古诗词

沁园春

许有壬

有物庞然,乃牝而犁,山川舍诸。yǒu wù páng rán,nǎi pìn ér lí,shān chuān shě zhū。
为老饕营□,因疏黄稚,平心酬德,忍怠青刍。wèi lǎo tāo yíng,yīn shū huáng zhì,píng xīn chóu dé,rěn dài qīng chú。
方丈无功,万钱增害,茹饮方将笑穴居。fāng zhàng wú gōng,wàn qián zēng hài,rú yǐn fāng jiāng xiào xué jū。
桃林媪,幸日输甘湩,香泛流酥。táo lín ǎo,xìng rì shū gān dòng,xiāng fàn liú sū。
老饕笑问长须。lǎo tāo xiào wèn zhǎng xū。
汝今似挏官不是奴。rǔ jīn shì dòng guān bù shì nú。
更题封谁调,聪明德祖,和浆且浣,消渴相如。gèng tí fēng shuí diào,cōng míng dé zǔ,hé jiāng qiě huàn,xiāo kě xiāng rú。
火候冲融,春膏浓结,常遣韦囊似瓠壶。huǒ hòu chōng róng,chūn gāo nóng jié,cháng qiǎn wéi náng shì hù hú。
将军腹,问果谁相负,吾欲明书。jiāng jūn fù,wèn guǒ shuí xiāng fù,wú yù míng shū。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

城楼暮霭

许有壬

纷纷毂击复肩摩,有此清涟万柄荷。fēn fēn gǔ jī fù jiān mó,yǒu cǐ qīng lián wàn bǐng hé。
沈水香中宜早赏,秋声不似雨声多。shěn shuǐ xiāng zhōng yí zǎo shǎng,qiū shēng bù shì yǔ shēng duō。

城楼暮霭

许有壬

琳宫寥阒子声频,树影初圆局几新。lín gōng liáo qù zi shēng pín,shù yǐng chū yuán jú jǐ xīn。
门外茫茫名利海,可怜柯烂竟无人。mén wài máng máng míng lì hǎi,kě lián kē làn jìng wú rén。

城楼暮霭

许有壬

秋容淡淡映疏云,聊向苍苔散屐痕。qiū róng dàn dàn yìng shū yún,liáo xiàng cāng tái sàn jī hén。
欲采紫芝心万里,斜阳尽处是昆仑。yù cǎi zǐ zhī xīn wàn lǐ,xié yáng jǐn chù shì kūn lún。

城楼暮霭

许有壬

霜清水落静无埃,邀得西山入座来。shuāng qīng shuǐ luò jìng wú āi,yāo dé xī shān rù zuò lái。
爽气已供朝拄笏,烟光更助暮衔杯。shuǎng qì yǐ gōng cháo zhǔ hù,yān guāng gèng zhù mù xián bēi。

城楼暮霭

许有壬

千雉琼瑶琢不开,隐然凹凸混皑皑。qiān zhì qióng yáo zuó bù kāi,yǐn rán āo tū hùn ái ái。
皇州寒尽春如海,不似秦淮月过来。huáng zhōu hán jǐn chūn rú hǎi,bù shì qín huái yuè guò lái。

城楼暮霭

许有壬

树梢斜日下迟迟,啼破荒烟㨂一枝。shù shāo xié rì xià chí chí,tí pò huāng yān dǒng yī zhī。
不为上林无著处,寒林宜画更宜诗。bù wèi shàng lín wú zhù chù,hán lín yí huà gèng yí shī。

调赵子期二首

许有壬

玉堂学士日攻文,不识郊原有好春。yù táng xué shì rì gōng wén,bù shí jiāo yuán yǒu hǎo chūn。
得见杏花千百树,却因东郭送行人。dé jiàn xìng huā qiān bǎi shù,què yīn dōng guō sòng xíng rén。

调赵子期二首

许有壬

春来频约赵崇文,同避红尘踏暖云。chūn lái pín yuē zhào chóng wén,tóng bì hóng chén tà nuǎn yún。
底事相逢却归去,杏花今日雪纷纷。dǐ shì xiāng féng què guī qù,xìng huā jīn rì xuě fēn fēn。

题经筵安仝译史新刻千文赐本二首

许有壬

芸阁风清昼景迟,楮生毛颖侍多时。yún gé fēng qīng zhòu jǐng chí,chǔ shēng máo yǐng shì duō shí。
吾皇游艺超今古,能事犹推智永师。wú huáng yóu yì chāo jīn gǔ,néng shì yóu tuī zhì yǒng shī。

题经筵安仝译史新刻千文赐本二首

许有壬

隋僧变灭等浮云,七十三行墨尚新。suí sēng biàn miè děng fú yún,qī shí sān xíng mò shàng xīn。
阁本重翻铁门字,圣恩均到石渠人。gé běn zhòng fān tiě mén zì,shèng ēn jūn dào shí qú rén。

题段吉甫助教武夷山图

许有壬

千崖楼阁湿青红,一水盘回万壑通。qiān yá lóu gé shī qīng hóng,yī shuǐ pán huí wàn hè tōng。
不为风烟有佳色,紫阳道气在山中。bù wèi fēng yān yǒu jiā sè,zǐ yáng dào qì zài shān zhōng。

题赵仲穆二马图

许有壬

曹韩遗迹已无多,松雪堂中见小坡。cáo hán yí jì yǐ wú duō,sōng xuě táng zhōng jiàn xiǎo pō。
珍重双龙莫飞去,人间铜式久消磨。zhēn zhòng shuāng lóng mò fēi qù,rén jiān tóng shì jiǔ xiāo mó。

题赵仲穆二马图

许有壬

房星沦彩渥洼竭,神物谁令画得成。fáng xīng lún cǎi wò wā jié,shén wù shuí lìng huà dé chéng。
幸自天闲异虞□,忍教立仗不教鸣。xìng zì tiān xián yì yú,rěn jiào lì zhàng bù jiào míng。

题单父宋希贤孝友诗卷

许有壬

家贫身壮赘它门,有志浑如不赘人。jiā pín shēn zhuàng zhuì tā mén,yǒu zhì hún rú bù zhuì rén。
致乐致哀终子职,肯教秦法变彝伦。zhì lè zhì āi zhōng zi zhí,kěn jiào qín fǎ biàn yí lún。

题爱莲图用卷中鲁子翚韵二首

许有壬

光风霁月不可见,奔轶谁能继绝尘。guāng fēng jì yuè bù kě jiàn,bēn yì shuí néng jì jué chén。
看取芙渠菂中薏,一番花发一图新。kàn qǔ fú qú dì zhōng yì,yī fān huā fā yī tú xīn。