古诗词

读姚新宁苦竹记有感赋此为赠

佘翔

我生何不辰,苦作乱离人。wǒ shēng hé bù chén,kǔ zuò luàn lí rén。
感君词更苦,读罢重酸辛。gǎn jūn cí gèng kǔ,dú bà zhòng suān xīn。
城池初搆难,衣冠尽涂炭。chéng chí chū gòu nán,yī guān jǐn tú tàn。
四顾纷戈矛,仓皇何所窜。sì gù fēn gē máo,cāng huáng hé suǒ cuàn。
君自越危城,无人问死生。jūn zì yuè wēi chéng,wú rén wèn sǐ shēng。
形骸半摧折,豺虎复纵横。xíng hái bàn cuī zhé,chái hǔ fù zòng héng。
僵卧坑堑底,自分必死矣。jiāng wò kēng qiàn dǐ,zì fēn bì sǐ yǐ。
全生仗素交,急难故如此。quán shēng zhàng sù jiāo,jí nán gù rú cǐ。
万死始归来,妻子一悲哀。wàn sǐ shǐ guī lái,qī zi yī bēi āi。
旋复经刀锯,洒血遍蒿莱。xuán fù jīng dāo jù,sǎ xuè biàn hāo lái。
残生空落魄,世路黄金薄。cán shēng kōng luò pò,shì lù huáng jīn báo。
亲知反覆间,谁能重然诺。qīn zhī fǎn fù jiān,shuí néng zhòng rán nuò。
天意不可知,骨肉重相随。tiān yì bù kě zhī,gǔ ròu zhòng xiāng suí。
患难流离际,岂非玉汝时。huàn nán liú lí jì,qǐ fēi yù rǔ shí。
神物不终弃,青云看立致。shén wù bù zhōng qì,qīng yún kàn lì zhì。
领牧到海涯,治行称独异。lǐng mù dào hǎi yá,zhì xíng chēng dú yì。
倭兵纵烽烟,士卒困戈鋋。wō bīng zòng fēng yān,shì zú kùn gē chán。
临危一转战,孤城赖以全。lín wēi yī zhuǎn zhàn,gū chéng lài yǐ quán。
君本名卿后,才名称八斗。jūn běn míng qīng hòu,cái míng chēng bā dòu。
何事数偏奇,所遇辄不偶。hé shì shù piān qí,suǒ yù zhé bù ǒu。
騄駬下盐车,驰骋果谁如。lù ěr xià yán chē,chí chěng guǒ shuí rú。
大鹏嗤斥鴳,天地鼓翼初。dà péng chī chì yàn,tiān dì gǔ yì chū。
逢君话夙昔,悲喜动颜色。féng jūn huà sù xī,bēi xǐ dòng yán sè。
感激为斯词,词尽心脉脉。gǎn jī wèi sī cí,cí jǐn xīn mài mài。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

送姚巽卿

佘翔

与君携手思悠悠,此日?堪赋远游。yǔ jūn xié shǒu sī yōu yōu,cǐ rì nà kān fù yuǎn yóu。
莫道他乡无知己,酒人何处不登楼。mò dào tā xiāng wú zhī jǐ,jiǔ rén hé chù bù dēng lóu。

春园即事

佘翔

蛱蝶随风过短墙,邻家春满百花香。jiá dié suí fēng guò duǎn qiáng,lín jiā chūn mǎn bǎi huā xiāng。
南窗拓得黄庭罢,笑倚阑干看海棠。nán chuāng tuò dé huáng tíng bà,xiào yǐ lán gàn kàn hǎi táng。

春园即事

佘翔

睡起西窗日欲斜,溪边汲水自烹茶。shuì qǐ xī chuāng rì yù xié,xī biān jí shuǐ zì pēng chá。
卷帘坐看双飞燕,冲落樱桃几片花。juǎn lián zuò kàn shuāng fēi yàn,chōng luò yīng táo jǐ piàn huā。

春园即事

佘翔

春云不雨昼偏寒,翠竹临轩长数竿。chūn yún bù yǔ zhòu piān hán,cuì zhú lín xuān zhǎng shù gān。
读罢离骚无别事,自锄芳径艺幽兰。dú bà lí sāo wú bié shì,zì chú fāng jìng yì yōu lán。

