古诗词

从母罗母诗

郑孝胥

诸母各明达,今惟罗母存。zhū mǔ gè míng dá,jīn wéi luó mǔ cún。
亲见事大母,辛劳世所难。qīn jiàn shì dà mǔ,xīn láo shì suǒ nán。
卧起必扶掖,动作必周旋。wò qǐ bì fú yē,dòng zuò bì zhōu xuán。
寒燠必早觉,饥饱必先关。hán yù bì zǎo jué,jī bǎo bì xiān guān。
顷刻不可离,母女如一身。qǐng kè bù kě lí,mǔ nǚ rú yī shēn。
母食女乃馂,母寝女乃眠。mǔ shí nǚ nǎi jùn,mǔ qǐn nǚ nǎi mián。
床有被与褥,厨有粥与饘。chuáng yǒu bèi yǔ rù,chú yǒu zhōu yǔ zhān。
一一女手治,否则母不安。yī yī nǚ shǒu zhì,fǒu zé mǔ bù ān。
母病不知苦,惟觉女益艰;mǔ bìng bù zhī kǔ,wéi jué nǚ yì jiān;
母愈不知乐,惟见女转欢。mǔ yù bù zhī lè,wéi jiàn nǚ zhuǎn huān。
母活女手中,如是凡数年。mǔ huó nǚ shǒu zhōng,rú shì fán shù nián。
既寡行愈高,教女兼抚孙。jì guǎ xíng yù gāo,jiào nǚ jiān fǔ sūn。
深入德育理,默化若有神。shēn rù dé yù lǐ,mò huà ruò yǒu shén。
蠢者失其昧,顽者弃其嚚。chǔn zhě shī qí mèi,wán zhě qì qí yín。
不煦彼自柔,不怒彼自驯。bù xù bǐ zì róu,bù nù bǐ zì xùn。
迁善竞自媚,改过且不悭。qiān shàn jìng zì mèi,gǎi guò qiě bù qiān。
日迁于上流,孰知所由然。rì qiān yú shàng liú,shú zhī suǒ yóu rán。
前年自济南,奉迎来海滨。qián nián zì jì nán,fèng yíng lái hǎi bīn。
家人未闻道,朝夕使相亲。jiā rén wèi wén dào,cháo xī shǐ xiāng qīn。
上下知敬爱,莫能窥其端。shàng xià zhī jìng ài,mò néng kuī qí duān。
今年忽思归,有庐依为山。jīn nián hū sī guī,yǒu lú yī wèi shān。
山兜连巷尾,儿时所往还。shān dōu lián xiàng wěi,ér shí suǒ wǎng hái。
往事不可思,思之在目前。wǎng shì bù kě sī,sī zhī zài mù qián。
诸母与吾舅,谁言谢人间。zhū mǔ yǔ wú jiù,shuí yán xiè rén jiān。
吾母行第四,厌世早生天。wú mǔ xíng dì sì,yàn shì zǎo shēng tiān。
或言胥似母,此事谁知焉。huò yán xū shì mǔ,cǐ shì shuí zhī yān。
作书启罗母,秋风幸回船。zuò shū qǐ luó mǔ,qiū fēng xìng huí chuán。
随遇傥可安,聊欲营一椽。suí yù tǎng kě ān,liáo yù yíng yī chuán。
细询吾母事,书之为长篇。xì xún wú mǔ shì,shū zhī wèi zhǎng piān。
当令天壤间,矜式诸母贤。dāng lìng tiān rǎng jiān,jīn shì zhū mǔ xián。
猜您喜欢

九月二十一日出山海关赴秦王岛

郑孝胥

黄入榆杨霜又催,关河摇落正堪哀。huáng rù yú yáng shuāng yòu cuī,guān hé yáo luò zhèng kān āi。
乱鸦忽逐秋风起,似有诗魂结阵来。luàn yā hū zhú qiū fēng qǐ,shì yǒu shī hún jié zhèn lái。

偶忆刘梦得诗

郑孝胥

秋毫为重泰山轻,自觉年时宠辱平。qiū háo wèi zhòng tài shān qīng,zì jué nián shí chǒng rǔ píng。
却笑刘郎再来日,千帆万木动关情。què xiào liú láng zài lái rì,qiān fān wàn mù dòng guān qíng。

