古诗词

咏史三十一首

黄毓祺

于越得岁星,伐之是逆天。yú yuè dé suì xīng,fá zhī shì nì tiān。
吴其为沼乎,不及四十年。wú qí wèi zhǎo hū,bù jí sì shí nián。
亦缘人事尽,天道乃好还。yì yuán rén shì jǐn,tiān dào nǎi hǎo hái。
夫妻请臣妾,饲马良亦艰。fū qī qǐng chén qiè,sì mǎ liáng yì jiān。
迄乎石室归,坐则仰胆悬。qì hū shí shì guī,zuò zé yǎng dǎn xuán。
每食必尝胆,折节当世贤。měi shí bì cháng dǎn,zhé jié dāng shì xián。
躬耕夫人织,早朝仍宴眠。gōng gēng fū rén zhī,zǎo cháo réng yàn mián。
赈贫吊死丧,劳苦士卒先。zhèn pín diào sǐ sàng,láo kǔ shì zú xiān。
令发坐沾襟,偃卧涕泗涟。lìng fā zuò zhān jīn,yǎn wò tì sì lián。
细及采葛女,行歌愤所宣。xì jí cǎi gé nǚ,xíng gē fèn suǒ xuān。
吴人既以败,栖息姑苏山。wú rén jì yǐ bài,qī xī gū sū shān。
孤臣自知罪,仰冀君王怜。gū chén zì zhī zuì,yǎng jì jūn wáng lián。
亦欲如会稽,行成赦前愆。yì yù rú huì jī,xíng chéng shè qián qiān。
天以越赐吴,不取祸败延。tiān yǐ yuè cì wú,bù qǔ huò bài yán。
今以吴赐越,越其敢舍旃。jīn yǐ wú cì yuè,yuè qí gǎn shě zhān。
夫差乃自杀,蒙面归重泉。fū chà nǎi zì shā,méng miàn guī zhòng quán。
越兵北渡淮,致贡天王前。yuè bīng běi dù huái,zhì gòng tiān wáng qián。
赐胙命为伯,号令如风湍。cì zuò mìng wèi bó,hào lìng rú fēng tuān。
攻秦秦引咎,畴敢逆我颜。gōng qín qín yǐn jiù,chóu gǎn nì wǒ yán。
诸侯毕称贺,横行江淮间。zhū hóu bì chēng hè,héng xíng jiāng huái jiān。
伯业追桓文,禹祀若再鲜。bó yè zhuī huán wén,yǔ sì ruò zài xiān。
惜者猜功臣,乌喙鲜保全。xī zhě cāi gōng chén,wū huì xiān bǎo quán。
安乐转予弃,恐惧曾周旋。ān lè zhuǎn yǔ qì,kǒng jù céng zhōu xuán。
功成名遂矣,身退道固然。gōng chéng míng suì yǐ,shēn tuì dào gù rán。
不见属镂赐,鸱夷抑何冤。bù jiàn shǔ lòu cì,chī yí yì hé yuān。
大患在肘腋,早已相弃捐。dà huàn zài zhǒu yè,zǎo yǐ xiāng qì juān。

黄毓祺

字介子,天启元年恩贡,性孝友,慷慨负奇气,于学无所不窥,忧时感事发于诗。与弟毓礽知名于里。乙酉之变,投笔勇赴,城破卒于狱中,年六十一岁,邑志忠义传,著有古杏堂集、大愚老人集。 黄毓祺的作品>>

猜您喜欢

菊花

黄毓祺

佳色繇来莫可名,夕阳彩翠甚分明。jiā sè yáo lái mò kě míng,xī yáng cǎi cuì shén fēn míng。
谁知别有娟娟意,最是空庭白月横。shuí zhī bié yǒu juān juān yì,zuì shì kōng tíng bái yuè héng。

菊花

黄毓祺

远性偏于静者宜,天然秀整是风期。yuǎn xìng piān yú jìng zhě yí,tiān rán xiù zhěng shì fēng qī。
结庐人境堪怡悦,不分高山有紫芝。jié lú rén jìng kān yí yuè,bù fēn gāo shān yǒu zǐ zhī。

菊花

黄毓祺

冥心不共世低昂,白露凄然水面凉。míng xīn bù gòng shì dī áng,bái lù qī rán shuǐ miàn liáng。
乞与锦袍空错落,无人识得老佯狂。qǐ yǔ jǐn páo kōng cuò luò,wú rén shí dé lǎo yáng kuáng。

