古诗词

青山下望黄将军墓道

吴绮

霜花入江江树红,半江落日摇悲风。shuāng huā rù jiāng jiāng shù hóng,bàn jiāng luò rì yáo bēi fēng。
此时客向青山路,遥见松楸窜狐兔。cǐ shí kè xiàng qīng shān lù,yáo jiàn sōng qiū cuàn hú tù。
推篷指问黄头郎,云是将军神道处。tuī péng zhǐ wèn huáng tóu láng,yún shì jiāng jūn shén dào chù。
将军束发事边疆,浴血榆关四十霜。jiāng jūn shù fā shì biān jiāng,yù xuè yú guān sì shí shuāng。
射雕并挽双飞鞬,回马常持半段枪。shè diāo bìng wǎn shuāng fēi jiān,huí mǎ cháng chí bàn duàn qiāng。
曾经搏战乌桓贼,手戮长鲸襄水赤。céng jīng bó zhàn wū huán zéi,shǒu lù zhǎng jīng xiāng shuǐ chì。
上相频分卧内符,诸侯竞屈辕门膝。shàng xiāng pín fēn wò nèi fú,zhū hóu jìng qū yuán mén xī。
手缚渠魁未报恩,渔阳鼓入延秋门。shǒu fù qú kuí wèi bào ēn,yú yáng gǔ rù yán qiū mén。
西京已下仙人泪,南国还招帝子魂。xī jīng yǐ xià xiān rén lèi,nán guó hái zhāo dì zi hún。
马渡琅琊从此化,将军定策同王谢。mǎ dù láng yá cóng cǐ huà,jiāng jūn dìng cè tóng wáng xiè。
岂知艳曲号《无愁》,亚子空呼李天下。qǐ zhī yàn qū hào wú chóu,yà zi kōng hū lǐ tiān xià。
天下龙髯痛未消,临春明月响琼箫。tiān xià lóng rán tòng wèi xiāo,lín chūn míng yuè xiǎng qióng xiāo。
中涓厮养横宫锦,丞相家儿插坐貂。zhōng juān sī yǎng héng gōng jǐn,chéng xiāng jiā ér chā zuò diāo。
就中更有陈留子,宫门夜半传黄纸。jiù zhōng gèng yǒu chén liú zi,gōng mén yè bàn chuán huáng zhǐ。
尽逐元丰旧党人,半闲堂里烟尘起。jǐn zhú yuán fēng jiù dǎng rén,bàn xián táng lǐ yān chén qǐ。
传檄言诛刁与刘,武昌杨柳作边愁。chuán xí yán zhū diāo yǔ liú,wǔ chāng yáng liǔ zuò biān chóu。
岩疆已付中行说,壮节空思祖豫州。yán jiāng yǐ fù zhōng xíng shuō,zhuàng jié kōng sī zǔ yù zhōu。
将军义愤填怀抱,洗日虞渊何足道。jiāng jūn yì fèn tián huái bào,xǐ rì yú yuān hé zú dào。
一朝失计在移军,清风小用临江啸。yī cháo shī jì zài yí jūn,qīng fēng xiǎo yòng lín jiāng xiào。
倚剑空持南壁天,北来烽火照甘泉。yǐ jiàn kōng chí nán bì tiān,běi lái fēng huǒ zhào gān quán。
横江零落千寻索,下殿仓皇七宝鞭。héng jiāng líng luò qiān xún suǒ,xià diàn cāng huáng qī bǎo biān。
此时将军镇姑熟,宫中夜到驱黄犊。cǐ shí jiāng jūn zhèn gū shú,gōng zhōng yè dào qū huáng dú。
紫髯怒吼阵云昏,《虞歌》夜泣蛾眉绿。zǐ rán nù hǒu zhèn yún hūn,yú gē yè qì é méi lǜ。
平明战鼓动江鸦,裹创犹呼御赐騧。píng míng zhàn gǔ dòng jiāng yā,guǒ chuàng yóu hū yù cì guā。
鸣弦岂意来鹑尾,拔刃空闻叱虎牙。míng xián qǐ yì lái chún wěi,bá rèn kōng wén chì hǔ yá。
可怜魂染胭脂血,蒲首归来事难说。kě lián hún rǎn yān zhī xuè,pú shǒu guī lái shì nán shuō。
几年墓木拱白杨,夜夜犹然叫鶗鴂。jǐ nián mù mù gǒng bái yáng,yè yè yóu rán jiào tí jué。
我闻此语心伤悲,为指江涘之高垒。wǒ wén cǐ yǔ xīn shāng bēi,wèi zhǐ jiāng sì zhī gāo lěi。
当年庙算列四镇,此地实为君封陲。dāng nián miào suàn liè sì zhèn,cǐ dì shí wèi jūn fēng chuí。
痴儿不了公家事,模糊颠倒山河字。chī ér bù le gōng jiā shì,mó hú diān dào shān hé zì。
骂贼不及雷海青,弄兵窃效田承嗣。mà zéi bù jí léi hǎi qīng,nòng bīng qiè xiào tián chéng sì。
将军抗表建牙旌,讨逆应先李茂贞。jiāng jūn kàng biǎo jiàn yá jīng,tǎo nì yīng xiān lǐ mào zhēn。
一喝逆流万人死,摧枯拉朽无坚营。yī hē nì liú wàn rén sǐ,cuī kū lā xiǔ wú jiān yíng。
楼烦出射弓矢堕,锦裘绣帽如雷火。lóu fán chū shè gōng shǐ duò,jǐn qiú xiù mào rú léi huǒ。
紫电横飞灵宝刀,红冰腻结连环锁。zǐ diàn héng fēi líng bǎo dāo,hóng bīng nì jié lián huán suǒ。
至今白骨满苍山,折戟犹存战血斑。zhì jīn bái gǔ mǎn cāng shān,zhé jǐ yóu cún zhàn xuè bān。
竖子无成悲广武,词人多恨哭江南。shù zi wú chéng bēi guǎng wǔ,cí rén duō hèn kū jiāng nán。
吁嗟将军复何有,从来运数多阳九。xū jiē jiāng jūn fù hé yǒu,cóng lái yùn shù duō yáng jiǔ。
留守魂游宋氏河,监军泪滴唐家酒。liú shǒu hún yóu sòng shì hé,jiān jūn lèi dī táng jiā jiǔ。
吾徒意气岂能灰,当时所用违其才。wú tú yì qì qǐ néng huī,dāng shí suǒ yòng wéi qí cái。
夕阳下山黄叶雨,江风飒飒魂归来。xī yáng xià shān huáng yè yǔ,jiāng fēng sà sà hún guī lái。