高子益五十生日

郑孝胥

公年五十融过二,北海尝云我亦然。gōng nián wǔ shí róng guò èr,běi hǎi cháng yún wǒ yì rán。
同是投荒生还者,乞归差喜在公前。tóng shì tóu huāng shēng hái zhě,qǐ guī chà xǐ zài gōng qián。

高子益五十生日

郑孝胥

远游笃学时谁用,渐达中年道未行。yuǎn yóu dǔ xué shí shuí yòng,jiàn dá zhōng nián dào wèi xíng。
莫与朝官论资格,安心却病是平生。mò yǔ cháo guān lùn zī gé,ān xīn què bìng shì píng shēng。

潘弱庵招游极乐寺余以事未至

郑孝胥

春归人去转悽其,诗社阑珊欲付谁?chūn guī rén qù zhuǎn qī qí,shī shè lán shān yù fù shuí?
如许污人尘十丈,闭门花事不嫌迟。rú xǔ wū rén chén shí zhàng,bì mén huā shì bù xián chí。

潘弱庵招游极乐寺余以事未至

郑孝胥

父兄持我来游日,三十年来梦未忘。fù xiōng chí wǒ lái yóu rì,sān shí nián lái mèng wèi wàng。
但咏韬庵诗足矣,可堪重至国华堂。dàn yǒng tāo ān shī zú yǐ,kě kān zhòng zhì guó huá táng。

舍饭寺

郑孝胥

燕市秋衣已化缁,高楼何处问归期。yàn shì qiū yī yǐ huà zī,gāo lóu hé chù wèn guī qī。
西风斜日无人院,乞与粗宫作住持。xī fēng xié rì wú rén yuàn,qǐ yǔ cū gōng zuò zhù chí。

题沈文肃书扇

郑孝胥

不带湘淮恶习来,眼中此老最崔嵬。bù dài xiāng huái è xí lái,yǎn zhōng cǐ lǎo zuì cuī wéi。
道因碑外儒酸气,君实何妨唤秀才。dào yīn bēi wài rú suān qì,jūn shí hé fáng huàn xiù cái。

题林学衡诗本

郑孝胥

少年纵笔羡才人,老去枯肠稍逼真。shǎo nián zòng bǐ xiàn cái rén,lǎo qù kū cháng shāo bī zhēn。
喜子能诗通性命,何妨取径近艰辛。xǐ zi néng shī tōng xìng mìng,hé fáng qǔ jìng jìn jiān xīn。

题林学衡诗本

郑孝胥

文字似非标榜事,可教尘土污毫端。wén zì shì fēi biāo bǎng shì,kě jiào chén tǔ wū háo duān。
静中别有精微在,莫作狂花客慧看。jìng zhōng bié yǒu jīng wēi zài,mò zuò kuáng huā kè huì kàn。

四月十八日夜示中照

郑孝胥

少年南北行万里,销尽雄心最可悲。shǎo nián nán běi xíng wàn lǐ,xiāo jǐn xióng xīn zuì kě bēi。
今日沧桑千万恨,高楼淙雨夜谈时。jīn rì cāng sāng qiān wàn hèn,gāo lóu cóng yǔ yè tán shí。

四月十八日夜示中照

郑孝胥

儿曹催我老何辞,世事磨人命可疑。ér cáo cuī wǒ lǎo hé cí,shì shì mó rén mìng kě yí。
各有家山归不得,只应同穴是归期。gè yǒu jiā shān guī bù dé,zhǐ yīng tóng xué shì guī qī。

五月十三夜同中照望月

郑孝胥

君言对月宜临水,无水真成负此楼。jūn yán duì yuè yí lín shuǐ,wú shuǐ zhēn chéng fù cǐ lóu。
鸥榭濠堂无见处,还如落月在心头。ōu xiè háo táng wú jiàn chù,hái rú luò yuè zài xīn tóu。

书女景扇

郑孝胥

刺天汝亦厌群飞,赁庑春申即是归。cì tiān rǔ yì yàn qún fēi,lìn wǔ chūn shēn jí shì guī。
焉用关心看朝报,娱人正有乳婴肥。yān yòng guān xīn kàn cháo bào,yú rén zhèng yǒu rǔ yīng féi。

嵇叔夜

郑孝胥

人间久矣知音绝,灯下谁来听履霜?rén jiān jiǔ yǐ zhī yīn jué,dēng xià shuí lái tīng lǚ shuāng?
灭火罢琴真解事,不须魑魅更争光。miè huǒ bà qín zhēn jiě shì,bù xū chī mèi gèng zhēng guāng。