古诗词

监绣

揭祐民

凤阁龙庭庆自今,羽鳞颜色组丝深。fèng gé lóng tíng qìng zì jīn,yǔ lín yán sè zǔ sī shēn。
美人百巧天孙手,才士一生红女心。měi rén bǎi qiǎo tiān sūn shǒu,cái shì yī shēng hóng nǚ xīn。
愿化神蚕抽瓮茧,用将缫藉入瑶林。yuàn huà shén cán chōu wèng jiǎn,yòng jiāng sāo jí rù yáo lín。
读书补报浑无力,渐愧临机惜寸阴。dú shū bǔ bào hún wú lì,jiàn kuì lín jī xī cùn yīn。

揭祐民

元广昌人,寓盱水上,号盱里子,晚号希韦子。性伉直。泰定帝时为邵武经历,有能声。好游。尝北至燕赵,东抵辽。遇故都遗迹,必徘徊悲歌而去。有《盱里子集》。 揭祐民的作品>>

猜您喜欢

淮安王吴山歌六章

揭祐民

泽欲流,强用兵。zé yù liú,qiáng yòng bīng。
仁者师,无威声。rén zhě shī,wú wēi shēng。
持百万,如云行。chí bǎi wàn,rú yún xíng。
令所出,时扬鹰。lìng suǒ chū,shí yáng yīng。
不血刃,惟功成。bù xuè rèn,wéi gōng chéng。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

来南东,用生道。lái nán dōng,yòng shēng dào。
前旌旗,后盾纛。qián jīng qí,hòu dùn dào。
称兑戈,存障堡。chēng duì gē,cún zhàng bǎo。
上韬略,匪勇暴。shàng tāo lüè,fěi yǒng bào。
泯杀机,遂仁好。mǐn shā jī,suì rén hǎo。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

东苍龙,入震泽。dōng cāng lóng,rù zhèn zé。
民胥生,道得国。mín xū shēng,dào dé guó。
始用牡,振太白。shǐ yòng mǔ,zhèn tài bái。
徐用止,田有获。xú yòng zhǐ,tián yǒu huò。
吴山高,著铭勒。wú shān gāo,zhù míng lēi。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

虎丘奠,西师安。hǔ qiū diàn,xī shī ān。
念越栖,稽山完。niàn yuè qī,jī shān wán。
国既逊,无胥残。guó jì xùn,wú xū cán。
泰伯祠,在江干。tài bó cí,zài jiāng gàn。
过禹穴,碑勿欢。guò yǔ xué,bēi wù huān。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

王临襄,继逾淮。wáng lín xiāng,jì yú huái。
以所履,觇云雷。yǐ suǒ lǚ,chān yún léi。
利建侯,雄基开。lì jiàn hóu,xióng jī kāi。
入图像,麒麟才。rù tú xiàng,qí lín cái。
视王仪,毋能侪。shì wáng yí,wú néng chái。

淮安王吴山歌六章

揭祐民

笳鼓竞,铙歌长。jiā gǔ jìng,náo gē zhǎng。
王有灵,福此方。wáng yǒu líng,fú cǐ fāng。
男吹笙,女协簧。nán chuī shēng,nǚ xié huáng。
抚琴瑟,升中堂。fǔ qín sè,shēng zhōng táng。
惠我杭,时无疆。huì wǒ háng,shí wú jiāng。

南山泉

揭祐民

南山有泓泉,濯濯清不浑。nán shān yǒu hóng quán,zhuó zhuó qīng bù hún。
下有到地株,上有号云猿。xià yǒu dào dì zhū,shàng yǒu hào yún yuán。
积石从西来,岁久根遂蟠。jī shí cóng xī lái,suì jiǔ gēn suì pán。
如何百年后,雕凿加钻刓。rú hé bǎi nián hòu,diāo záo jiā zuān wán。
我恨来最迟,不见真气完。wǒ hèn lái zuì chí,bù jiàn zhēn qì wán。
万物自有弊,至理难穷言。wàn wù zì yǒu bì,zhì lǐ nán qióng yán。

河南王孙南谷平章诗三章

揭祐民

河之水,波浟浟。hé zhī shuǐ,bō yóu yóu。
见世泽兮在中流,夹日焜耀兮为国伊周。jiàn shì zé xī zài zhōng liú,jiā rì kūn yào xī wèi guó yī zhōu。
保合元气兮春阳和柔,功有绍兮名长留。bǎo hé yuán qì xī chūn yáng hé róu,gōng yǒu shào xī míng zhǎng liú。

河南王孙南谷平章诗三章

揭祐民

杨之土,春煦煦。yáng zhī tǔ,chūn xù xù。
美有济兮世此所,荐生良弼兮为国申甫。měi yǒu jì xī shì cǐ suǒ,jiàn shēng liáng bì xī wèi guó shēn fǔ。
辅翼治道兮还庞复古,猗其人兮衮是补。fǔ yì zhì dào xī hái páng fù gǔ,yī qí rén xī gǔn shì bǔ。

河南王孙南谷平章诗三章

揭祐民

会稽之月,下照禹穴,履海岛兮被吴越。huì jī zhī yuè,xià zhào yǔ xué,lǚ hǎi dǎo xī bèi wú yuè。
勤劳王孙兮秉玉节,为国南镇兮地罔触啮。qín láo wáng sūn xī bǐng yù jié,wèi guó nán zhèn xī dì wǎng chù niè。
彰旧闻,声烈烈。zhāng jiù wén,shēng liè liè。