吴绮

吴绮(1619~1694) 清代词人。字园次,一字丰南,号绮园,又号听翁。江都(今江苏扬州)人。顺治十一年(1645)贡生、荐授弘文院中书舍人,升兵部主事、武选司员外郎。又任湖州知府,以多风力,尚风节,饶风雅,时人称之为“三风太守“。后失官,再未出仕。 吴绮的作品>>

猜您喜欢

惜分钗闺忆

吴绮

星初渡,月乍吐。xīng chū dù,yuè zhà tǔ。
闷酒斟残留不住。mèn jiǔ zhēn cán liú bù zhù。
语声低,泪痕齐。yǔ shēng dī,lèi hén qí。
几回欲别,此际离离。jǐ huí yù bié,cǐ jì lí lí。
依。yī。
依。yī。
行不免,情何遣。xíng bù miǎn,qíng hé qiǎn。
衣带长江天样远。yī dài zhǎng jiāng tiān yàng yuǎn。
百般忧,两边愁。bǎi bān yōu,liǎng biān chóu。
无聊夜月,有恨清秋。wú liáo yè yuè,yǒu hèn qīng qiū。
休。xiū。
休。xiū。

探春令·次上若红桥春泛

吴绮

年年芳草似裙腰,见兴亡无数。nián nián fāng cǎo shì qún yāo,jiàn xīng wáng wú shù。
倩垂杨、留得黄莺住。qiàn chuí yáng liú dé huáng yīng zhù。
正歌吹、扬州路。zhèng gē chuī yáng zhōu lù。
兰舟醉读参军赋,向芜城东去。lán zhōu zuì dú cān jūn fù,xiàng wú chéng dōng qù。
看雁齿桥边,倚栏人在,莫认红楼误。kàn yàn chǐ qiáo biān,yǐ lán rén zài,mò rèn hóng lóu wù。

