古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

出郭

佘翔

出郭期无事,看花转不闲。chū guō qī wú shì,kàn huā zhuǎn bù xián。
夕阳低众壑,水底见青山。xī yáng dī zhòng hè,shuǐ dǐ jiàn qīng shān。

寄游宗谦

佘翔

一曳王门裾,风流工赋雪。yī yè wáng mén jū,fēng liú gōng fù xuě。
不知楚醴筵,犹为穆生设。bù zhī chǔ lǐ yán,yóu wèi mù shēng shè。

秋夜有怀

佘翔

夕露滴疏桐,月下鸣双杵。xī lù dī shū tóng,yuè xià míng shuāng chǔ。
清宵耿不寐,美人何处所。qīng xiāo gěng bù mèi,měi rén hé chù suǒ。

采石怀古

佘翔

峨峨采石矶,下有蛟龙窟。é é cǎi shí jī,xià yǒu jiāo lóng kū。
不见骑鲸人,波心堕明月。bù jiàn qí jīng rén,bō xīn duò míng yuè。

望九华山

佘翔

多少风波客,劳歌棹往还。duō shǎo fēng bō kè,láo gē zhào wǎng hái。
眼中青似黛,惟有九华山。yǎn zhōng qīng shì dài,wéi yǒu jiǔ huá shān。

荻港晚泊

佘翔

挂席东南行,青山望迢忽。guà xí dōng nán xíng,qīng shān wàng tiáo hū。
日暮寒潮生,维舟对孤月。rì mù hán cháo shēng,wéi zhōu duì gū yuè。

舟中对月

佘翔

东风吹片雨,遥溯大江流。dōng fēng chuī piàn yǔ,yáo sù dà jiāng liú。
可是鸱夷子,乾坤一叶舟。kě shì chī yí zi,qián kūn yī yè zhōu。

宿桃叶渡

佘翔

片月冷黄昏,家家静掩门。piàn yuè lěng huáng hūn,jiā jiā jìng yǎn mén。
避秦人不见,山犬吠江村。bì qín rén bù jiàn,shān quǎn fèi jiāng cūn。

长干行

佘翔

莫愁貌如花,生长长干里。mò chóu mào rú huā,shēng zhǎng zhǎng gàn lǐ。
嫁与远游郎,愁风复愁水。jià yǔ yuǎn yóu láng,chóu fēng fù chóu shuǐ。

晓寒即事

佘翔

昨夜风霜冷,孤衾愁杀人。zuó yè fēng shuāng lěng,gū qīn chóu shā rén。
朝来看两鬓,种种已如银。cháo lái kàn liǎng bìn,zhǒng zhǒng yǐ rú yín。

阊门怀古

佘翔

城下多春草,馆娃何处寻。chéng xià duō chūn cǎo,guǎn wá hé chù xún。
惟有阊门水,前朝流至今。wéi yǒu chāng mén shuǐ,qián cháo liú zhì jīn。

吴山晚眺

佘翔

雨歇江天迥,凭高见午潮。yǔ xiē jiāng tiān jiǒng,píng gāo jiàn wǔ cháo。
紫阳云乍起,仿佛赤城标。zǐ yáng yún zhà qǐ,fǎng fú chì chéng biāo。

苏小小墓

佘翔

粉黛何年没,春风土一抔。fěn dài hé nián méi,chūn fēng tǔ yī póu。
香魂幻蝴蝶,疑逐夜花来。xiāng hún huàn hú dié,yí zhú yè huā lái。

投野寺宿

佘翔

不见东林寺,但闻隔水钟。bù jiàn dōng lín sì,dàn wén gé shuǐ zhōng。
溪深桥复断,片月挂孤峰。xī shēn qiáo fù duàn,piàn yuè guà gū fēng。

春日怀归

佘翔

谷口啭莺声,春风发杨柳。gǔ kǒu zhuàn yīng shēng,chūn fēng fā yáng liǔ。
萧条万里人,孤帆伤白首。xiāo tiáo wàn lǐ rén,gū fān shāng bái shǒu。