古诗词

沁园春

许有壬

有物庞然,乃牝而犁,山川舍诸。yǒu wù páng rán,nǎi pìn ér lí,shān chuān shě zhū。
为老饕营□,因疏黄稚,平心酬德,忍怠青刍。wèi lǎo tāo yíng,yīn shū huáng zhì,píng xīn chóu dé,rěn dài qīng chú。
方丈无功,万钱增害,茹饮方将笑穴居。fāng zhàng wú gōng,wàn qián zēng hài,rú yǐn fāng jiāng xiào xué jū。
桃林媪,幸日输甘湩,香泛流酥。táo lín ǎo,xìng rì shū gān dòng,xiāng fàn liú sū。
老饕笑问长须。lǎo tāo xiào wèn zhǎng xū。
汝今似挏官不是奴。rǔ jīn shì dòng guān bù shì nú。
更题封谁调,聪明德祖,和浆且浣,消渴相如。gèng tí fēng shuí diào,cōng míng dé zǔ,hé jiāng qiě huàn,xiāo kě xiāng rú。
火候冲融,春膏浓结,常遣韦囊似瓠壶。huǒ hòu chōng róng,chūn gāo nóng jié,cháng qiǎn wéi náng shì hù hú。
将军腹,问果谁相负,吾欲明书。jiāng jūn fù,wèn guǒ shuí xiāng fù,wú yù míng shū。

许有壬

元汤阴人,字可用。许熙载子。善笔札,工辞章。仁宗延祐二年进士,授同知辽州事,禁胥隶扰民。冤狱虽有成案,皆为平反。至治间,为江南行台监察御史。顺帝元统间,为中书参知政事。彻里帖木儿奏罢进士科,廷争甚苦而不能夺,遂称病不出。帝强起之,拜侍御史。廷议欲行劓刑,禁汉人、南人学蒙古、畏兀儿文字,皆争止之。顺帝至元间,以忌者太多,辞官。后仍为参知政事,不久,称病归。至正十五年,迁集贤大学士,改枢密副使,拜中书左丞。十七年,以老病致仕。有《至正集》、《圭塘小稿》。 许有壬的作品>>

猜您喜欢

题明初扇

许有壬

广文庭下草青青,绛帐秋风一夕生。guǎng wén tíng xià cǎo qīng qīng,jiàng zhàng qiū fēng yī xī shēng。
诗思莫教乡思搅,江湖华发我同声。shī sī mò jiào xiāng sī jiǎo,jiāng hú huá fā wǒ tóng shēng。

题明初所藏暮云楼阁图

许有壬

倚空寒立翠孱颜,楼在重云缥缈间。yǐ kōng hán lì cuì càn yán,lóu zài zhòng yún piāo miǎo jiān。
松下罢琴人未去,夕阳应待鹤飞还。sōng xià bà qín rén wèi qù,xī yáng yīng dài hè fēi hái。

题明初所藏青山白云图

许有壬

不成苍狗不成衣,添出峰峦一段奇。bù chéng cāng gǒu bù chéng yī,tiān chū fēng luán yī duàn qí。
云去云来山自若,笑它前日作霖时。yún qù yún lái shān zì ruò,xiào tā qián rì zuò lín shí。

中秋可行招饮因诵东坡明月明年何处看之句座中请明初可行各和其韵予得二首皆用三叠体仍命祯赋

许有壬

夜来风雨不成寒,似念幽人在考槃。yè lái fēng yǔ bù chéng hán,shì niàn yōu rén zài kǎo pán。
老夫老态月应道,明镜明朝君自看。lǎo fū lǎo tài yuè yīng dào,míng jìng míng cháo jūn zì kàn。

中秋可行招饮因诵东坡明月明年何处看之句座中请明初可行各和其韵予得二首皆用三叠体仍命祯赋

许有壬

夜深风露恰知寒,风在絺衣月在盘。yè shēn fēng lù qià zhī hán,fēng zài chī yī yuè zài pán。
一樽浊酒对明月,千里佳人应共看。yī zūn zhuó jiǔ duì míng yuè,qiān lǐ jiā rén yīng gòng kàn。

题子昂竹石

许有壬

坡仙戏墨是信手,松雪晚年深得之。pō xiān xì mò shì xìn shǒu,sōng xuě wǎn nián shēn dé zhī。
两竿瘦竹一片石,中有古今无尽诗。liǎng gān shòu zhú yī piàn shí,zhōng yǒu gǔ jīn wú jǐn shī。

题班彦功山水扇图

许有壬

钱塘江上又秋风,老友沦亡梦不通。qián táng jiāng shàng yòu qiū fēng,lǎo yǒu lún wáng mèng bù tōng。
胜概肯教同羽化,山河写在月轮中。shèng gài kěn jiào tóng yǔ huà,shān hé xiě zài yuè lún zhōng。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

一曲清波不受尘,倚阑长日玩奫沦。yī qū qīng bō bù shòu chén,yǐ lán zhǎng rì wán yūn lún。
风烟莫道翁收尽,撞透烟楼更有人。fēng yān mò dào wēng shōu jǐn,zhuàng tòu yān lóu gèng yǒu rén。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

高居已是脱卑凡,况在萧森冷翠间。gāo jū yǐ shì tuō bēi fán,kuàng zài xiāo sēn lěng cuì jiān。
欲识此君清绝处,尽遮尘俗不遮山。yù shí cǐ jūn qīng jué chù,jǐn zhē chén sú bù zhē shān。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

陆居无屋舟无水,得似先生屋作舟。lù jū wú wū zhōu wú shuǐ,dé shì xiān shēng wū zuò zhōu。
人海茫茫我何有,且教满载一天秋。rén hǎi máng máng wǒ hé yǒu,qiě jiào mǎn zài yī tiān qiū。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

辋川丘壑蔓寒藤,境异心同有此名。wǎng chuān qiū hè màn hán téng,jìng yì xīn tóng yǒu cǐ míng。
见说主人惟种德,不须石子玉还生。jiàn shuō zhǔ rén wéi zhǒng dé,bù xū shí zi yù hái shēng。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

翁家多桂郁成堆,几度秋风几世栽。wēng jiā duō guì yù chéng duī,jǐ dù qiū fēng jǐ shì zāi。
好是麟儿成宅相,蟾宫又折一枝回。hǎo shì lín ér chéng zhái xiāng,chán gōng yòu zhé yī zhī huí。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

石岩云矗俯深溪,下有清风动一丝。shí yán yún chù fǔ shēn xī,xià yǒu qīng fēng dòng yī sī。
我亦忘鱼聊复尔,可怜温水误昌黎。wǒ yì wàng yú liáo fù ěr,kě lián wēn shuǐ wù chāng lí。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

郿坞金多竟不存,清坚输与老云根。méi wù jīn duō jìng bù cún,qīng jiān shū yǔ lǎo yún gēn。
潭中鳣鲔知多少,已有飞腾过禹门。tán zhōng zhān wěi zhī duō shǎo,yǐ yǒu fēi téng guò yǔ mén。

咏徐氏竹溪之景八首溪上楼

许有壬

昔年屯聚亦偷生,今日柴扉夜不扃。xī nián tún jù yì tōu shēng,jīn rì chái fēi yè bù jiōng。
却羡此山能领会,时危时泰一般青。què xiàn cǐ shān néng lǐng huì,shí wēi shí tài yī bān qīng。