古诗词

咫园篇

佘翔

名园开咫尺,大隐绝风尘。míng yuán kāi zhǐ chǐ,dà yǐn jué fēng chén。
啸傲烟霞老,栖迟鬓发新。xiào ào yān xiá lǎo,qī chí bìn fā xīn。
桔槔偏不用,杖屦每相亲。jú gāo piān bù yòng,zhàng jù měi xiāng qīn。
岂是陶弘景,居然郑子真。qǐ shì táo hóng jǐng,jū rán zhèng zi zhēn。
盖停邺下客,瓮抱汉阴人。gài tíng yè xià kè,wèng bào hàn yīn rén。
薜荔裁初服,兰荃若比邻。bì lì cái chū fú,lán quán ruò bǐ lín。
柳随彭泽径,花压武陵津。liǔ suí péng zé jìng,huā yā wǔ líng jīn。
金谷空争丽,土泉别有春。jīn gǔ kōng zhēng lì,tǔ quán bié yǒu chūn。
丛篁迟凤翮,古柏偃龙鳞。cóng huáng chí fèng hé,gǔ bǎi yǎn lóng lín。
醒酒时凭石,弹棋或藉茵。xǐng jiǔ shí píng shí,dàn qí huò jí yīn。
著书淹岁月,染翰乱星辰。zhù shū yān suì yuè,rǎn hàn luàn xīng chén。
环堵原非病,於陵岂为贫。huán dǔ yuán fēi bìng,yú líng qǐ wèi pín。
当年青琐闼,此日白纶巾。dāng nián qīng suǒ tà,cǐ rì bái lún jīn。
濠濮生幽想,蓬蒿得隐沦。háo pú shēng yōu xiǎng,péng hāo dé yǐn lún。
何须吞梦泽,差可避嬴秦。hé xū tūn mèng zé,chà kě bì yíng qín。
方丈知何处,乾坤寄此身。fāng zhàng zhī hé chù,qián kūn jì cǐ shēn。
招游惟二仲,讵厌往来频。zhāo yóu wéi èr zhòng,jù yàn wǎng lái pín。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

黄山七景石床

佘翔

山下溪流曲曲斜,春风吹落武陵花。shān xià xī liú qū qū xié,chūn fēng chuī luò wǔ líng huā。
渔郎若问桃源路,鸡犬云中别有家。yú láng ruò wèn táo yuán lù,jī quǎn yún zhōng bié yǒu jiā。

读王元美弇州集

佘翔

游生落魄气偏粗,散发扁舟下五湖。yóu shēng luò pò qì piān cū,sàn fā biǎn zhōu xià wǔ hú。
一自文题元晏后,太冲名已重三都。yī zì wén tí yuán yàn hòu,tài chōng míng yǐ zhòng sān dōu。

送郑諌议之滇南

佘翔

保障西南借楚材,除书新下越王台。bǎo zhàng xī nán jiè chǔ cái,chú shū xīn xià yuè wáng tái。
悬知叱驭天涯日,万里风清瘴疠开。xuán zhī chì yù tiān yá rì,wàn lǐ fēng qīng zhàng lì kāi。

送郑諌议之滇南

佘翔

车马翩翩度七盘,蛮王负弩汉衣冠。chē mǎ piān piān dù qī pán,mán wáng fù nǔ hàn yī guān。
紫薇花映昆明水,多少楼台镜里看。zǐ wēi huā yìng kūn míng shuǐ,duō shǎo lóu tái jìng lǐ kàn。

送郑諌议之滇南

佘翔

夜郎西去古梁州,使者登车岂薄游。yè láng xī qù gǔ liáng zhōu,shǐ zhě dēng chē qǐ báo yóu。
金马碧鸡劳祀事,汉庭千载见风流。jīn mǎ bì jī láo sì shì,hàn tíng qiān zài jiàn fēng liú。

送郑諌议之滇南

佘翔

武昌明月暂停轺,又度兰津十二桥。wǔ chāng míng yuè zàn tíng yáo,yòu dù lán jīn shí èr qiáo。
兴到纵横裁郢曲,和鸣莫靳寄渔樵。xīng dào zòng héng cái yǐng qū,hé míng mò jìn jì yú qiáo。

岁暮偶成

佘翔

溪上柴门昼不开,问奇谁为岁寒来。xī shàng chái mén zhòu bù kāi,wèn qí shuí wèi suì hán lái。
黄昏独坐蒲团静,隔院微风送落梅。huáng hūn dú zuò pú tuán jìng,gé yuàn wēi fēng sòng luò méi。

闺词(二首)

佘翔

芳菲春色满楼台,人在天涯去不回。fāng fēi chūn sè mǎn lóu tái,rén zài tiān yá qù bù huí。
自倚雕阑看蛱蝶,微风吹送落花来。zì yǐ diāo lán kàn jiá dié,wēi fēng chuī sòng luò huā lái。

闺词(二首)

佘翔

秋到空阶一叶飞,边庭何处雁来稀。qiū dào kōng jiē yī yè fēi,biān tíng hé chù yàn lái xī。
香闺日日愁无赖,月下寒砧又捣衣。xiāng guī rì rì chóu wú lài,yuè xià hán zhēn yòu dǎo yī。

泊严滩

佘翔

落落江湖老鹖冠,扁舟秋水正漫漫。luò luò jiāng hú lǎo hé guān,biǎn zhōu qiū shuǐ zhèng màn màn。
吾生可是羊裘客,垂钓还来七里滩。wú shēng kě shì yáng qiú kè,chuí diào hái lái qī lǐ tān。

朝云墓

佘翔

为雨阳台去不还,孤坟寂寞委空山。wèi yǔ yáng tái qù bù hái,gū fén jì mò wěi kōng shān。
禅林舞袖当年事,啼鸟春风一梦间。chán lín wǔ xiù dāng nián shì,tí niǎo chūn fēng yī mèng jiān。

舟次怀人

佘翔

山隈水曲抱烟岚,露月霜风酒半酣。shān wēi shuǐ qū bào yān lán,lù yuè shuāng fēng jiǔ bàn hān。
梦里怀人心切切,梅花一片下江南。mèng lǐ huái rén xīn qiè qiè,méi huā yī piàn xià jiāng nán。

题梅

佘翔

残雪未消片月斜,美人林下斗豪华。cán xuě wèi xiāo piàn yuè xié,měi rén lín xià dòu háo huá。
淡妆疑自罗浮出,占得春风第一花。dàn zhuāng yí zì luó fú chū,zhàn dé chūn fēng dì yī huā。

春暮即事

佘翔

飞花片片下溪桥,柳外莺声百啭娇。fēi huā piàn piàn xià xī qiáo,liǔ wài yīng shēng bǎi zhuàn jiāo。
昼静柴门人不到,新诗随意写芭蕉。zhòu jìng chái mén rén bù dào,xīn shī suí yì xiě bā jiāo。

题梅

佘翔

冰霜满眼岁将残,万木萧条不耐看。bīng shuāng mǎn yǎn suì jiāng cán,wàn mù xiāo tiáo bù nài kàn。
漏泄江南春信早,一枝初破雪中寒。lòu xiè jiāng nán chūn xìn zǎo,yī zhī chū pò xuě zhōng hán。