古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

秋日题林学士菊花园

佘翔

门垂五柳带闲烟,栗里风流屋数椽。mén chuí wǔ liǔ dài xián yān,lì lǐ fēng liú wū shù chuán。
人在南山秋色里,一樽醉杀菊花天。rén zài nán shān qiū sè lǐ,yī zūn zuì shā jú huā tiān。

过钓台

佘翔

羊裘曾卧白云间,烟水苍苍去不还。yáng qiú céng wò bái yún jiān,yān shuǐ cāng cāng qù bù hái。
回首云台俱寂寞,至今人说富春山。huí shǒu yún tái jù jì mò,zhì jīn rén shuō fù chūn shān。

溪上怀姚明府

佘翔

溪头新水到柴关,白鸟忘机自往还。xī tóu xīn shuǐ dào chái guān,bái niǎo wàng jī zì wǎng hái。
日暮怀人高卧处,数椽?屋九华山。rì mù huái rén gāo wò chù,shù chuán wū jiǔ huá shān。

秋日题紫云楼

佘翔

为爱元龙百尺楼,登临气压万峰秋。wèi ài yuán lóng bǎi chǐ lóu,dēng lín qì yā wàn fēng qiū。
开尊醉杀青天月,一片银河欲倒流。kāi zūn zuì shā qīng tiān yuè,yī piàn yín hé yù dào liú。

秋日题紫云楼

佘翔

海上群峰列翠屏,楼开霄汉德为星。hǎi shàng qún fēng liè cuì píng,lóu kāi xiāo hàn dé wèi xīng。
翛然一笑天风起,织女机声入夜听。xiāo rán yī xiào tiān fēng qǐ,zhī nǚ jī shēng rù yè tīng。

鄱阳湖歌

佘翔

赤乌日日下鄱阳,十万楼船杀伐张。chì wū rì rì xià pó yáng,shí wàn lóu chuán shā fá zhāng。
一自鲸鲵先授首,东南无处不梯航。yī zì jīng ní xiān shòu shǒu,dōng nán wú chù bù tī háng。

题白云楼有怀

佘翔

槛外芙蓉插汉斜,登楼似驾五云车。kǎn wài fú róng chā hàn xié,dēng lóu shì jià wǔ yún chē。
夜来北望星辰近,欲向空中摘九华。yè lái běi wàng xīng chén jìn,yù xiàng kōng zhōng zhāi jiǔ huá。

题白云楼有怀

佘翔

高楼上逼斗牛寒,何事伊人日倚阑。gāo lóu shàng bī dòu niú hán,hé shì yī rén rì yǐ lán。
最是千秋堪洒泪,紫云山作白云看。zuì shì qiān qiū kān sǎ lèi,zǐ yún shān zuò bái yún kàn。

题白云楼有怀

佘翔

槛外千峰拥翠来,万家烟树望中开。kǎn wài qiān fēng yōng cuì lái,wàn jiā yān shù wàng zhōng kāi。
主人不浅登楼兴,对月频倾绿酒杯。zhǔ rén bù qiǎn dēng lóu xīng,duì yuè pín qīng lǜ jiǔ bēi。

题白云楼有怀

佘翔

面面青山入画图,闲来与客醉屠苏。miàn miàn qīng shān rù huà tú,xián lái yǔ kè zuì tú sū。
衔杯笑问楼居者,月里霓裳竟有无。xián bēi xiào wèn lóu jū zhě,yuè lǐ ní shang jìng yǒu wú。

题白云楼有怀

佘翔

徙倚楼头望翠微,晴霞片片锁柴扉。xǐ yǐ lóu tóu wàng cuì wēi,qíng xiá piàn piàn suǒ chái fēi。
醉来欲乞天孙锦,制就仙人五色衣。zuì lái yù qǐ tiān sūn jǐn,zhì jiù xiān rén wǔ sè yī。

题白云楼有怀

佘翔

风流原不减孙山,百尺楼中日往还。fēng liú yuán bù jiǎn sūn shān,bǎi chǐ lóu zhōng rì wǎng hái。
笑满乾坤人不见,凤凰深驻白云间。xiào mǎn qián kūn rén bù jiàn,fèng huáng shēn zhù bái yún jiān。

题郑兆念采精舍

佘翔

高斋读罢思飞扬,把酒花间日正长。gāo zhāi dú bà sī fēi yáng,bǎ jiǔ huā jiān rì zhèng zhǎng。
最爱君家书带草,青葱似染彩毫香。zuì ài jūn jiā shū dài cǎo,qīng cōng shì rǎn cǎi háo xiāng。

送林太史之京

佘翔

题柱才名岁月深,风流谁不羡词林。tí zhù cái míng suì yuè shēn,fēng liú shuí bù xiàn cí lín。
趋朝偏得君王宠,金马无劳叹陆沉。qū cháo piān dé jūn wáng chǒng,jīn mǎ wú láo tàn lù chén。

送林太史之京

佘翔

蓟北遥闻长乐钟,金茎秋色露华浓。jì běi yáo wén zhǎng lè zhōng,jīn jīng qiū sè lù huá nóng。
东南不尽疮痍泪,献纳还看动九重。dōng nán bù jǐn chuāng yí lèi,xiàn nà hái kàn dòng jiǔ zhòng。