古诗词

咫园篇

佘翔

名园开咫尺,大隐绝风尘。míng yuán kāi zhǐ chǐ,dà yǐn jué fēng chén。
啸傲烟霞老,栖迟鬓发新。xiào ào yān xiá lǎo,qī chí bìn fā xīn。
桔槔偏不用,杖屦每相亲。jú gāo piān bù yòng,zhàng jù měi xiāng qīn。
岂是陶弘景,居然郑子真。qǐ shì táo hóng jǐng,jū rán zhèng zi zhēn。
盖停邺下客,瓮抱汉阴人。gài tíng yè xià kè,wèng bào hàn yīn rén。
薜荔裁初服,兰荃若比邻。bì lì cái chū fú,lán quán ruò bǐ lín。
柳随彭泽径,花压武陵津。liǔ suí péng zé jìng,huā yā wǔ líng jīn。
金谷空争丽,土泉别有春。jīn gǔ kōng zhēng lì,tǔ quán bié yǒu chūn。
丛篁迟凤翮,古柏偃龙鳞。cóng huáng chí fèng hé,gǔ bǎi yǎn lóng lín。
醒酒时凭石,弹棋或藉茵。xǐng jiǔ shí píng shí,dàn qí huò jí yīn。
著书淹岁月,染翰乱星辰。zhù shū yān suì yuè,rǎn hàn luàn xīng chén。
环堵原非病,於陵岂为贫。huán dǔ yuán fēi bìng,yú líng qǐ wèi pín。
当年青琐闼,此日白纶巾。dāng nián qīng suǒ tà,cǐ rì bái lún jīn。
濠濮生幽想,蓬蒿得隐沦。háo pú shēng yōu xiǎng,péng hāo dé yǐn lún。
何须吞梦泽,差可避嬴秦。hé xū tūn mèng zé,chà kě bì yíng qín。
方丈知何处,乾坤寄此身。fāng zhàng zhī hé chù,qián kūn jì cǐ shēn。
招游惟二仲,讵厌往来频。zhāo yóu wéi èr zhòng,jù yàn wǎng lái pín。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

送姚巽卿

佘翔

与君携手思悠悠,此日?堪赋远游。yǔ jūn xié shǒu sī yōu yōu,cǐ rì nà kān fù yuǎn yóu。
莫道他乡无知己,酒人何处不登楼。mò dào tā xiāng wú zhī jǐ,jiǔ rén hé chù bù dēng lóu。

春园即事

佘翔

蛱蝶随风过短墙,邻家春满百花香。jiá dié suí fēng guò duǎn qiáng,lín jiā chūn mǎn bǎi huā xiāng。
南窗拓得黄庭罢,笑倚阑干看海棠。nán chuāng tuò dé huáng tíng bà,xiào yǐ lán gàn kàn hǎi táng。

春园即事

佘翔

睡起西窗日欲斜,溪边汲水自烹茶。shuì qǐ xī chuāng rì yù xié,xī biān jí shuǐ zì pēng chá。
卷帘坐看双飞燕,冲落樱桃几片花。juǎn lián zuò kàn shuāng fēi yàn,chōng luò yīng táo jǐ piàn huā。

春园即事

佘翔

春云不雨昼偏寒,翠竹临轩长数竿。chūn yún bù yǔ zhòu piān hán,cuì zhú lín xuān zhǎng shù gān。
读罢离骚无别事,自锄芳径艺幽兰。dú bà lí sāo wú bié shì,zì chú fāng jìng yì yōu lán。

春园即事

佘翔

东风吹雨到江村,落尽梨花昼掩门。dōng fēng chuī yǔ dào jiāng cūn,luò jǐn lí huā zhòu yǎn mén。
柳外莺声春自啭,一庭芳草暗销魂。liǔ wài yīng shēng chūn zì zhuàn,yī tíng fāng cǎo àn xiāo hún。

赠胡安成

佘翔

金薤纵横见国工,谁云篆刻总雕虫。jīn xiè zòng héng jiàn guó gōng,shuí yún zhuàn kè zǒng diāo chóng。
但看一片昆吾铁,切得刀圭吐白虹。dàn kàn yī piàn kūn wú tiě,qiè dé dāo guī tǔ bái hóng。

赠汪鲁狂

佘翔

桃花潭上旧汪伦,汴上相看冬复春。táo huā tán shàng jiù wāng lún,biàn shàng xiāng kàn dōng fù chūn。
赠我琅玕长七尺,持归东海一垂纶。zèng wǒ láng gān zhǎng qī chǐ,chí guī dōng hǎi yī chuí lún。

赠汪鲁狂

佘翔

遨游南北访仙踪,老去还乘白岳龙。áo yóu nán běi fǎng xiān zōng,lǎo qù hái chéng bái yuè lóng。
莫讶荷衣香不散,三姑亲赠玉芙蓉。mò yà hé yī xiāng bù sàn,sān gū qīn zèng yù fú róng。

赠汪鲁狂

佘翔

与君分手秣陵城,杯酒梁园感慨生。yǔ jūn fēn shǒu mò líng chéng,bēi jiǔ liáng yuán gǎn kǎi shēng。
家住夷门人自老,有谁虚左过侯嬴。jiā zhù yí mén rén zì lǎo,yǒu shuí xū zuǒ guò hóu yíng。

谒伏羲陵

佘翔

中原万树带秋阴,陵寝苍茫一气深。zhōng yuán wàn shù dài qiū yīn,líng qǐn cāng máng yī qì shēn。
龙驭杳然归太始,蓍丛犹发白云岑。lóng yù yǎo rán guī tài shǐ,shī cóng yóu fā bái yún cén。

赠谭仲儆

佘翔

仙凫曾向七闽分,愁满衡阳卧白云。xiān fú céng xiàng qī mǐn fēn,chóu mǎn héng yáng wò bái yún。
今日夷门称吏隐,不知谁是信陵君。jīn rì yí mén chēng lì yǐn,bù zhī shuí shì xìn líng jūn。

赠谭仲儆

佘翔

衡山历历秀芙蓉,紫盖云中未可从。héng shān lì lì xiù fú róng,zǐ gài yún zhōng wèi kě cóng。
见说藏书千古在,因君直欲跨飞龙。jiàn shuō cáng shū qiān gǔ zài,yīn jūn zhí yù kuà fēi lóng。

赠谭仲儆

佘翔

风流傲吏有仙才,七泽惟看水一杯。fēng liú ào lì yǒu xiān cái,qī zé wéi kàn shuǐ yī bēi。
迁谪无劳悲偃蹇,游梁且上孝王台。qiān zhé wú láo bēi yǎn jiǎn,yóu liáng qiě shàng xiào wáng tái。

赠谭仲儆

佘翔

邂逅同歌行路难,一尊湖海罄交欢。xiè hòu tóng gē xíng lù nán,yī zūn hú hǎi qìng jiāo huān。
劝君莫拟三闾赋,今日无人似子兰。quàn jūn mò nǐ sān lǘ fù,jīn rì wú rén shì zi lán。

白龟池

佘翔

开辟相传有此池,灵龟如玉兆昌期。kāi pì xiāng chuán yǒu cǐ chí,líng guī rú yù zhào chāng qī。
若非太昊先天画,万古鸿蒙总不知。ruò fēi tài hào xiān tiān huà,wàn gǔ hóng méng zǒng bù zhī。