菊花

黄毓祺

萧然暂对破人颜,一卷茶经紫翠间。xiāo rán zàn duì pò rén yán,yī juǎn chá jīng zǐ cuì jiān。
纵使秋霜鹰爪健,何如此种意闲闲。zòng shǐ qiū shuāng yīng zhǎo jiàn,hé rú cǐ zhǒng yì xián xián。

菊花

黄毓祺

此花不愧浅深红,得性那能与俗同。cǐ huā bù kuì qiǎn shēn hóng,dé xìng nà néng yǔ sú tóng。
他日倘寻高士传,相逢只合唤黄公。tā rì tǎng xún gāo shì chuán,xiāng féng zhǐ hé huàn huáng gōng。

菊花

黄毓祺

平远荒寒木叶稀,秋容不战自然肥。píng yuǎn huāng hán mù yè xī,qiū róng bù zhàn zì rán féi。
忽惊身在芦花岸,耳畔萧萧有雁飞。hū jīng shēn zài lú huā àn,ěr pàn xiāo xiāo yǒu yàn fēi。

菊花

黄毓祺

奇姿能艳复能幽,志意坚贞不可求。qí zī néng yàn fù néng yōu,zhì yì jiān zhēn bù kě qiú。
举面向人先自赤,风前无语小低头。jǔ miàn xiàng rén xiān zì chì,fēng qián wú yǔ xiǎo dī tóu。

菊花

黄毓祺

参差颜色斩然新,晨夕同条共隐沦。cān chà yán sè zhǎn rán xīn,chén xī tóng tiáo gòng yǐn lún。
尔我欲分无处所,人间何物得疏亲。ěr wǒ yù fēn wú chù suǒ,rén jiān hé wù dé shū qīn。

菊花

黄毓祺

中宵把玩立墙阴,益信文人有碎金。zhōng xiāo bǎ wán lì qiáng yīn,yì xìn wén rén yǒu suì jīn。
风似剪刀时劈面,空霜不觉又盈襟。fēng shì jiǎn dāo shí pī miàn,kōng shuāng bù jué yòu yíng jīn。

菊花

黄毓祺

朝来忽睹淡妆新,浓抹将毋色未真。cháo lái hū dǔ dàn zhuāng xīn,nóng mǒ jiāng wú sè wèi zhēn。
自是中心无所向,不妨今昔现分身。zì shì zhōng xīn wú suǒ xiàng,bù fáng jīn xī xiàn fēn shēn。

菊花

黄毓祺

特留贞静殿空林,艳色须从背面寻。tè liú zhēn jìng diàn kōng lín,yàn sè xū cóng bèi miàn xún。
无限风流归蕴藉,不令人见一何深。wú xiàn fēng liú guī yùn jí,bù lìng rén jiàn yī hé shēn。

菊花

黄毓祺

岁晚怜君不我遐,门前老树正槎枒。suì wǎn lián jūn bù wǒ xiá,mén qián lǎo shù zhèng chá yā。
小山空自歌招隐,夜静人闲落桂花。xiǎo shān kōng zì gē zhāo yǐn,yè jìng rén xián luò guì huā。

乾四明咏四首柏

黄毓祺

何年古殿柏森森,指出西来一片心。hé nián gǔ diàn bǎi sēn sēn,zhǐ chū xī lái yī piàn xīn。
不信无情能说法,阿谁悟得雪岩钦。bù xìn wú qíng néng shuō fǎ,ā shuí wù dé xuě yán qīn。

乾四明咏四首柏

黄毓祺

共惜参天古杏残,一株抛向隔墙看。gòng xī cān tiān gǔ xìng cán,yī zhū pāo xiàng gé qiáng kàn。
夜来月出生清影,依旧只林双树寒。yè lái yuè chū shēng qīng yǐng,yī jiù zhǐ lín shuāng shù hán。

乾四明咏四首柏

黄毓祺

天寒地冻雪迷离,忒杀风流这一枝。tiān hán dì dòng xuě mí lí,tè shā fēng liú zhè yī zhī。
屋角有人能古调,拈来无孔笛中吹。wū jiǎo yǒu rén néng gǔ diào,niān lái wú kǒng dí zhōng chuī。