春园即事

佘翔

东风吹雨到江村,落尽梨花昼掩门。dōng fēng chuī yǔ dào jiāng cūn,luò jǐn lí huā zhòu yǎn mén。
柳外莺声春自啭,一庭芳草暗销魂。liǔ wài yīng shēng chūn zì zhuàn,yī tíng fāng cǎo àn xiāo hún。

赠胡安成

佘翔

金薤纵横见国工,谁云篆刻总雕虫。jīn xiè zòng héng jiàn guó gōng,shuí yún zhuàn kè zǒng diāo chóng。
但看一片昆吾铁,切得刀圭吐白虹。dàn kàn yī piàn kūn wú tiě,qiè dé dāo guī tǔ bái hóng。

赠汪鲁狂

佘翔

桃花潭上旧汪伦,汴上相看冬复春。táo huā tán shàng jiù wāng lún,biàn shàng xiāng kàn dōng fù chūn。
赠我琅玕长七尺,持归东海一垂纶。zèng wǒ láng gān zhǎng qī chǐ,chí guī dōng hǎi yī chuí lún。

赠汪鲁狂

佘翔

遨游南北访仙踪,老去还乘白岳龙。áo yóu nán běi fǎng xiān zōng,lǎo qù hái chéng bái yuè lóng。
莫讶荷衣香不散,三姑亲赠玉芙蓉。mò yà hé yī xiāng bù sàn,sān gū qīn zèng yù fú róng。

赠汪鲁狂

佘翔

与君分手秣陵城,杯酒梁园感慨生。yǔ jūn fēn shǒu mò líng chéng,bēi jiǔ liáng yuán gǎn kǎi shēng。
家住夷门人自老,有谁虚左过侯嬴。jiā zhù yí mén rén zì lǎo,yǒu shuí xū zuǒ guò hóu yíng。

谒伏羲陵

佘翔

中原万树带秋阴,陵寝苍茫一气深。zhōng yuán wàn shù dài qiū yīn,líng qǐn cāng máng yī qì shēn。
龙驭杳然归太始,蓍丛犹发白云岑。lóng yù yǎo rán guī tài shǐ,shī cóng yóu fā bái yún cén。

赠谭仲儆

佘翔

仙凫曾向七闽分,愁满衡阳卧白云。xiān fú céng xiàng qī mǐn fēn,chóu mǎn héng yáng wò bái yún。
今日夷门称吏隐,不知谁是信陵君。jīn rì yí mén chēng lì yǐn,bù zhī shuí shì xìn líng jūn。

赠谭仲儆

佘翔

衡山历历秀芙蓉,紫盖云中未可从。héng shān lì lì xiù fú róng,zǐ gài yún zhōng wèi kě cóng。
见说藏书千古在,因君直欲跨飞龙。jiàn shuō cáng shū qiān gǔ zài,yīn jūn zhí yù kuà fēi lóng。

赠谭仲儆

佘翔

风流傲吏有仙才,七泽惟看水一杯。fēng liú ào lì yǒu xiān cái,qī zé wéi kàn shuǐ yī bēi。
迁谪无劳悲偃蹇,游梁且上孝王台。qiān zhé wú láo bēi yǎn jiǎn,yóu liáng qiě shàng xiào wáng tái。

赠谭仲儆

佘翔

邂逅同歌行路难,一尊湖海罄交欢。xiè hòu tóng gē xíng lù nán,yī zūn hú hǎi qìng jiāo huān。
劝君莫拟三闾赋,今日无人似子兰。quàn jūn mò nǐ sān lǘ fù,jīn rì wú rén shì zi lán。

白龟池

佘翔

开辟相传有此池,灵龟如玉兆昌期。kāi pì xiāng chuán yǒu cǐ chí,líng guī rú yù zhào chāng qī。
若非太昊先天画,万古鸿蒙总不知。ruò fēi tài hào xiān tiān huà,wàn gǔ hóng méng zǒng bù zhī。