七娘子有忆

吴绮

丝丝小雨桃花病,鹦哥说道清明近。sī sī xiǎo yǔ táo huā bìng,yīng gē shuō dào qīng míng jìn。
醉也成慵,吟还添闷。zuì yě chéng yōng,yín hái tiān mèn。
檀香罗薄春寒剩。tán xiāng luó báo chūn hán shèng。
倚楼望断飞奴信,东风影里文君鬓。yǐ lóu wàng duàn fēi nú xìn,dōng fēng yǐng lǐ wén jūn bìn。
泪湿琴丝,枕寒香印。lèi shī qín sī,zhěn hán xiāng yìn。
归时留作相思证。guī shí liú zuò xiāng sī zhèng。

七娘子有忆

吴绮

年年客里今年远,红墙坐见银湾浅。nián nián kè lǐ jīn nián yuǎn,hóng qiáng zuò jiàn yín wān qiǎn。
两水家遥,双星夜短。liǎng shuǐ jiā yáo,shuāng xīng yè duǎn。
人天总为情难免。rén tiān zǒng wèi qíng nán miǎn。
蕊珠深处新凉满,凫花懒醉黄金碗。ruǐ zhū shēn chù xīn liáng mǎn,fú huā lǎn zuì huáng jīn wǎn。
雨作啼痕,云遮梦眼。yǔ zuò tí hén,yún zhē mèng yǎn。
神仙转被人逍遣。shén xiān zhuǎn bèi rén xiāo qiǎn。

迎春乐灯夜

吴绮

东风着意吹弦管,先送与、梅花暖。dōng fēng zhe yì chuī xián guǎn,xiān sòng yǔ méi huā nuǎn。
参军岁岁逢春懒,怎耐得、看灯眼。cān jūn suì suì féng chūn lǎn,zěn nài dé kàn dēng yǎn。
无赖是、玉轮高碾,都照向红楼人面。wú lài shì yù lún gāo niǎn,dōu zhào xiàng hóng lóu rén miàn。
一个扬州杜牧,早为迷香软。yī gè yáng zhōu dù mù,zǎo wèi mí xiāng ruǎn。

孤馆深沉·赠钱青瑟较书

吴绮

寻常梳掠双红晕,午起心情犹困。xún cháng shū lüè shuāng hóng yūn,wǔ qǐ xīn qíng yóu kùn。
生怕有人来,分付鹦哥口儿稳。shēng pà yǒu rén lái,fēn fù yīng gē kǒu ér wěn。
摊书小阁闲像并,笑把紫微低问。tān shū xiǎo gé xián xiàng bìng,xiào bǎ zǐ wēi dī wèn。
闻道也遭嗔,何事依旧耽花恁。wén dào yě zāo chēn,hé shì yī jiù dān huā nèn。

茅山逢故人·醉题

吴绮

满目乱山无数,一片寒潮来去。mǎn mù luàn shān wú shù,yī piàn hán cháo lái qù。
故业何存,故人何在,故乡何处?gù yè hé cún,gù rén hé zài,gù xiāng hé chù?
离骚一卷长怀,莫向西风空诉。lí sāo yī juǎn zhǎng huái,mò xiàng xī fēng kōng sù。
才子无时,美人无对,英雄无路。cái zi wú shí,měi rén wú duì,yīng xióng wú lù。

忆汉月登楼

吴绮

最是阑干高处,望见斜阳烟树。zuì shì lán gàn gāo chù,wàng jiàn xié yáng yān shù。
青山围绕似相留,又倩江声拦住。qīng shān wéi rào shì xiāng liú,yòu qiàn jiāng shēng lán zhù。
也知秋正好,只恐被、黄花催去。yě zhī qiū zhèng hǎo,zhǐ kǒng bèi huáng huā cuī qù。
醉横老眼对西风,曾见兴亡无数。zuì héng lǎo yǎn duì xī fēng,céng jiàn xīng wáng wú shù。

