古诗词

从母罗母诗

郑孝胥

诸母各明达,今惟罗母存。zhū mǔ gè míng dá,jīn wéi luó mǔ cún。
亲见事大母,辛劳世所难。qīn jiàn shì dà mǔ,xīn láo shì suǒ nán。
卧起必扶掖,动作必周旋。wò qǐ bì fú yē,dòng zuò bì zhōu xuán。
寒燠必早觉,饥饱必先关。hán yù bì zǎo jué,jī bǎo bì xiān guān。
顷刻不可离,母女如一身。qǐng kè bù kě lí,mǔ nǚ rú yī shēn。
母食女乃馂,母寝女乃眠。mǔ shí nǚ nǎi jùn,mǔ qǐn nǚ nǎi mián。
床有被与褥,厨有粥与饘。chuáng yǒu bèi yǔ rù,chú yǒu zhōu yǔ zhān。
一一女手治,否则母不安。yī yī nǚ shǒu zhì,fǒu zé mǔ bù ān。
母病不知苦,惟觉女益艰;mǔ bìng bù zhī kǔ,wéi jué nǚ yì jiān;
母愈不知乐,惟见女转欢。mǔ yù bù zhī lè,wéi jiàn nǚ zhuǎn huān。
母活女手中,如是凡数年。mǔ huó nǚ shǒu zhōng,rú shì fán shù nián。
既寡行愈高,教女兼抚孙。jì guǎ xíng yù gāo,jiào nǚ jiān fǔ sūn。
深入德育理,默化若有神。shēn rù dé yù lǐ,mò huà ruò yǒu shén。
蠢者失其昧,顽者弃其嚚。chǔn zhě shī qí mèi,wán zhě qì qí yín。
不煦彼自柔,不怒彼自驯。bù xù bǐ zì róu,bù nù bǐ zì xùn。
迁善竞自媚,改过且不悭。qiān shàn jìng zì mèi,gǎi guò qiě bù qiān。
日迁于上流,孰知所由然。rì qiān yú shàng liú,shú zhī suǒ yóu rán。
前年自济南,奉迎来海滨。qián nián zì jì nán,fèng yíng lái hǎi bīn。
家人未闻道,朝夕使相亲。jiā rén wèi wén dào,cháo xī shǐ xiāng qīn。
上下知敬爱,莫能窥其端。shàng xià zhī jìng ài,mò néng kuī qí duān。
今年忽思归,有庐依为山。jīn nián hū sī guī,yǒu lú yī wèi shān。
山兜连巷尾,儿时所往还。shān dōu lián xiàng wěi,ér shí suǒ wǎng hái。
往事不可思,思之在目前。wǎng shì bù kě sī,sī zhī zài mù qián。
诸母与吾舅,谁言谢人间。zhū mǔ yǔ wú jiù,shuí yán xiè rén jiān。
吾母行第四,厌世早生天。wú mǔ xíng dì sì,yàn shì zǎo shēng tiān。
或言胥似母,此事谁知焉。huò yán xū shì mǔ,cǐ shì shuí zhī yān。
作书启罗母,秋风幸回船。zuò shū qǐ luó mǔ,qiū fēng xìng huí chuán。
随遇傥可安,聊欲营一椽。suí yù tǎng kě ān,liáo yù yíng yī chuán。
细询吾母事,书之为长篇。xì xún wú mǔ shì,shū zhī wèi zhǎng piān。
当令天壤间,矜式诸母贤。dāng lìng tiān rǎng jiān,jīn shì zhū mǔ xián。
猜您喜欢

题杨补凡悬萝钓渚图卷

郑孝胥

悬萝水石斗清奇,长遣山樵羡钓师。xuán luó shuǐ shí dòu qīng qí,zhǎng qiǎn shān qiáo xiàn diào shī。
何目扁舟落吾手,一溪风雨看离披。hé mù biǎn zhōu luò wú shǒu,yī xī fēng yǔ kàn lí pī。

又书尧生扇

郑孝胥

当年晦若尝相语,绝顶初晴看雪山。dāng nián huì ruò cháng xiāng yǔ,jué dǐng chū qíng kàn xuě shān。
烦把峨眉从头说,不须疾首到时艰。fán bǎ é méi cóng tóu shuō,bù xū jí shǒu dào shí jiān。

天津杂感

郑孝胥

十二年前我复来,人民城郭总堪哀。shí èr nián qián wǒ fù lái,rén mín chéng guō zǒng kān āi。
回车腹痛过书塾,还觅娇婴放学回。huí chē fù tòng guò shū shú,hái mì jiāo yīng fàng xué huí。

