古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

题林德夫乐丘

佘翔

松斋零露滴,夜坐思泠然。sōng zhāi líng lù dī,yè zuò sī líng rán。
一诵襄阳句,山窗月色偏。yī sòng xiāng yáng jù,shān chuāng yuè sè piān。

题林德夫乐丘

佘翔

眷此栖真地,高深辟化工。juàn cǐ qī zhēn dì,gāo shēn pì huà gōng。
池塘春草梦,不减谢家风。chí táng chūn cǎo mèng,bù jiǎn xiè jiā fēng。

题林德夫东山别墅

佘翔

偃蹇歌招隐,栖迟老岁华。yǎn jiǎn gē zhāo yǐn,qī chí lǎo suì huá。
世情从燕雀,吾道自龙蛇。shì qíng cóng yàn què,wú dào zì lóng shé。

题林德夫东山别墅

佘翔

猿鸟山中侣,松萝物外情。yuán niǎo shān zhōng lǚ,sōng luó wù wài qíng。
看花多藉草,恰恰听流莺。kàn huā duō jí cǎo,qià qià tīng liú yīng。

题林德夫东山别墅

佘翔

松下时调鹤,溪边日钓鱼。sōng xià shí diào hè,xī biān rì diào yú。
孤山林处士,封禅总无书。gū shān lín chù shì,fēng chán zǒng wú shū。

题林德夫东山别墅

佘翔

眷此栽花地,而多种秫田。juàn cǐ zāi huā dì,ér duō zhǒng shú tián。
桔槔偏不用,鼓腹乐尧天。jú gāo piān bù yòng,gǔ fù lè yáo tiān。

题林德夫东山别墅

佘翔

入林无俗物,爱客有深怀。rù lín wú sú wù,ài kè yǒu shēn huái。
谁得逍遥趣,风吹海月来。shuí dé xiāo yáo qù,fēng chuī hǎi yuè lái。

题林德夫东山别墅

佘翔

山气冷疏牖,墟烟淡远村。shān qì lěng shū yǒu,xū yān dàn yuǎn cūn。
桑麻与鸡犬,仿佛武陵源。sāng má yǔ jī quǎn,fǎng fú wǔ líng yuán。

题林德夫东山别墅

佘翔

群峰青似黛,一水碧如油。qún fēng qīng shì dài,yī shuǐ bì rú yóu。
但得会心处,何须到十洲。dàn dé huì xīn chù,hé xū dào shí zhōu。

题林德夫东山别墅

佘翔

芳洁纫兰佩,离披咏桂丛。fāng jié rèn lán pèi,lí pī yǒng guì cóng。
谢家春草梦,无日不诗筒。xiè jiā chūn cǎo mèng,wú rì bù shī tǒng。

题林德夫东山别墅

佘翔

花气朝侵榻,松风夜拂琴。huā qì cháo qīn tà,sōng fēng yè fú qín。
庭前梧与竹,鸾凤自为林。tíng qián wú yǔ zhú,luán fèng zì wèi lín。

题林德夫东山别墅

佘翔

白发甘肥遁,青山狎隐沦。bái fā gān féi dùn,qīng shān xiá yǐn lún。
试看朝市客,若个是闲人。shì kàn cháo shì kè,ruò gè shì xián rén。

题胡参军池亭

佘翔

白云澹忘归,川上气萧爽。bái yún dàn wàng guī,chuān shàng qì xiāo shuǎng。
鱼鸟来亲人,居然濠濮想。yú niǎo lái qīn rén,jū rán háo pú xiǎng。

题胡参军池亭

佘翔

抱瓮似汉阴,地僻无车马。bào wèng shì hàn yīn,dì pì wú chē mǎ。
白鸥海上来,日对忘机者。bái ōu hǎi shàng lái,rì duì wàng jī zhě。

对菊吟

佘翔

黄花香裛露,采采满东篱。huáng huā xiāng yì lù,cǎi cǎi mǎn dōng lí。
不有陶元亮,谁来倒酒卮。bù yǒu táo yuán liàng,shuí lái dào jiǔ zhī。