古诗词

读姚新宁苦竹记有感赋此为赠

佘翔

我生何不辰,苦作乱离人。wǒ shēng hé bù chén,kǔ zuò luàn lí rén。
感君词更苦,读罢重酸辛。gǎn jūn cí gèng kǔ,dú bà zhòng suān xīn。
城池初搆难,衣冠尽涂炭。chéng chí chū gòu nán,yī guān jǐn tú tàn。
四顾纷戈矛,仓皇何所窜。sì gù fēn gē máo,cāng huáng hé suǒ cuàn。
君自越危城,无人问死生。jūn zì yuè wēi chéng,wú rén wèn sǐ shēng。
形骸半摧折,豺虎复纵横。xíng hái bàn cuī zhé,chái hǔ fù zòng héng。
僵卧坑堑底,自分必死矣。jiāng wò kēng qiàn dǐ,zì fēn bì sǐ yǐ。
全生仗素交,急难故如此。quán shēng zhàng sù jiāo,jí nán gù rú cǐ。
万死始归来,妻子一悲哀。wàn sǐ shǐ guī lái,qī zi yī bēi āi。
旋复经刀锯,洒血遍蒿莱。xuán fù jīng dāo jù,sǎ xuè biàn hāo lái。
残生空落魄,世路黄金薄。cán shēng kōng luò pò,shì lù huáng jīn báo。
亲知反覆间,谁能重然诺。qīn zhī fǎn fù jiān,shuí néng zhòng rán nuò。
天意不可知,骨肉重相随。tiān yì bù kě zhī,gǔ ròu zhòng xiāng suí。
患难流离际,岂非玉汝时。huàn nán liú lí jì,qǐ fēi yù rǔ shí。
神物不终弃,青云看立致。shén wù bù zhōng qì,qīng yún kàn lì zhì。
领牧到海涯,治行称独异。lǐng mù dào hǎi yá,zhì xíng chēng dú yì。
倭兵纵烽烟,士卒困戈鋋。wō bīng zòng fēng yān,shì zú kùn gē chán。
临危一转战,孤城赖以全。lín wēi yī zhuǎn zhàn,gū chéng lài yǐ quán。
君本名卿后,才名称八斗。jūn běn míng qīng hòu,cái míng chēng bā dòu。
何事数偏奇,所遇辄不偶。hé shì shù piān qí,suǒ yù zhé bù ǒu。
騄駬下盐车,驰骋果谁如。lù ěr xià yán chē,chí chěng guǒ shuí rú。
大鹏嗤斥鴳,天地鼓翼初。dà péng chī chì yàn,tiān dì gǔ yì chū。
逢君话夙昔,悲喜动颜色。féng jūn huà sù xī,bēi xǐ dòng yán sè。
感激为斯词,词尽心脉脉。gǎn jī wèi sī cí,cí jǐn xīn mài mài。

佘翔

明福建莆田人,字宗汉,号凤台。嘉靖三十七年进士。任全椒知县。与御史议事意见相左,即拂衣罢去,放游山水以终。工诗,有《薜荔园诗稿》及《文草》。 佘翔的作品>>

猜您喜欢

上赵王

佘翔

芙蓉池上擅风流,今代宗藩古帝州。fú róng chí shàng shàn fēng liú,jīn dài zōng fān gǔ dì zhōu。
借问西园飞盖夜,何人托乘月中游。jiè wèn xī yuán fēi gài yè,hé rén tuō chéng yuè zhōng yóu。

泗水逢雪

佘翔

泗水风生古渡寒,长途无?客衣单。sì shuǐ fēng shēng gǔ dù hán,zhǎng tú wú nà kè yī dān。
鬓边忽点飞来雪,纵是瑶华不忍看。bìn biān hū diǎn fēi lái xuě,zòng shì yáo huá bù rěn kàn。

过蒙城

佘翔

漆园为吏傲当时,世远风流尚在兹。qī yuán wèi lì ào dāng shí,shì yuǎn fēng liú shàng zài zī。
欲起斯人论物化,梦中蝴蝶许谁知。yù qǐ sī rén lùn wù huà,mèng zhōng hú dié xǔ shuí zhī。

