古诗词

咏史三十一首

黄毓祺

于越得岁星,伐之是逆天。yú yuè dé suì xīng,fá zhī shì nì tiān。
吴其为沼乎,不及四十年。wú qí wèi zhǎo hū,bù jí sì shí nián。
亦缘人事尽,天道乃好还。yì yuán rén shì jǐn,tiān dào nǎi hǎo hái。
夫妻请臣妾,饲马良亦艰。fū qī qǐng chén qiè,sì mǎ liáng yì jiān。
迄乎石室归,坐则仰胆悬。qì hū shí shì guī,zuò zé yǎng dǎn xuán。
每食必尝胆,折节当世贤。měi shí bì cháng dǎn,zhé jié dāng shì xián。
躬耕夫人织,早朝仍宴眠。gōng gēng fū rén zhī,zǎo cháo réng yàn mián。
赈贫吊死丧,劳苦士卒先。zhèn pín diào sǐ sàng,láo kǔ shì zú xiān。
令发坐沾襟,偃卧涕泗涟。lìng fā zuò zhān jīn,yǎn wò tì sì lián。
细及采葛女,行歌愤所宣。xì jí cǎi gé nǚ,xíng gē fèn suǒ xuān。
吴人既以败,栖息姑苏山。wú rén jì yǐ bài,qī xī gū sū shān。
孤臣自知罪,仰冀君王怜。gū chén zì zhī zuì,yǎng jì jūn wáng lián。
亦欲如会稽,行成赦前愆。yì yù rú huì jī,xíng chéng shè qián qiān。
天以越赐吴,不取祸败延。tiān yǐ yuè cì wú,bù qǔ huò bài yán。
今以吴赐越,越其敢舍旃。jīn yǐ wú cì yuè,yuè qí gǎn shě zhān。
夫差乃自杀,蒙面归重泉。fū chà nǎi zì shā,méng miàn guī zhòng quán。
越兵北渡淮,致贡天王前。yuè bīng běi dù huái,zhì gòng tiān wáng qián。
赐胙命为伯,号令如风湍。cì zuò mìng wèi bó,hào lìng rú fēng tuān。
攻秦秦引咎,畴敢逆我颜。gōng qín qín yǐn jiù,chóu gǎn nì wǒ yán。
诸侯毕称贺,横行江淮间。zhū hóu bì chēng hè,héng xíng jiāng huái jiān。
伯业追桓文,禹祀若再鲜。bó yè zhuī huán wén,yǔ sì ruò zài xiān。
惜者猜功臣,乌喙鲜保全。xī zhě cāi gōng chén,wū huì xiān bǎo quán。
安乐转予弃,恐惧曾周旋。ān lè zhuǎn yǔ qì,kǒng jù céng zhōu xuán。
功成名遂矣,身退道固然。gōng chéng míng suì yǐ,shēn tuì dào gù rán。
不见属镂赐,鸱夷抑何冤。bù jiàn shǔ lòu cì,chī yí yì hé yuān。
大患在肘腋,早已相弃捐。dà huàn zài zhǒu yè,zǎo yǐ xiāng qì juān。

黄毓祺

字介子,天启元年恩贡,性孝友,慷慨负奇气,于学无所不窥,忧时感事发于诗。与弟毓礽知名于里。乙酉之变,投笔勇赴,城破卒于狱中,年六十一岁,邑志忠义传,著有古杏堂集、大愚老人集。 黄毓祺的作品>>

猜您喜欢

石屋洞

黄毓祺

闲坐屋子下,片石亦所欲。xián zuò wū zi xià,piàn shí yì suǒ yù。
何意于眼前,突兀见此屋。hé yì yú yǎn qián,tū wù jiàn cǐ wū。

万年宫

黄毓祺

夜宿武夷宫,向君揖而笑。yè sù wǔ yí gōng,xiàng jūn yī ér xiào。
我闻浩劫长,万年年最少。wǒ wén hào jié zhǎng,wàn nián nián zuì shǎo。

