古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

题小山宗侯狎鸥汀

佘翔

高馆新开汴水头,忘机日日狎沙鸥。gāo guǎn xīn kāi biàn shuǐ tóu,wàng jī rì rì xiá shā ōu。
澄潭春动鱼龙戏,截得珊瑚作钓钩。chéng tán chūn dòng yú lóng xì,jié dé shān hú zuò diào gōu。

题小山宗侯狎鸥汀

佘翔

风雨扁舟混钓徒,亲人鱼鸟若堪呼。fēng yǔ biǎn zhōu hùn diào tú,qīn rén yú niǎo ruò kān hū。
临流更爱桃花色,肯载西施泛五湖。lín liú gèng ài táo huā sè,kěn zài xī shī fàn wǔ hú。

题小山宗侯狎鸥汀

佘翔

岂是江潭赋卜居,眼中花木满庭除。qǐ shì jiāng tán fù bo jū,yǎn zhōng huā mù mǎn tíng chú。
夜来还住青藜阁,著就刘家七略书。yè lái hái zhù qīng lí gé,zhù jiù liú jiā qī lüè shū。

题小山宗侯狎鸥汀

佘翔

香生金粟桂丛开,楼阁参差近吹台。xiāng shēng jīn sù guì cóng kāi,lóu gé cān chà jìn chuī tái。
欲问淮南鸿宝诀,倘容招隐小山来。yù wèn huái nán hóng bǎo jué,tǎng róng zhāo yǐn xiǎo shān lái。

游弦歌台是尼父绝粮处

佘翔

栖栖陈蔡道何穷,此地今留俎豆宫。qī qī chén cài dào hé qióng,cǐ dì jīn liú zǔ dòu gōng。
日暮平林天籁发,弦歌疑是鲁人风。rì mù píng lín tiān lài fā,xián gē yí shì lǔ rén fēng。

登陈西城感淮阴事

佘翔

会陈万乘托南游,计縳功臣户牖侯。huì chén wàn chéng tuō nán yóu,jì juàn gōng chén hù yǒu hóu。
鸟尽弓藏何所恨,山东隆准薄千秋。niǎo jǐn gōng cáng hé suǒ hèn,shān dōng lóng zhǔn báo qiān qiū。

经陈思王墓

佘翔

八斗相传绣虎才,路傍石马翳苍苔。bā dòu xiāng chuán xiù hǔ cái,lù bàng shí mǎ yì cāng tái。
洛神留得黄初赋,千载霓裳去不回。luò shén liú dé huáng chū fù,qiān zài ní shang qù bù huí。

登苏子由读书堂

佘翔

镜中荷叶绿离离,夹岸如云杨柳枝。jìng zhōng hé yè lǜ lí lí,jiā àn rú yún yáng liǔ zhī。
不见风流苏博士,高山犹自仰峨眉。bù jiàn fēng liú sū bó shì,gāo shān yóu zì yǎng é méi。

铜雀台怀古

佘翔

孤台突兀客初登,邺下山河感废兴。gū tái tū wù kè chū dēng,yè xià shān hé gǎn fèi xīng。
花似绮罗人不见,惟馀春草满西陵。huā shì qǐ luó rén bù jiàn,wéi yú chūn cǎo mǎn xī líng。

游仙曲

佘翔

曾伴仙人萼绿华,随风飞入上清家。céng bàn xiān rén è lǜ huá,suí fēng fēi rù shàng qīng jiā。
别来欲寄金光草,海上青鸾隔彩霞。bié lái yù jì jīn guāng cǎo,hǎi shàng qīng luán gé cǎi xiá。

寄牛瑞卿

佘翔

梁园春事近如何,风雨池台入梦多。liáng yuán chūn shì jìn rú hé,fēng yǔ chí tái rù mèng duō。
花压阑干三径好,求羊无日不相过。huā yā lán gàn sān jìng hǎo,qiú yáng wú rì bù xiāng guò。

渡江

佘翔

岁暮天涯雨雪多,孤帆此去叹蹉跎。suì mù tiān yá yǔ xuě duō,gū fān cǐ qù tàn cuō tuó。
故园回首千山外,一片归心逐逝波。gù yuán huí shǒu qiān shān wài,yī piàn guī xīn zhú shì bō。

上赵王

佘翔

朱邸如云王气中,邺都形胜万年雄。zhū dǐ rú yún wáng qì zhōng,yè dōu xíng shèng wàn nián xióng。
自从汉室分茅后,带砺山河誓始终。zì cóng hàn shì fēn máo hòu,dài lì shān hé shì shǐ zhōng。

上赵王

佘翔

君王乐善汉东平,几度褒章下玉京。jūn wáng lè shàn hàn dōng píng,jǐ dù bāo zhāng xià yù jīng。
端拱由来无一事,龙楼清夜望金茎。duān gǒng yóu lái wú yī shì,lóng lóu qīng yè wàng jīn jīng。

上赵王

佘翔

桐叶分封不计年,汉家隆准更谁贤。tóng yè fēn fēng bù jì nián,hàn jiā lóng zhǔn gèng shuí xián。
小山却慕淮南道,招隐还歌丛桂篇。xiǎo shān què mù huái nán dào,zhāo yǐn hái gē cóng guì piān。