,吴山何地不堪怜。hǎo dù xuán hé wú báo xiǎo,wú shān hé dì bù kān lián。

吴门遇子与见访分韵得今字

王世贞

吴阊寒望郁萧森,李郭仙舟重古今。wú chāng hán wàng yù xiāo sēn,lǐ guō xiān zhōu zhòng gǔ jīn。
千里关河谁命驾,百年天地此披襟。qiān lǐ guān hé shuí mìng jià,bǎi nián tiān dì cǐ pī jīn。
中霄剑动延津气,白雪弦开郢国音。zhōng xiāo jiàn dòng yán jīn qì,bái xuě xián kāi yǐng guó yīn。
总道客星堪物色,春来萝薜恐难寻。zǒng dào kè xīng kān wù sè,chūn lái luó bì kǒng nán xún。

岁除日遇雪

王世贞

岁晏袁安卧自惊,起看飞雪大纵横。suì yàn yuán ān wò zì jīng,qǐ kàn fēi xuě dà zòng héng。
千林艳夺梅花吐,万户寒催柏叶倾。qiān lín yàn duó méi huā tǔ,wàn hù hán cuī bǎi yè qīng。
懒废久忘环佩色,罢归偏解薜萝声。lǎn fèi jiǔ wàng huán pèi sè,bà guī piān jiě bì luó shēng。
但教邻叟能婪尾,不怕残年到几更。dàn jiào lín sǒu néng lán wěi,bù pà cán nián dào jǐ gèng。

乙丑元日试笔

王世贞

四十彊年耻自论,已将萧鬓傲王春。sì shí jiàng nián chǐ zì lùn,yǐ jiāng xiāo bìn ào wáng chūn。
不争儿辈屠苏酒,长爱人间草莽身。bù zhēng ér bèi tú sū jiǔ,zhǎng ài rén jiān cǎo mǎng shēn。
病起青阳开浩荡,歌回白雪斗嶙峋。bìng qǐ qīng yáng kāi hào dàng,gē huí bái xuě dòu lín xún。
相知料理新正事,第一斜川把钓纶。xiāng zhī liào lǐ xīn zhèng shì,dì yī xié chuān bǎ diào lún。

题周令君太霞洞天

王世贞

色界云蒸薄帝关,赤城标起异人间。sè jiè yún zhēng báo dì guān,chì chéng biāo qǐ yì rén jiān。
荣光倒射昆明水,积绮长飞玉案山。róng guāng dào shè kūn míng shuǐ,jī qǐ zhǎng fēi yù àn shān。
潋滟乍疑天酒熟,飘飖如睹翠旓还。liàn yàn zhà yí tiān jiǔ shú,piāo yáo rú dǔ cuì shāo hái。
亦知勾漏非君意,为有丹砂好驻颜。yì zhī gōu lòu fēi jūn yì,wèi yǒu dān shā hǎo zhù yán。

赠陆生生尝从军得官而善按摩多戏术

王世贞

翩翩裘马侠儿风,青眼人间计未穷。piān piān qiú mǎ xiá ér fēng,qīng yǎn rén jiān jì wèi qióng。
早岁散金收剑客,中年飧玉礼壶公。zǎo suì sàn jīn shōu jiàn kè,zhōng nián sūn yù lǐ hú gōng。
颜从熊鸟方中驻,樽向鱼龙戏里空。yán cóng xióng niǎo fāng zhōng zhù,zūn xiàng yú lóng xì lǐ kōng。
日月任他双转毂,江湖随意一飘蓬。rì yuè rèn tā shuāng zhuǎn gǔ,jiāng hú suí yì yī piāo péng。