古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

哭林中丞二首

佘翔

埋轮都下旧知名,当道豺狼敢横行。mái lún dōu xià jiù zhī míng,dāng dào chái láng gǎn héng xíng。
白马忽随丹旐去,风云惨淡阖闾城。bái mǎ hū suí dān zhào qù,fēng yún cǎn dàn hé lǘ chéng。

哭林中丞二首

佘翔

星陨辕门上将才,延陵挂剑重堪哀。xīng yǔn yuán mén shàng jiāng cái,yán líng guà jiàn zhòng kān āi。
故人不尽羊昙泪,忍向西州问草莱。gù rén bù jǐn yáng tán lèi,rěn xiàng xī zhōu wèn cǎo lái。

挽陆夫人

佘翔

湘灵鼓瑟渺何之,一片愁云殢九疑。xiāng líng gǔ sè miǎo hé zhī,yī piàn chóu yún tì jiǔ yí。
总为人间尘满镜,锵锵佩向月中移。zǒng wèi rén jiān chén mǎn jìng,qiāng qiāng pèi xiàng yuè zhōng yí。

挽陆夫人

佘翔

翡翠光摇赤水珠,长歌一曲凤将雏。fěi cuì guāng yáo chì shuǐ zhū,zhǎng gē yī qū fèng jiāng chú。
孤飞却向瑶池去,欲借还丹竟有无。gū fēi què xiàng yáo chí qù,yù jiè hái dān jìng yǒu wú。

挽陆夫人

佘翔

锦瑟调来五十春,飘然驾鹤出风尘。jǐn sè diào lái wǔ shí chūn,piāo rán jià hè chū fēng chén。
使君海上怀明月,捐佩犹疑汉浦人。shǐ jūn hǎi shàng huái míng yuè,juān pèi yóu yí hàn pǔ rén。

挽陆夫人

佘翔

汉口机停织女声,黄姑何处望鸾軿。hàn kǒu jī tíng zhī nǚ shēng,huáng gū hé chù wàng luán píng。
郡斋枫叶萧萧下,不尽清商万古情。jùn zhāi fēng yè xiāo xiāo xià,bù jǐn qīng shāng wàn gǔ qíng。

怀陈司马孔震

佘翔

虹桥高驾锁延津,短发孤帆笑此身。hóng qiáo gāo jià suǒ yán jīn,duǎn fā gū fān xiào cǐ shēn。
云暗千峰流水咽,双龙未合倍愁人。yún àn qiān fēng liú shuǐ yàn,shuāng lóng wèi hé bèi chóu rén。

怀陈司马孔震

佘翔

仙踪何处醉屠苏,囊里长悬五岳图。xiān zōng hé chù zuì tú sū,náng lǐ zhǎng xuán wǔ yuè tú。
独倚扁舟怀下榻,九峰山外白云孤。dú yǐ biǎn zhōu huái xià tà,jiǔ fēng shān wài bái yún gū。

怀陈司马孔震

佘翔

大横山色望中青,飘泊偏怜水上萍。dà héng shān sè wàng zhōng qīng,piāo pō piān lián shuǐ shàng píng。
欲问杜陵投辖兴,老来嗜酒一猩猩。yù wèn dù líng tóu xiá xīng,lǎo lái shì jiǔ yī xīng xīng。

怀陈司马孔震

佘翔

五湖曾是学鸱夷,到处轻赍任所之。wǔ hú céng shì xué chī yí,dào chù qīng jī rèn suǒ zhī。
安得云窝陪杖屦,钧天乐奏自明时。ān dé yún wō péi zhàng jù,jūn tiān lè zòu zì míng shí。

咏荔枝

佘翔

青笼携来荔子丹,小姬剥出水晶寒。qīng lóng xié lái lì zi dān,xiǎo jī bō chū shuǐ jīng hán。
一餐已解文园渴,不羡仙人承露盘。yī cān yǐ jiě wén yuán kě,bù xiàn xiān rén chéng lù pán。

题鸣臣林明府园亭

佘翔

山中雨露长松筠,十亩园林寄此身。shān zhōng yǔ lù zhǎng sōng yún,shí mǔ yuán lín jì cǐ shēn。
莫问桔槔劳俯仰,忘机原是汉阴人。mò wèn jú gāo láo fǔ yǎng,wàng jī yuán shì hàn yīn rén。

题鸣臣林明府园亭

佘翔

白发逍遥不计年,兴来时咏考槃篇。bái fā xiāo yáo bù jì nián,xīng lái shí yǒng kǎo pán piān。
濯缨池上宽垂钓,鱼在濠梁乐已全。zhuó yīng chí shàng kuān chuí diào,yú zài háo liáng lè yǐ quán。

题鸣臣林明府园亭

佘翔

宅边五柳似柴桑,篱下黄花晚更香。zhái biān wǔ liǔ shì chái sāng,lí xià huáng huā wǎn gèng xiāng。
自有白衣来送酒,南山秋色醉斜阳。zì yǒu bái yī lái sòng jiǔ,nán shān qiū sè zuì xié yáng。

望庐山

佘翔

彭蠡茫茫混太虚,中天紫翠拔匡庐。péng lí máng máng hùn tài xū,zhōng tiān zǐ cuì bá kuāng lú。
高僧旧住东林寺,寺里莲花好在无。gāo sēng jiù zhù dōng lín sì,sì lǐ lián huā hǎo zài wú。