武陵春·江月

吴绮

月照大江流不断,一片好清秋。yuè zhào dà jiāng liú bù duàn,yī piàn hǎo qīng qiū。
摇落江关是处愁,兴客且登楼。yáo luò jiāng guān shì chù chóu,xīng kè qiě dēng lóu。
侧帽参军今已老,那得更风流。cè mào cān jūn jīn yǐ lǎo,nà dé gèng fēng liú。
玉箫憔悴画桥头,莫问旧扬州。yù xiāo qiáo cuì huà qiáo tóu,mò wèn jiù yáng zhōu。

应天长·春思

吴绮

杨花一片飞如雪,鹦鹉睡残花底月。yáng huā yī piàn fēi rú xuě,yīng wǔ shuì cán huā dǐ yuè。
梦还惊,心转怯。mèng hái jīng,xīn zhuǎn qiè。
鼠弄金荷灯穗折。shǔ nòng jīn hé dēng suì zhé。
意中愁,眉上结。yì zhōng chóu,méi shàng jié。
瘦比前春较别。shòu bǐ qián chūn jiào bié。
记取绣罗裙褶,又宽双蛱蝶。jì qǔ xiù luó qún zhě,yòu kuān shuāng jiá dié。

忆萝月秋闺听雨

吴绮

拂罢红珠斗帐,两叶宫眉相向。fú bà hóng zhū dòu zhàng,liǎng yè gōng méi xiāng xiàng。
宝奁频展不成妆,懒照秋来模样。bǎo lián pín zhǎn bù chéng zhuāng,lǎn zhào qiū lái mó yàng。
更头孤雁到,拖带过、雨声一晌。gèng tóu gū yàn dào,tuō dài guò yǔ shēng yī shǎng。
凄凄戚戚是侬心,怨煞败荷残响。qī qī qī qī shì nóng xīn,yuàn shā bài hé cán xiǎng。

木兰花令·咏六月玉兰

吴绮

芰翻风,梅送雨。jì fān fēng,méi sòng yǔ。
几朵琼花惊带暑。jǐ duǒ qióng huā jīng dài shǔ。
沾晏粉,借荀香。zhān yàn fěn,jiè xún xiāng。
汗落九英原是露。hàn luò jiǔ yīng yuán shì lù。
夏将徂,春向住。xià jiāng cú,chūn xiàng zhù。
玉杯擎向瑶台处。yù bēi qíng xiàng yáo tái chù。
云母幛,雪儿歌。yún mǔ zhàng,xuě ér gē。
不数王家珠几树。bù shù wáng jiā zhū jǐ shù。

山花子·灵山池上听雨用李后主韵

吴绮

厌听江声客兴残,西风催送白云间。yàn tīng jiāng shēng kè xīng cán,xī fēng cuī sòng bái yún jiān。
高卧小窗闲,对雨镜休看。gāo wò xiǎo chuāng xián,duì yǔ jìng xiū kàn。
锦石池塘秋潋滟,蕊珠宫殿夜清寒。jǐn shí chí táng qiū liàn yàn,ruǐ zhū gōng diàn yè qīng hán。
梦起偶思前岁事,似长干。mèng qǐ ǒu sī qián suì shì,shì zhǎng gàn。

镜中人梦难成

吴绮

梦难成,声转急。mèng nán chéng,shēng zhuǎn jí。
一夜灯花红湿。yī yè dēng huā hóng shī。
添得春潮几尺,尽是啼痕滴。tiān dé chūn cháo jǐ chǐ,jǐn shì tí hén dī。
处处江山还作客,冷落西泠油壁。chù chù jiāng shān hái zuò kè,lěng luò xī líng yóu bì。
一片痴情消不得,谁使秋娘识。yī piàn chī qíng xiāo bù dé,shuí shǐ qiū niáng shí。

镜中人梦难成

吴绮

绿杨花,乌桕树。lǜ yáng huā,wū jiù shù。
日日门前来去。rì rì mén qián lái qù。
别后浮踪无据,梦绕西陵渡。bié hòu fú zōng wú jù,mèng rào xī líng dù。
是处乱山啼杜宇,黄檗难言心已苦。shì chù luàn shān tí dù yǔ,huáng bò nán yán xīn yǐ kǔ。
疑煞楚云和楚雨,悔被诗情误。yí shā chǔ yún hé chǔ yǔ,huǐ bèi shī qíng wù。