登凤凰台

揭祐民

西风扫建业,六朝倏更代。xī fēng sǎo jiàn yè,liù cháo shū gèng dài。
孤凤何年来,高台此留待。gū fèng hé nián lái,gāo tái cǐ liú dài。
唐家日方中,忧昃深感慨。táng jiā rì fāng zhōng,yōu zè shēn gǎn kǎi。
宗臣裂肝胆,片语到今在。zōng chén liè gān dǎn,piàn yǔ dào jīn zài。
痴云起大荒,事业果颠沛。chī yún qǐ dà huāng,shì yè guǒ diān pèi。
遗吟所镌磨,岁月又屡改。yí yín suǒ juān mó,suì yuè yòu lǚ gǎi。
梁园后悲秋,草草作南内。liáng yuán hòu bēi qiū,cǎo cǎo zuò nán nèi。
登台渺八顾,潮落石头碎。dēng tái miǎo bā gù,cháo luò shí tóu suì。
祸乱有本原,臣子出忠爱。huò luàn yǒu běn yuán,chén zi chū zhōng ài。
夜深挹长庚,江月为谁对?yè shēn yì zhǎng gēng,jiāng yuè wèi shuí duì?

西风碍长养

揭祐民

西风碍长养,冷气移当暑。xī fēng ài zhǎng yǎng,lěng qì yí dāng shǔ。
河北饥未赒,燕中久无雨。hé běi jī wèi zhōu,yàn zhōng jiǔ wú yǔ。
传言山东地,亦有流冗故。chuán yán shān dōng dì,yì yǒu liú rǒng gù。
细民辄疵疠,天意肯回互。xì mín zhé cī lì,tiān yì kěn huí hù。
犹闻客子船,买口向南去。yóu wén kè zi chuán,mǎi kǒu xiàng nán qù。
饥馑事关天,肯使为利赂。jī jǐn shì guān tiān,kěn shǐ wèi lì lù。
南人多暴殄,米粟易珠土。nán rén duō bào tiǎn,mǐ sù yì zhū tǔ。
此理焉可常,翻覆随朝暮。cǐ lǐ yān kě cháng,fān fù suí cháo mù。
曩岁江浙间,眼见吁可惧。nǎng suì jiāng zhè jiān,yǎn jiàn xū kě jù。
长愿四序平,秋香熟禾黍。zhǎng yuàn sì xù píng,qiū xiāng shú hé shǔ。

泰山发秋潦

揭祐民

泰山发秋潦,东鲁数州没。tài shān fā qiū lǎo,dōng lǔ shù zhōu méi。
及兹黄河交,南徐更汤割。jí zī huáng hé jiāo,nán xú gèng tāng gē。
我乘归船来,引缆行木末。wǒ chéng guī chuán lái,yǐn lǎn xíng mù mò。
高原尚为沈,低土焉得遏。gāo yuán shàng wèi shěn,dī tǔ yān dé è。
夜来泊溪岸,寒螀啼冷月。yè lái pō xī àn,hán jiāng tí lěng yuè。
鸿雁无宁宅,蛟蜃有深窟。hóng yàn wú níng zhái,jiāo shèn yǒu shēn kū。
秋成一月浸,百草俱烂物。qiū chéng yī yuè jìn,bǎi cǎo jù làn wù。
客中视此意,忧事贯华发。kè zhōng shì cǐ yì,yōu shì guàn huá fā。
茫茫下双洪,寥落寸心掇。máng máng xià shuāng hóng,liáo luò cùn xīn duō。

中原道上次欧阳齐汲韵

揭祐民

中原七郡地,气厚风还淳。zhōng yuán qī jùn dì,qì hòu fēng hái chún。
天分涧瀍水,路入河洛春。tiān fēn jiàn chán shuǐ,lù rù hé luò chūn。
圣贤所经营,绳准相均平。shèng xián suǒ jīng yíng,shéng zhǔn xiāng jūn píng。
六合昔有隔,一观恨无因。liù hé xī yǒu gé,yī guān hèn wú yīn。
怀哉此盛区,理者皆先民。huái zāi cǐ shèng qū,lǐ zhě jiē xiān mín。
曾经龙虎啖,重为狼羊贫。céng jīng lóng hǔ dàn,zhòng wèi láng yáng pín。
大若斡元化,细物涵深仁。dà ruò wò yuán huà,xì wù hán shēn rén。
一士行其间,鞍马犹逡巡。yī shì xíng qí jiān,ān mǎ yóu qūn xún。
解带思古道,题诗清路尘。jiě dài sī gǔ dào,tí shī qīng lù chén。
望迷黄河北,欲度正怆神。wàng mí huáng hé běi,yù dù zhèng chuàng shén。
遗黎当道隅,涕说青城滨。yí lí dāng dào yú,tì shuō qīng chéng bīn。
青城不可说,回首伤天津。qīng chéng bù kě shuō,huí shǒu shāng tiān jīn。

瘠马图

揭祐民

念汝出塞下,四蹄疾如飞。niàn rǔ chū sāi xià,sì tí jí rú fēi。
半夜驰临关,气夺戎王围。bàn yè chí lín guān,qì duó róng wáng wéi。
被铁踏河冰,几度向武威。bèi tiě tà hé bīng,jǐ dù xiàng wǔ wēi。
将军事百战,腾力不顾肥。jiāng jūn shì bǎi zhàn,téng lì bù gù féi。
只今饮渭流,齿老不任鞿。zhǐ jīn yǐn wèi liú,chǐ lǎo bù rèn jī。
坡寒暮风酸,碛瘠春草微。pō hán mù fēng suān,qì jí chūn cǎo wēi。
百感画者意,要见骏骨稀。bǎi gǎn huà zhě yì,yào jiàn jùn gǔ xī。
但看古英贤,工苦常寒饥。dàn kàn gǔ yīng xián,gōng kǔ cháng hán jī。
39123