古诗词

青山下望黄将军墓道

吴绮

霜花入江江树红,半江落日摇悲风。shuāng huā rù jiāng jiāng shù hóng,bàn jiāng luò rì yáo bēi fēng。
此时客向青山路,遥见松楸窜狐兔。cǐ shí kè xiàng qīng shān lù,yáo jiàn sōng qiū cuàn hú tù。
推篷指问黄头郎,云是将军神道处。tuī péng zhǐ wèn huáng tóu láng,yún shì jiāng jūn shén dào chù。
将军束发事边疆,浴血榆关四十霜。jiāng jūn shù fā shì biān jiāng,yù xuè yú guān sì shí shuāng。
射雕并挽双飞鞬,回马常持半段枪。shè diāo bìng wǎn shuāng fēi jiān,huí mǎ cháng chí bàn duàn qiāng。
曾经搏战乌桓贼,手戮长鲸襄水赤。céng jīng bó zhàn wū huán zéi,shǒu lù zhǎng jīng xiāng shuǐ chì。
上相频分卧内符,诸侯竞屈辕门膝。shàng xiāng pín fēn wò nèi fú,zhū hóu jìng qū yuán mén xī。
手缚渠魁未报恩,渔阳鼓入延秋门。shǒu fù qú kuí wèi bào ēn,yú yáng gǔ rù yán qiū mén。
西京已下仙人泪,南国还招帝子魂。xī jīng yǐ xià xiān rén lèi,nán guó hái zhāo dì zi hún。
马渡琅琊从此化,将军定策同王谢。mǎ dù láng yá cóng cǐ huà,jiāng jūn dìng cè tóng wáng xiè。
岂知艳曲号《无愁》,亚子空呼李天下。qǐ zhī yàn qū hào wú chóu,yà zi kōng hū lǐ tiān xià。
天下龙髯痛未消,临春明月响琼箫。tiān xià lóng rán tòng wèi xiāo,lín chūn míng yuè xiǎng qióng xiāo。
中涓厮养横宫锦,丞相家儿插坐貂。zhōng juān sī yǎng héng gōng jǐn,chéng xiāng jiā ér chā zuò diāo。
就中更有陈留子,宫门夜半传黄纸。jiù zhōng gèng yǒu chén liú zi,gōng mén yè bàn chuán huáng zhǐ。
尽逐元丰旧党人,半闲堂里烟尘起。jǐn zhú yuán fēng jiù dǎng rén,bàn xián táng lǐ yān chén qǐ。
传檄言诛刁与刘,武昌杨柳作边愁。chuán xí yán zhū diāo yǔ liú,wǔ chāng yáng liǔ zuò biān chóu。
岩疆已付中行说,壮节空思祖豫州。yán jiāng yǐ fù zhōng xíng shuō,zhuàng jié kōng sī zǔ yù zhōu。
将军义愤填怀抱,洗日虞渊何足道。jiāng jūn yì fèn tián huái bào,xǐ rì yú yuān hé zú dào。
一朝失计在移军,清风小用临江啸。yī cháo shī jì zài yí jūn,qīng fēng xiǎo yòng lín jiāng xiào。
倚剑空持南壁天,北来烽火照甘泉。yǐ jiàn kōng chí nán bì tiān,běi lái fēng huǒ zhào gān quán。
横江零落千寻索,下殿仓皇七宝鞭。héng jiāng líng luò qiān xún suǒ,xià diàn cāng huáng qī bǎo biān。
此时将军镇姑熟,宫中夜到驱黄犊。cǐ shí jiāng jūn zhèn gū shú,gōng zhōng yè dào qū huáng dú。
紫髯怒吼阵云昏,《虞歌》夜泣蛾眉绿。zǐ rán nù hǒu zhèn yún hūn,yú gē yè qì é méi lǜ。
平明战鼓动江鸦,裹创犹呼御赐騧。píng míng zhàn gǔ dòng jiāng yā,guǒ chuàng yóu hū yù cì guā。
鸣弦岂意来鹑尾,拔刃空闻叱虎牙。míng xián qǐ yì lái chún wěi,bá rèn kōng wén chì hǔ yá。
可怜魂染胭脂血,蒲首归来事难说。kě lián hún rǎn yān zhī xuè,pú shǒu guī lái shì nán shuō。
几年墓木拱白杨,夜夜犹然叫鶗鴂。jǐ nián mù mù gǒng bái yáng,yè yè yóu rán jiào tí jué。
我闻此语心伤悲,为指江涘之高垒。wǒ wén cǐ yǔ xīn shāng bēi,wèi zhǐ jiāng sì zhī gāo lěi。
当年庙算列四镇,此地实为君封陲。dāng nián miào suàn liè sì zhèn,cǐ dì shí wèi jūn fēng chuí。
痴儿不了公家事,模糊颠倒山河字。chī ér bù le gōng jiā shì,mó hú diān dào shān hé zì。
骂贼不及雷海青,弄兵窃效田承嗣。mà zéi bù jí léi hǎi qīng,nòng bīng qiè xiào tián chéng sì。
将军抗表建牙旌,讨逆应先李茂贞。jiāng jūn kàng biǎo jiàn yá jīng,tǎo nì yīng xiān lǐ mào zhēn。
一喝逆流万人死,摧枯拉朽无坚营。yī hē nì liú wàn rén sǐ,cuī kū lā xiǔ wú jiān yíng。
楼烦出射弓矢堕,锦裘绣帽如雷火。lóu fán chū shè gōng shǐ duò,jǐn qiú xiù mào rú léi huǒ。
紫电横飞灵宝刀,红冰腻结连环锁。zǐ diàn héng fēi líng bǎo dāo,hóng bīng nì jié lián huán suǒ。
至今白骨满苍山,折戟犹存战血斑。zhì jīn bái gǔ mǎn cāng shān,zhé jǐ yóu cún zhàn xuè bān。
竖子无成悲广武,词人多恨哭江南。shù zi wú chéng bēi guǎng wǔ,cí rén duō hèn kū jiāng nán。
吁嗟将军复何有,从来运数多阳九。xū jiē jiāng jūn fù hé yǒu,cóng lái yùn shù duō yáng jiǔ。
留守魂游宋氏河,监军泪滴唐家酒。liú shǒu hún yóu sòng shì hé,jiān jūn lèi dī táng jiā jiǔ。
吾徒意气岂能灰,当时所用违其才。wú tú yì qì qǐ néng huī,dāng shí suǒ yòng wéi qí cái。
夕阳下山黄叶雨,江风飒飒魂归来。xī yáng xià shān huáng yè yǔ,jiāng fēng sà sà hún guī lái。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为“三风太守“。后失官,再未出仕。 吴绮的作品>>