元妙观闻箫

佘翔

月明仙院夜沉沉,鹳雀高巢古木阴。yuè míng xiān yuàn yè chén chén,guàn què gāo cháo gǔ mù yīn。
独坐西楼钟磬寂,玉箫吹起故园心。dú zuò xī lóu zhōng qìng jì,yù xiāo chuī qǐ gù yuán xīn。

元妙观闻箫

佘翔

扶藜笑指赤松家,踏破空中五色霞。fú lí xiào zhǐ chì sōng jiā,tà pò kōng zhōng wǔ sè xiá。
缥缈何人吹玉笛,春风开遍武陵花。piāo miǎo hé rén chuī yù dí,chūn fēng kāi biàn wǔ líng huā。

风猛不得渡淮薄暮投宿

佘翔

朔风吹雪路漫漫,浪涌长淮欲渡难。shuò fēng chuī xuě lù màn màn,làng yǒng zhǎng huái yù dù nán。
今夜谁家堪寄宿,荒村犬吠一灯寒。jīn yè shuí jiā kān jì sù,huāng cūn quǎn fèi yī dēng hán。

赋得荆山玉示王汝存

佘翔

荆山一望气嶙峋,玉韫山中泣鬼神。jīng shān yī wàng qì lín xún,yù yùn shān zhōng qì guǐ shén。
莫怪陵阳当日泪,即今抱璞献何人。mò guài líng yáng dāng rì lèi,jí jīn bào pú xiàn hé rén。

丰县道中

佘翔

山东隆准起雄图,西望关中定帝都。shān dōng lóng zhǔn qǐ xióng tú,xī wàng guān zhōng dìng dì dōu。
见说枌榆遗社在,未央还属汉家无。jiàn shuō fén yú yí shè zài,wèi yāng hái shǔ hàn jiā wú。

咏史赠薛生

佘翔

七雄争竞客如云,珠履三千未有闻。qī xióng zhēng jìng kè rú yún,zhū lǚ sān qiān wèi yǒu wén。
不是卖浆人掉舌,却秦谁趣信陵君。bù shì mài jiāng rén diào shé,què qín shuí qù xìn líng jūn。

为张大赠妓

佘翔

柳亸莺啼夕照间,黄金买酒醉红颜。liǔ duǒ yīng tí xī zhào jiān,huáng jīn mǎi jiǔ zuì hóng yán。
双眉不用张郎扫,翠黛分明似远山。shuāng méi bù yòng zhāng láng sǎo,cuì dài fēn míng shì yuǎn shān。

怀徐大惊鸿

佘翔

新诗字字巧春蚕,堕马妆成白玉簪。xīn shī zì zì qiǎo chūn cán,duò mǎ zhuāng chéng bái yù zān。
我住三洲流水曲,几回子夜梦江南。wǒ zhù sān zhōu liú shuǐ qū,jǐ huí zi yè mèng jiāng nán。

怀长干恩公

佘翔

六朝梵刹半金陵,谁得头陀最上乘。liù cháo fàn shā bàn jīn líng,shuí dé tóu tuó zuì shàng chéng。
雪里摊经花不著,文殊原是五台僧。xuě lǐ tān jīng huā bù zhù,wén shū yuán shì wǔ tái sēng。

西苑

佘翔

御沟流水出宫迟,花落花开春不知。yù gōu liú shuǐ chū gōng chí,huā luò huā kāi chūn bù zhī。
惟有梁间双燕子,看人楼上斗腰肢。wéi yǒu liáng jiān shuāng yàn zi,kàn rén lóu shàng dòu yāo zhī。

西苑

佘翔

涵碧亭台蔽夕晖,渚花汀草静相依。hán bì tíng tái bì xī huī,zhǔ huā tīng cǎo jìng xiāng yī。
青鸾自是仙家鸟,只在瑶池水上飞。qīng luán zì shì xiān jiā niǎo,zhǐ zài yáo chí shuǐ shàng fēi。

春日即事

佘翔

东风吹雨昼生寒,独锁柴门午梦酣。dōng fēng chuī yǔ zhòu shēng hán,dú suǒ chái mén wǔ mèng hān。
花下衔杯拚潦倒,不妨人作酒徒看。huā xià xián bēi pàn lǎo dào,bù fáng rén zuò jiǔ tú kàn。