天津杂感

郑孝胥

杏花淡白过清明,新绿含黄出远林。xìng huā dàn bái guò qīng míng,xīn lǜ hán huáng chū yuǎn lín。
闻道寺门堪望海,自摩老眼欲登临。wén dào sì mén kān wàng hǎi,zì mó lǎo yǎn yù dēng lín。

天津杂感

郑孝胥

丝管声悲那可闻,千尘万劫堕寒云。sī guǎn shēng bēi nà kě wén,qiān chén wàn jié duò hán yún。
怜耶只有传经女,闲话归来每半醺。lián yé zhǐ yǒu chuán jīng nǚ,xián huà guī lái měi bàn xūn。

津沽杂感

郑孝胥

小窗风竹乱斜阳,门掩盆花脉脉香。xiǎo chuāng fēng zhú luàn xié yáng,mén yǎn pén huā mài mài xiāng。
一种悽迷浑似醉,不许添酒入愁肠。yī zhǒng qī mí hún shì zuì,bù xǔ tiān jiǔ rù chóu cháng。

津沽杂感

郑孝胥

莫信人间有后期,狂花风里自难持。mò xìn rén jiān yǒu hòu qī,kuáng huā fēng lǐ zì nán chí。
袖中书字何曾灭,恰到三年意尽时。xiù zhōng shū zì hé céng miè,qià dào sān nián yì jǐn shí。

津沽杂感

郑孝胥

晓色曈昽吐艳阳,风怀虽尽意犹狂。xiǎo sè tóng lóng tǔ yàn yáng,fēng huái suī jǐn yì yóu kuáng。
桃花狼藉君无叹,更与从容待海棠。táo huā láng jí jūn wú tàn,gèng yǔ cóng róng dài hǎi táng。

津沽杂感

郑孝胥

年来得酒思拚醉,不饮何能似昔年。nián lái dé jiǔ sī pàn zuì,bù yǐn hé néng shì xī nián。
醉得几年情又变,从他史道不如前。zuì dé jǐ nián qíng yòu biàn,cóng tā shǐ dào bù rú qián。

津沽杂感

郑孝胥

海棠半开天下媚,留取五分作春睡。hǎi táng bàn kāi tiān xià mèi,liú qǔ wǔ fēn zuò chūn shuì。
心知会有开尽时,且赏花前未开意。xīn zhī huì yǒu kāi jǐn shí,qiě shǎng huā qián wèi kāi yì。

津沽杂感

郑孝胥

心许谁能意遽寒,盛衰开落太无端。xīn xǔ shuí néng yì jù hán,shèng shuāi kāi luò tài wú duān。
花前连日东风恶,却避残红不忍看。huā qián lián rì dōng fēng è,què bì cán hóng bù rěn kàn。

灯下偶书

郑孝胥

新凉有味在秋灯,悦耳风蝉得未曾。xīn liáng yǒu wèi zài qiū dēng,yuè ěr fēng chán dé wèi céng。
祇蹈贪凉宜蚤睡,因凉引睡却堪憎。qí dǎo tān liáng yí zǎo shuì,yīn liáng yǐn shuì què kān zēng。

秋声

郑孝胥

墙外红尘自帝京,葡萄新枣竞秋声。qiáng wài hóng chén zì dì jīng,pú táo xīn zǎo jìng qiū shēng。
人生几许瞢腾味,看尽西廊晚照明。rén shēng jǐ xǔ méng téng wèi,kàn jǐn xī láng wǎn zhào míng。

读杭州瓜尔佳氏节孝忠义合传乃金梁希侯家乘

郑孝胥

一门节操照当时,追述真成字字悲。yī mén jié cāo zhào dāng shí,zhuī shù zhēn chéng zì zì bēi。
谁是伤心古怀抱,好收忠义入肝脾。shuí shì shāng xīn gǔ huái bào,hǎo shōu zhōng yì rù gān pí。

九月十五日游劳山题柳树台酒店

郑孝胥

绿涧渐深天渐小,回看惟有乱峰围。lǜ jiàn jiàn shēn tiān jiàn xiǎo,huí kàn wéi yǒu luàn fēng wéi。
山风吹得尘劳尽,酒酽花斑莫念归。shān fēng chuī dé chén láo jǐn,jiǔ yàn huā bān mò niàn guī。