猜您喜欢

百媚娘·本意

吴绮

十里春风楼阁,一样晓云梳掠。shí lǐ chūn fēng lóu gé,yī yàng xiǎo yún shū lüè。
为甚相逢难放却,兜的心儿嵌着。wèi shén xiāng féng nán fàng què,dōu de xīn ér qiàn zhe。
八斗才华空付洛。bā dòu cái huá kōng fù luò。
笑煞陈王错。xiào shā chén wáng cuò。
多少柳浓花弱,只恨云耽雨阁。duō shǎo liǔ nóng huā ruò,zhǐ hèn yún dān yǔ gé。
尽意风流无做作,真色果然难学。jǐn yì fēng liú wú zuò zuò,zhēn sè guǒ rán nán xué。
风雪漫山梅破萼。fēng xuě màn shān méi pò è。
何处容轻薄。hé chù róng qīng báo。

风入松·丁韬汝雨中过访曾波阁

吴绮

寥阳仙院泻红泉,偶住画桥偏。liáo yáng xiān yuàn xiè hóng quán,ǒu zhù huà qiáo piān。
冲泥忽有元珍到,挥松尘、溜折波圆。chōng ní hū yǒu yuán zhēn dào,huī sōng chén liū zhé bō yuán。
小子凡应题凤,先生高比栖蝉。xiǎo zi fán yīng tí fèng,xiān shēng gāo bǐ qī chán。
绕池芳树似斜川,秋色老湘烟。rào chí fāng shù shì xié chuān,qiū sè lǎo xiāng yān。
相留且共奇文赏,怕归骢、锦湿连钱。xiāng liú qiě gòng qí wén shǎng,pà guī cōng jǐn shī lián qián。
旧雨何如今雨,余年幸值忘年。jiù yǔ hé rú jīn yǔ,yú nián xìng zhí wàng nián。

