古诗词

魏贞女诗

佘翔

烛烛空中月,没且含光辉。zhú zhú kōng zhōng yuè,méi qiě hán guāng huī。
猗猗谷中兰,芬馨死不移。yī yī gǔ zhōng lán,fēn xīn sǐ bù yí。
温温魏氏女,皎皎琼树姿。wēn wēn wèi shì nǚ,jiǎo jiǎo qióng shù zī。
既娴内则训,亦诵柏舟诗。jì xián nèi zé xùn,yì sòng bǎi zhōu shī。
伊昔聘林家,皓首以为期。yī xī pìn lín jiā,hào shǒu yǐ wèi qī。
君子溘朝露,吁天涕涟洏。jūn zi kè cháo lù,xū tiān tì lián ér。
匍匐奔其丧,相殉分所宜。pú fú bēn qí sàng,xiāng xùn fēn suǒ yí。
高堂未展谒,况在天一涯。gāo táng wèi zhǎn yè,kuàng zài tiān yī yá。
罗帷为谁设,膏沭为谁施。luó wéi wèi shuí shè,gāo shù wèi shuí shī。
妯娌纷喋喋,宁知我心悲。zhóu lǐ fēn dié dié,níng zhī wǒ xīn bēi。
水浆不入口,焉问渴与饥。shuǐ jiāng bù rù kǒu,yān wèn kě yǔ jī。
一朝复一夕,视死甘如饴。yī cháo fù yī xī,shì sǐ gān rú yí。
从容下九原,岂曰生结缡。cóng róng xià jiǔ yuán,qǐ yuē shēng jié lí。
但作连理树,一抔土相依。dàn zuò lián lǐ shù,yī póu tǔ xiāng yī。
百卉媚春阳,霜露且先萎。bǎi huì mèi chūn yáng,shuāng lù qiě xiān wēi。
何如松与柏,郁郁岁寒时。hé rú sōng yǔ bǎi,yù yù suì hán shí。
嗟嗟魏氏女,贞心迈等夷。jiē jiē wèi shì nǚ,zhēn xīn mài děng yí。
共姜千载后,芳名史并垂。gòng jiāng qiān zài hòu,fāng míng shǐ bìng chuí。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

采莲曲

佘翔

云鬟初绾玉搔头,湖上相将弄小舟。yún huán chū wǎn yù sāo tóu,hú shàng xiāng jiāng nòng xiǎo zhōu。
纤手接来花并蒂,半含欢笑半含愁。xiān shǒu jiē lái huā bìng dì,bàn hán huān xiào bàn hán chóu。

采莲曲

佘翔

荷叶离离带暖风,香生菡萏玉颜红。hé yè lí lí dài nuǎn fēng,xiāng shēng hàn dàn yù yán hóng。
娇歌一曲鸳鸯起,多少残霞落水中。jiāo gē yī qū yuān yāng qǐ,duō shǎo cán xiá luò shuǐ zhōng。

采莲曲

佘翔

晚风吹棹夕阳边,花媚罗裙倍可怜。wǎn fēng chuī zhào xī yáng biān,huā mèi luó qún bèi kě lián。
忽见西陵生片月,弄珠神女下长川。hū jiàn xī líng shēng piàn yuè,nòng zhū shén nǚ xià zhǎng chuān。

采莲曲

佘翔

采芳越女斗蛾眉,颜色如花镜里窥。cǎi fāng yuè nǚ dòu é méi,yán sè rú huā jìng lǐ kuī。
莲子摘来心自苦,更饶不断藕中丝。lián zi zhāi lái xīn zì kǔ,gèng ráo bù duàn ǒu zhōng sī。

象教精舍为孔阳宗侯作

佘翔

斋心日日礼诸天,香满?檀护法筵。zhāi xīn rì rì lǐ zhū tiān,xiāng mǎn tán hù fǎ yán。
不独庄严窥妙相,空中舍利照金莲。bù dú zhuāng yán kuī miào xiāng,kōng zhōng shě lì zhào jīn lián。

马上见太行山

佘翔

黄金柳色及春回,云散朝歌睥睨开。huáng jīn liǔ sè jí chūn huí,yún sàn cháo gē pì nì kāi。
马上春愁消不尽,太行一片自西来。mǎ shàng chūn chóu xiāo bù jǐn,tài xíng yī piàn zì xī lái。

燕台骧首题赠方元素

佘翔

俶傥权奇万里才,无人不道是龙媒。chù tǎng quán qí wàn lǐ cái,wú rén bù dào shì lóng méi。
长鸣一向燕山去,重上当年郭隗台。zhǎng míng yī xiàng yàn shān qù,zhòng shàng dāng nián guō kuí tái。

送金子鲁考满

佘翔

秉钺登坛宠圣朝,功成海宇报清霄。bǐng yuè dēng tán chǒng shèng cháo,gōng chéng hǎi yǔ bào qīng xiāo。
幕中拟议多奇策,扫尽烽烟罢戍辽。mù zhōng nǐ yì duō qí cè,sǎo jǐn fēng yān bà shù liáo。

送金子鲁考满

佘翔

鹊印龙韬静海方,东南处处乐耕桑。què yìn lóng tāo jìng hǎi fāng,dōng nán chù chù lè gēng sāng。
请看一切便宜令,日月高悬万里光。qǐng kàn yī qiè biàn yí lìng,rì yuè gāo xuán wàn lǐ guāng。

送金子鲁考满

佘翔

折冲樽俎拥三军,揽结英雄更好文。zhé chōng zūn zǔ yōng sān jūn,lǎn jié yīng xióng gèng hǎo wén。
试数汉家麟阁上,一时将相几如君。shì shù hàn jiā lín gé shàng,yī shí jiāng xiāng jǐ rú jūn。

送金子鲁考满

佘翔

运筹海上拥长鲸,绣斧封章谒圣明。yùn chóu hǎi shàng yōng zhǎng jīng,xiù fǔ fēng zhāng yè shèng míng。
瞥见黄麻三殿下,趋朝剑履带春行。piē jiàn huáng má sān diàn xià,qū cháo jiàn lǚ dài chūn xíng。

赠杨素虚

佘翔

谁为湘累费苦吟,楚人高谊比南金。shuí wèi xiāng lèi fèi kǔ yín,chǔ rén gāo yì bǐ nán jīn。
即今不尽忠魂泪,犹是当年请死心。jí jīn bù jǐn zhōng hún lèi,yóu shì dāng nián qǐng sǐ xīn。

赠熊生

佘翔

雕虫篆刻鬼神惊,混迹何年隐姓名。diāo chóng zhuàn kè guǐ shén jīng,hùn jì hé nián yǐn xìng míng。
不是司空称博物,谁知龙剑在丰城。bù shì sī kōng chēng bó wù,shuí zhī lóng jiàn zài fēng chéng。

赠熊生

佘翔

金薤琳琅片片裁,逢君初出楚江隈。jīn xiè lín láng piàn piàn cái,féng jūn chū chū chǔ jiāng wēi。
狂夫自分诗名薄,藉尔风斤运九垓。kuáng fū zì fēn shī míng báo,jí ěr fēng jīn yùn jiǔ gāi。

戴朝宾四山亭

佘翔

四山环抱着孤亭,中有高人醉复醒。sì shān huán bào zhe gū tíng,zhōng yǒu gāo rén zuì fù xǐng。
一径蓬蒿车马绝,床头草就太玄经。yī jìng péng hāo chē mǎ jué,chuáng tóu cǎo jiù tài xuán jīng。