汉祀亭

黄毓祺

借问汉祀亭,何如集灵台。jiè wèn hàn sì tíng,hé rú jí líng tái。
茂陵秋草绿,汉武非仙才。mào líng qiū cǎo lǜ,hàn wǔ fēi xiān cái。

十三仙

黄毓祺

当闻酒仙语,爱酒不愧天。dāng wén jiǔ xiān yǔ,ài jiǔ bù kuì tiān。
胡为群仙谪,一往八百年。hú wèi qún xiān zhé,yī wǎng bā bǎi nián。

张仙岩

黄毓祺

知母忆子心,母子当相守。zhī mǔ yì zi xīn,mǔ zi dāng xiāng shǒu。
纵使游太清,能无一回首。zòng shǐ yóu tài qīng,néng wú yī huí shǒu。

狮子峰

黄毓祺

悬崖绝壁间,踞地有如此。xuán yá jué bì jiān,jù dì yǒu rú cǐ。
汝若解翻身,是名真狮子。rǔ ruò jiě fān shēn,shì míng zhēn shī zi。

兜鍪峰

黄毓祺

青山非战场,用武何为者。qīng shān fēi zhàn chǎng,yòng wǔ hé wèi zhě。
请君去危冠,露顶松风下。qǐng jūn qù wēi guān,lù dǐng sōng fēng xià。

铁板嶂

黄毓祺

丹山碧水中,独黑何傲岸。dān shān bì shuǐ zhōng,dú hēi hé ào àn。
石丈倘参禅,居然是铁汉。shí zhàng tǎng cān chán,jū rán shì tiě hàn。

翰墨岩

黄毓祺

何年片墨悬,磨人自今古。hé nián piàn mò xuán,mó rén zì jīn gǔ。
文字障未空,山水亦良苦。wén zì zhàng wèi kōng,shān shuǐ yì liáng kǔ。

虎鼻石

黄毓祺

石虎踞当途,鼻孔谁能共。shí hǔ jù dāng tú,bí kǒng shuí néng gòng。
倘遇苏子瞻,缩为怪石供。tǎng yù sū zi zhān,suō wèi guài shí gōng。

赤壁峰

黄毓祺

鹤影如人长,黄州秋月白。hè yǐng rú rén zhǎng,huáng zhōu qiū yuè bái。
谁知此山中,亦自有赤壁。shuí zhī cǐ shān zhōng,yì zì yǒu chì bì。

题诗岩

黄毓祺

不见题诗人,诗亦苍苔没。bù jiàn tí shī rén,shī yì cāng tái méi。
夜深照岩前,犹是太古月。yè shēn zhào yán qián,yóu shì tài gǔ yuè。

仙床石

黄毓祺

困来枕石头,长伸两脚睡。kùn lái zhěn shí tóu,zhǎng shēn liǎng jiǎo shuì。
只恐登斯床,又梦游仙事。zhǐ kǒng dēng sī chuáng,yòu mèng yóu xiān shì。

臣虞杂取米盐琐事,成二十四诗,余读而悲之,勉答其半,韵既不次,语复不伦。亦犹杜陵野老同元使君春陵行,非敢云属和也薪

黄毓祺

今年锥与地俱空,兀坐风吹雨打中。jīn nián zhuī yǔ dì jù kōng,wù zuò fēng chuī yǔ dǎ zhōng。
忽报朝来薪亦尽,灶前失却丙丁童。hū bào cháo lái xīn yì jǐn,zào qián shī què bǐng dīng tóng。

臣虞杂取米盐琐事,成二十四诗,余读而悲之,勉答其半,韵既不次,语复不伦。亦犹杜陵野老同元使君春陵行,非敢云属和也薪

黄毓祺

瓮头饥鼠夜嗟吁,米价频年玉与珠。wèng tóu jī shǔ yè jiē xū,mǐ jià pín nián yù yǔ zhū。
折脚铛煨缨络粥,家风长自忆龙须。zhé jiǎo dāng wēi yīng luò zhōu,jiā fēng zhǎng zì yì lóng xū。
1281234567»