苏幕遮·次上若韵

吴绮

绣帘闲,金锁涩。xiù lián xián,jīn suǒ sè。
一片青苔、只许离人立。yī piàn qīng tái zhǐ xǔ lí rén lì。
何处紫骝归未得。hé chù zǐ liú guī wèi dé。
数尽东风、三月将三十。shù jǐn dōng fēng sān yuè jiāng sān shí。
没商量,无信息。méi shāng liàng,wú xìn xī。
恨煞双蛾,不放春愁出。hèn shā shuāng é,bù fàng chūn chóu chū。
楼下落花红更急。lóu xià luò huā hóng gèng jí。
鹦鹉欺人,错报门前客。yīng wǔ qī rén,cuò bào mén qián kè。

苏幕遮·次上若韵

吴绮

小桃慵,垂柳细。xiǎo táo yōng,chuí liǔ xì。
检点斜阳,正在销魂际。jiǎn diǎn xié yáng,zhèng zài xiāo hún jì。
比翼在天花并蒂。bǐ yì zài tiān huā bìng dì。
谎现天台,误中刘郎计。huǎng xiàn tiān tái,wù zhōng liú láng jì。
日空长,春忒易。rì kōng zhǎng,chūn tè yì。
小玉无愁,不解将人替。xiǎo yù wú chóu,bù jiě jiāng rén tì。
裙褶无多还更系。qún zhě wú duō hái gèng xì。
锦瑟松时,认得相思意。jǐn sè sōng shí,rèn dé xiāng sī yì。

连理枝

吴绮

恨煞兰舟荡,轻许罗衫放。hèn shā lán zhōu dàng,qīng xǔ luó shān fàng。
胆怯空房,愁添满镜,是何离况。dǎn qiè kōng fáng,chóu tiān mǎn jìng,shì hé lí kuàng。
看床儿犹是向时铺,怎今宵难上。kàn chuáng ér yóu shì xiàng shí pù,zěn jīn xiāo nán shàng。
犹记临行样,难把游踪望。yóu jì lín xíng yàng,nán bǎ yóu zōng wàng。
落叶轻狂,残花冷淡,总成抛漾。luò yè qīng kuáng,cán huā lěng dàn,zǒng chéng pāo yàng。
只阶前蟋蟀忒多情,到更深相傍。zhǐ jiē qián xī shuài tè duō qíng,dào gèng shēn xiāng bàng。

连理枝

吴绮

客里西风早,槛外烟波绕。kè lǐ xī fēng zǎo,kǎn wài yān bō rào。
好句频传,美人何处,碧云秋杳。hǎo jù pín chuán,měi rén hé chù,bì yún qiū yǎo。
听花间屐齿破莓苔,是谢池春早。tīng huā jiān jī chǐ pò méi tái,shì xiè chí chūn zǎo。
莫把桐荫扫,共取金蕉舀。mò bǎ tóng yīn sǎo,gòng qǔ jīn jiāo yǎo。
朗月华灯,南皮人散,几时重到。lǎng yuè huá dēng,nán pí rén sàn,jǐ shí zhòng dào。
望东来飞盖过红桥,待芙蓉开了。wàng dōng lái fēi gài guò hóng qiáo,dài fú róng kāi le。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

南渡杨刘,到此日、功名销歇。nán dù yáng liú,dào cǐ rì gōng míng xiāo xiē。
只今有、西陵华表,标题忠烈。zhǐ jīn yǒu xī líng huá biǎo,biāo tí zhōng liè。
三字冤沉犴室土,两宫泪洒龙成月。sān zì yuān chén àn shì tǔ,liǎng gōng lèi sǎ lóng chéng yuè。
笑玉环、脑后是何人,情非切。xiào yù huán nǎo hòu shì hé rén,qíng fēi qiè。
一湖水,千峰雪。yī hú shuǐ,qiān fēng xuě。
身纵死,名难灭。shēn zòng sǐ,míng nán miè。
把椒浆浇奠,唾壶堪缺。bǎ jiāo jiāng jiāo diàn,tuò hú kān quē。
道上金牌人有口,阶前铁像心无血。dào shàng jīn pái rén yǒu kǒu,jiē qián tiě xiàng xīn wú xuè。
只荒祠、犹自对遗宫,神依阙。zhǐ huāng cí yóu zì duì yí gōng,shén yī quē。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

