古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

壶庄八咏云庄缥缈

佘翔

野趣偏耽鹤,从容坐翠微。yě qù piān dān hè,cóng róng zuò cuì wēi。
云霄万里迥,健翮任高飞。yún xiāo wàn lǐ jiǒng,jiàn hé rèn gāo fēi。

望囊山

佘翔

松林度鸟急,鹫岭巢云低。sōng lín dù niǎo jí,jiù lǐng cháo yún dī。
欲问莲花社,斜阳过虎溪。yù wèn lián huā shè,xié yáng guò hǔ xī。

催牡丹

佘翔

春色已平分,名花犹未吐。chūn sè yǐ píng fēn,míng huā yóu wèi tǔ。
把酒一酬之,我歌花且舞。bǎ jiǔ yī chóu zhī,wǒ gē huā qiě wǔ。

饮兰亭

佘翔

竹树满山阴,前贤迹未扫。zhú shù mǎn shān yīn,qián xián jì wèi sǎo。
试流曲水觞,醉藉王孙草。shì liú qū shuǐ shāng,zuì jí wáng sūn cǎo。

谒禹庙

佘翔

丹青留日月,辇道积莓苔。dān qīng liú rì yuè,niǎn dào jī méi tái。
王气千秋尽,犹传玉帛来。wáng qì qiān qiū jǐn,yóu chuán yù bó lái。

湘妃怨

佘翔

九嶷何处是,玉辇几时过。jiǔ yí hé chù shì,yù niǎn jǐ shí guò。
千秋悲帝子,竹上泪痕多。qiān qiū bēi dì zi,zhú shàng lèi hén duō。

班媫妤

佘翔

片月照金闺,纨扇不堪把。piàn yuè zhào jīn guī,wán shàn bù kān bǎ。
珠帘上玉钩,霜覆鸳鸯瓦。zhū lián shàng yù gōu,shuāng fù yuān yāng wǎ。

别马君

佘翔

斗酒江头别,相看击筑歌。dòu jiǔ jiāng tóu bié,xiāng kàn jī zhù gē。
长江流不尽,离恨较谁多。zhǎng jiāng liú bù jǐn,lí hèn jiào shuí duō。

别马君

佘翔

高才君倚马,落魄我歌鱼。gāo cái jūn yǐ mǎ,luò pò wǒ gē yú。
相劝加餐饭,无忘尺素书。xiāng quàn jiā cān fàn,wú wàng chǐ sù shū。

游仙曲其二

佘翔

何年彩凤下丹霄,一派清音入九韶。hé nián cǎi fèng xià dān xiāo,yī pài qīng yīn rù jiǔ sháo。
自是封姨晴作籁,错疑秦女夜吹箫。zì shì fēng yí qíng zuò lài,cuò yí qín nǚ yè chuī xiāo。

游仙寺

佘翔

几度探春路不迷,寻僧又过竹林西。jǐ dù tàn chūn lù bù mí,xún sēng yòu guò zhú lín xī。
深山尽日无人到,双树阴中一鸟啼。shēn shān jǐn rì wú rén dào,shuāng shù yīn zhōng yī niǎo tí。

春日送立雨叔读书赤桥四首

佘翔

花发江城二月天,木兰流水赤桥前。huā fā jiāng chéng èr yuè tiān,mù lán liú shuǐ chì qiáo qián。
扁舟载得青箱去,扬子亭中日草玄。biǎn zhōu zài dé qīng xiāng qù,yáng zi tíng zhōng rì cǎo xuán。

春日送立雨叔读书赤桥四首

佘翔

柳色阴阴映白塘,沧浪万顷浣花香。liǔ sè yīn yīn yìng bái táng,cāng làng wàn qǐng huàn huā xiāng。
试看刘向传经处,夜夜青藜照草堂。shì kàn liú xiàng chuán jīng chù,yè yè qīng lí zhào cǎo táng。

春日送立雨叔读书赤桥四首

佘翔

一瓢春酒听流莺,花外停桡见友生。yī piáo chūn jiǔ tīng liú yīng,huā wài tíng ráo jiàn yǒu shēng。
醉藉阶前书带草,几回仙掌梦金茎。zuì jí jiē qián shū dài cǎo,jǐ huí xiān zhǎng mèng jīn jīng。

春日送立雨叔读书赤桥四首

佘翔

汉家见说启青宫,少海谈经诏九重。hàn jiā jiàn shuō qǐ qīng gōng,shǎo hǎi tán jīng zhào jiǔ zhòng。
此日蓬门须努力,未央鸣佩听晨钟。cǐ rì péng mén xū nǔ lì,wèi yāng míng pèi tīng chén zhōng。