古诗词

迎云楼为秦检讨赋

曹义

迎云楼,迎云楼,远在越山之东头。yíng yún lóu,yíng yún lóu,yuǎn zài yuè shān zhī dōng tóu。
绮窗晴瞰鉴湖水,缃帘暮卷娥江秋。qǐ chuāng qíng kàn jiàn hú shuǐ,xiāng lián mù juǎn é jiāng qiū。
波光云影相辉映,雕甍画栋凌斗牛。bō guāng yún yǐng xiāng huī yìng,diāo méng huà dòng líng dòu niú。
楼中之子人莫俦,结构不为景物谋。lóu zhōng zhī zi rén mò chóu,jié gòu bù wèi jǐng wù móu。
高堂有亲垂鹤发,别来几载生离忧。gāo táng yǒu qīn chuí hè fā,bié lái jǐ zài shēng lí yōu。
音问疏兮甘旨缺,梦魂长向庭闱游。yīn wèn shū xī gān zhǐ quē,mèng hún zhǎng xiàng tíng wéi yóu。
凭阑日夕纵高望,望中惟见云飘浮。píng lán rì xī zòng gāo wàng,wàng zhōng wéi jiàn yún piāo fú。
白云无心自舒卷,游子有意徒绸缪。bái yún wú xīn zì shū juǎn,yóu zi yǒu yì tú chóu móu。
目断飞云心杯休,思亲之意何悠悠。mù duàn fēi yún xīn bēi xiū,sī qīn zhī yì hé yōu yōu。
羡均自是儒者流,读书明道遵孔周。xiàn jūn zì shì rú zhě liú,dú shū míng dào zūn kǒng zhōu。
他年移孝事君王,令名应与怀英侔。tā nián yí xiào shì jūn wáng,lìng míng yīng yǔ huái yīng móu。

曹义

明应天府句容人,字子宜。永乐十三年进士。授翰林院编修,升礼部主事,累迁南京吏部尚书。正统末,京师告急,奉命守崇文门。天顺初辞官归。有《默庵集》。 曹义的作品>>

猜您喜欢

题小画牛

曹义

草暖郊原老牸肥,牧童青笠绿蓑衣。cǎo nuǎn jiāo yuán lǎo zì féi,mù tóng qīng lì lǜ suō yī。
想应耕罢东皋晚,急度河梁冒雨归。xiǎng yīng gēng bà dōng gāo wǎn,jí dù hé liáng mào yǔ guī。

题东坡游赤壁图并后一绝为钱仲礼赋

曹义

老瞒曾此倒旌旗,遗恨茫茫带碧漪。lǎo mán céng cǐ dào jīng qí,yí hèn máng máng dài bì yī。
独有先生心似水,来游朗咏月明诗。dú yǒu xiān shēng xīn shì shuǐ,lái yóu lǎng yǒng yuè míng shī。

寒江钓雪

曹义

四顾苍茫玉树寒,扁舟何事泊江干。sì gù cāng máng yù shù hán,biǎn zhōu hé shì pō jiāng gàn。
想应棹入山阴道,兴尽归来理钓竿。xiǎng yīng zhào rù shān yīn dào,xīng jǐn guī lái lǐ diào gān。

题墨竹二首

曹义

数枝潇洒碧琅玕,清影谁移画里看。shù zhī xiāo sǎ bì láng gān,qīng yǐng shuí yí huà lǐ kàn。
记得短蓬听雨夜,鹧鸪啼破碧云寒。jì dé duǎn péng tīng yǔ yè,zhè gū tí pò bì yún hán。

题墨竹二首

曹义

画里惊看玉一枝,题诗犹想掖垣时。huà lǐ jīng kàn yù yī zhī,tí shī yóu xiǎng yē yuán shí。
日斜退直联冠佩,曾步青阴出凤池。rì xié tuì zhí lián guān pèi,céng bù qīng yīn chū fèng chí。

题赏春图为邢中书

曹义

画桥杨柳绿生烟,绮阁琼楼沸管弦。huà qiáo yáng liǔ lǜ shēng yān,qǐ gé qióng lóu fèi guǎn xián。
何处赏春游冶客,紫骝驮醉落花前。hé chù shǎng chūn yóu yě kè,zǐ liú tuó zuì luò huā qián。

曹义

锦绷微露粉痕香,才出莓苔未过墙。jǐn bēng wēi lù fěn hén xiāng,cái chū méi tái wèi guò qiáng。
休道此时头角短,春风还见拂云长。xiū dào cǐ shí tóu jiǎo duǎn,chūn fēng hái jiàn fú yún zhǎng。

曹义

佳实垂红个个鲜,连枝带叶更清妍。jiā shí chuí hóng gè gè xiān,lián zhī dài yè gèng qīng yán。
自从宴罢瑶池会,留与人间荐寿筵。zì cóng yàn bà yáo chí huì,liú yǔ rén jiān jiàn shòu yán。

林檎

曹义

异种相传蜀郡生,老僧何事独留情。yì zhǒng xiāng chuán shǔ jùn shēng,lǎo sēng hé shì dú liú qíng。
也知不是贪滋味,爱此累累果实成。yě zhī bù shì tān zī wèi,ài cǐ lèi lèi guǒ shí chéng。

枯木竹石

曹义

珊瑚老干挂烟萝,萧碧亭亭挺玉柯。shān hú lǎo gàn guà yān luó,xiāo bì tíng tíng tǐng yù kē。
悬想旃檀禅定处,云根春锁绿阴多。xuán xiǎng zhān tán chán dìng chù,yún gēn chūn suǒ lǜ yīn duō。

曹义

本草名传是落苏,个中滋味胜膻腴。běn cǎo míng chuán shì luò sū,gè zhōng zī wèi shèng shān yú。
老僧也爱田家好,写作山林野趣图。lǎo sēng yě ài tián jiā hǎo,xiě zuò shān lín yě qù tú。

曹义

几年饱饫大官羊,淡泊宁知此味长。jǐ nián bǎo yù dà guān yáng,dàn pō níng zhī cǐ wèi zhǎng。
独有山僧心似水,摘供盘饤厌膏梁。dú yǒu shān sēng xīn shì shuǐ,zhāi gōng pán dìng yàn gāo liáng。

竹木白头翁

曹义

古木苍苍俯碧流,疏篁瑟瑟晚含秋。gǔ mù cāng cāng fǔ bì liú,shū huáng sè sè wǎn hán qiū。
幽禽独立西风里,似向斜阳叹白头。yōu qín dú lì xī fēng lǐ,shì xiàng xié yáng tàn bái tóu。

题道院梅花二首

曹义

玉雪姿容铁石心,一枝斜傍竹窗深。yù xuě zī róng tiě shí xīn,yī zhī xié bàng zhú chuāng shēn。
道人放鹤归来晚,几度相看月下吟。dào rén fàng hè guī lái wǎn,jǐ dù xiāng kàn yuè xià yín。

题道院梅花二首

曹义

不见逋仙几十年,六桥风月兴茫然。bù jiàn bū xiān jǐ shí nián,liù qiáo fēng yuè xīng máng rán。
寻春记得孤山下,曾棹东风载酒船。xún chūn jì dé gū shān xià,céng zhào dōng fēng zài jiǔ chuán。