李下无蹊,问当代、谁为逋峭。lǐ xià wú qī,wèn dāng dài shuí wèi bū qiào。
最爱是,文章高处,尽君嘻笑。zuì ài shì,wén zhāng gāo chù,jǐn jūn xī xiào。
世事漫须真实相,家传自擅清平调。shì shì màn xū zhēn shí xiāng,jiā chuán zì shàn qīng píng diào。
便扣门、报有俗人来,唯长啸。biàn kòu mén bào yǒu sú rén lái,wéi zhǎng xiào。
林下酌,溪边钓。lín xià zhuó,xī biān diào。
约羊求,偕德耀。yuē yáng qiú,xié dé yào。
把顽仙骇叟,任他猜料。bǎ wán xiān hài sǒu,rèn tā cāi liào。
公瑾当筵曾顾误,小红倚笛偏能妙。gōng jǐn dāng yán céng gù wù,xiǎo hóng yǐ dí piān néng miào。
看浮云、富贵只寻常,头宁掉。kàn fú yún fù guì zhǐ xún cháng,tóu níng diào。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

一点青青,是娲后、补残余石。yī diǎn qīng qīng,shì wā hòu bǔ cán yú shí。
向此处、洪流独砥,巍然千尺。xiàng cǐ chù hóng liú dú dǐ,wēi rán qiān chǐ。
纵步欲凌鹰隼背,蟠根直下蛟龙宅。zòng bù yù líng yīng sǔn bèi,pán gēn zhí xià jiāo lóng zhái。
问当年、留带旧风流,空陈迹。wèn dāng nián liú dài jiù fēng liú,kōng chén jì。
山两岸,分南北。shān liǎng àn,fēn nán běi。
水一派,流今昔。shuǐ yī pài,liú jīn xī。
把天风海月,尽教收拾。bǎ tiān fēng hǎi yuè,jǐn jiào shōu shí。
孤磬声摇残照紫,乱帆影挂秋云碧。gū qìng shēng yáo cán zhào zǐ,luàn fān yǐng guà qiū yún bì。
上危楼、极目送归鸿,吹横笛。shàng wēi lóu jí mù sòng guī hóng,chuī héng dí。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

丁鹤重游,恰正遇、水曹诗客。dīng hè zhòng yóu,qià zhèng yù shuǐ cáo shī kè。
更相携、斜阳溪上,鹭鸥分席。gèng xiāng xié xié yáng xī shàng,lù ōu fēn xí。
十里轻烟桃叶舫,一桥凉雨梅花笛。shí lǐ qīng yān táo yè fǎng,yī qiáo liáng yǔ méi huā dí。
只钱郎、宅畔数江峰,依然碧。zhǐ qián láng zhái pàn shù jiāng fēng,yī rán bì。
庾公扇,谢公屐。yǔ gōng shàn,xiè gōng jī。
追胜赏,俱陈迹。zhuī shèng shǎng,jù chén jì。
念金门待漏,不堪重忆。niàn jīn mén dài lòu,bù kān zhòng yì。
春树暮云还惜别,高山流水谁相识。chūn shù mù yún hái xī bié,gāo shān liú shuǐ shuí xiāng shí。
倘长安、亲旧问狂夫,添吟癖。tǎng zhǎng ān qīn jiù wèn kuáng fū,tiān yín pǐ。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

四海传烽,问时事、何堪太息。sì hǎi chuán fēng,wèn shí shì hé kān tài xī。
公此去、偏能慷慨,气凌边隘。gōng cǐ qù piān néng kāng kǎi,qì líng biān ài。
吾急而求应恨晚,天方待治何忧敌。wú jí ér qiú yīng hèn wǎn,tiān fāng dài zhì hé yōu dí。
想鸣鞭、万里过蚕丛,旌旗易。xiǎng míng biān wàn lǐ guò cán cóng,jīng qí yì。
景略坐,常扪虱。jǐng lüè zuò,cháng mén shī。
安石墅,曾同弈。ān shí shù,céng tóng yì。
但河梁揽袂,黯然送客。dàn hé liáng lǎn mèi,àn rán sòng kè。
八阵河山斜日影,两川旗鼓清秋色。bā zhèn hé shān xié rì yǐng,liǎng chuān qí gǔ qīng qiū sè。
愿诗篇、频与捷书来,长相忆。yuàn shī piān pín yǔ jié shū lái,zhǎng xiāng yì。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

多少朱门,都不见、开樽筵客。duō shǎo zhū mén,dōu bù jiàn kāi zūn yán kè。
陈孺子、贫居委巷,偏为设食。chén rú zi pín jū wěi xiàng,piān wèi shè shí。
娄护已无鲭可饱,季鹰只有鲈堪忆。lóu hù yǐ wú qīng kě bǎo,jì yīng zhǐ yǒu lú kān yì。
便盘飧、真足胜华筵,欢相得。biàn pán sūn zhēn zú shèng huá yán,huān xiāng dé。
橙已熟,香同擘。chéng yǐ shú,xiāng tóng bāi。
梅渐放,花还摘。méi jiàn fàng,huā hái zhāi。
更南皮飞盖,不期而集。gèng nán pí fēi gài,bù qī ér jí。
醉我倾将瓶几个,泥谁典却钗双只。zuì wǒ qīng jiāng píng jǐ gè,ní shuí diǎn què chāi shuāng zhǐ。
想明朝、佳事好喧传,今何夕。xiǎng míng cháo jiā shì hǎo xuān chuán,jīn hé xī。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

四海论交,问当代、谁为凿齿。sì hǎi lùn jiāo,wèn dāng dài shuí wèi záo chǐ。
喜今日、倡予和汝,入林伊始。xǐ jīn rì chàng yǔ hé rǔ,rù lín yī shǐ。
老子直须床上卧,先生且向山中起。lǎo zi zhí xū chuáng shàng wò,xiān shēng qiě xiàng shān zhōng qǐ。
尽人间、下士笑如雷,苍蝇耳。jǐn rén jiān xià shì xiào rú léi,cāng yíng ěr。
嗟肉食,原堪鄙。jiē ròu shí,yuán kān bǐ。
便蓬筚,宁不喜。biàn péng bì,níng bù xǐ。
但酒酣击缶,壮心难已。dàn jiǔ hān jī fǒu,zhuàng xīn nán yǐ。
坐井笑他蛙自大,读书干得萤将死。zuò jǐng xiào tā wā zì dà,dú shū gàn dé yíng jiāng sǐ。
待纵横、羽猎向长杨,从吾子。dài zòng héng yǔ liè xiàng zhǎng yáng,cóng wú zi。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

海上闲云,缘底事、误来京洛。hǎi shàng xián yún,yuán dǐ shì wù lái jīng luò。
向金门索米,玉阶持橐。xiàng jīn mén suǒ mǐ,yù jiē chí tuó。
髀肉晚销燕市马,乡心秋冷扬州鹤。bì ròu wǎn xiāo yàn shì mǎ,xiāng xīn qiū lěng yáng zhōu hè。
问英雄、广武近何如,浑闲却。wèn yīng xióng guǎng wǔ jìn hé rú,hún xián què。
鸡一肋,蜗双角。jī yī lē,wō shuāng jiǎo。
空竞逐,终消索。kōng jìng zhú,zhōng xiāo suǒ。
尽浮沉诗酒,任天安着。jǐn fú chén shī jiǔ,rèn tiān ān zhe。
海上文章苏玉局,人间游戏东方朔。hǎi shàng wén zhāng sū yù jú,rén jiān yóu xì dōng fāng shuò。
看儿曹、得意不寻常,非吾乐。kàn ér cáo dé yì bù xún cháng,fēi wú lè。

满江红·岳坟次武穆原韵

吴绮

骨相如斯,君休认、林间巢许。gǔ xiāng rú sī,jūn xiū rèn lín jiān cháo xǔ。
怪早向东皋返驾,为松菊主。guài zǎo xiàng dōng gāo fǎn jià,wèi sōng jú zhǔ。
塞马不归燕市月,荒鸡共舞巴山雨。sāi mǎ bù guī yàn shì yuè,huāng jī gòng wǔ bā shān yǔ。
笑英雄、冷落付樵渔,家何处。xiào yīng xióng lěng luò fù qiáo yú,jiā hé chù。
同病也,惟吾与。tóng bìng yě,wéi wú yǔ。
合志者,还谁伫。hé zhì zhě,hái shuí zhù。
只水哉亭子,当风而踞。zhǐ shuǐ zāi tíng zi,dāng fēng ér jù。
高手且笼观局袖,急流暂弄回鼓。gāo shǒu qiě lóng guān jú xiù,jí liú zàn nòng huí gǔ。
把离骚醉读,向西江、呼天语。bǎ lí sāo zuì dú,xiàng xī jiāng hū tiān yǔ。