古诗词

送张汉臣归保塞兼简张万户

杨云鹏

十年文笔远从戎,籍籍名香幕府中。shí nián wén bǐ yuǎn cóng róng,jí jí míng xiāng mù fǔ zhōng。
鞍马不教生髀肉,檄书端可愈头风。ān mǎ bù jiào shēng bì ròu,xí shū duān kě yù tóu fēng。
地连三赵山河壮,城镇三关鼓角雄。dì lián sān zhào shān hé zhuàng,chéng zhèn sān guān gǔ jiǎo xióng。
若见投壶祭征虏,为言白首坐诗穷。ruò jiàn tóu hú jì zhēng lǔ,wèi yán bái shǒu zuò shī qióng。

杨云鹏

云鹏,字飞卿,汝海人。李内翰献能钦叔工篇翰,而云鹏从之游。初得「树古叶黄早,僧閒头白迟」之句,大为献能所推谢。从是游道日广,而学亦大进。客居东平将二十年,每有所作,必寄示遗山元好问裕之,以为知己。有《诗述》二十首,号《陶然集》。所赋《青梅》、《瑞莲》、《瓶声》、《雪意》,或多至十馀首。裕之序其诗,万虑洗然,深入空寂。荡元气于笔端,寄妙理于言外。贞祐南渡后,诗学为盛。洛西辛敬之、淄川杨叔能、太原李长源、龙坊雷伯威、北平王子正之等,不啻十数人,称号专门。就诸人中,其死生于诗者,汝海杨飞卿一人而已。 杨云鹏的作品>>

猜您喜欢

送王魏二学士应聘

杨云鹏

三十年来只用兵,蒲轮才始聘贤英。sān shí nián lái zhǐ yòng bīng,pú lún cái shǐ pìn xián yīng。
已将药石除危疾,政要文章致太平。yǐ jiāng yào shí chú wēi jí,zhèng yào wén zhāng zhì tài píng。
天子飞龙方启运,华阳归马岂无程。tiān zi fēi lóng fāng qǐ yùn,huá yáng guī mǎ qǐ wú chéng。
会须先下山东诏,癃老思观德化成。huì xū xiān xià shān dōng zhào,lóng lǎo sī guān dé huà chéng。

送元遗山

杨云鹏

三馆才名天下闻,乱来俗议漫纷纭。sān guǎn cái míng tiān xià wén,luàn lái sú yì màn fēn yún。
两朝文笔谁争长,一代诗人独数君。liǎng cháo wén bǐ shuí zhēng zhǎng,yī dài shī rén dú shù jūn。
南浦春深愁送别,西山晚翠约平分。nán pǔ chūn shēn chóu sòng bié,xī shān wǎn cuì yuē píng fēn。
何时并坐龙潭上,野水添杯看白云。hé shí bìng zuò lóng tán shàng,yě shuǐ tiān bēi kàn bái yún。

至日

杨云鹏

又见葭灰动一阳,岂堪卧病客殊方。yòu jiàn jiā huī dòng yī yáng,qǐ kān wò bìng kè shū fāng。
老怀不似少年好,短景始从今日长。lǎo huái bù shì shǎo nián hǎo,duǎn jǐng shǐ cóng jīn rì zhǎng。
黄犬既难遥附信,玄龟何用苦支床。huáng quǎn jì nán yáo fù xìn,xuán guī hé yòng kǔ zhī chuáng。
恨无羽翼高飞去,六六峰前望故乡。hèn wú yǔ yì gāo fēi qù,liù liù fēng qián wàng gù xiāng。

送张雄飞赴河阳令

杨云鹏

祖帐行将出汝州,先声已过孟津头。zǔ zhàng xíng jiāng chū rǔ zhōu,xiān shēng yǐ guò mèng jīn tóu。
鸣琴但要追循吏,束带何妨见督邮。míng qín dàn yào zhuī xún lì,shù dài hé fáng jiàn dū yóu。
二室风烟连赤县,三城鼓角隔黄州。èr shì fēng yān lián chì xiàn,sān chéng gǔ jiǎo gé huáng zhōu。
遥知乱后农耕废,卖剑应须剩买牛。yáo zhī luàn hòu nóng gēng fèi,mài jiàn yīng xū shèng mǎi niú。

送张器玉归闽中

杨云鹏

十载流离避战尘,白头憔悴始归秦。shí zài liú lí bì zhàn chén,bái tóu qiáo cuì shǐ guī qín。
霜前渭水有归雁,乱后长安无故人。shuāng qián wèi shuǐ yǒu guī yàn,luàn hòu zhǎng ān wú gù rén。
不惮北邙迁榇远,莫忘东鲁寄书频。bù dàn běi máng qiān chèn yuǎn,mò wàng dōng lǔ jì shū pín。
明年我亦嵩南去,拟买黄牛种汝滨。míng nián wǒ yì sōng nán qù,nǐ mǎi huáng niú zhǒng rǔ bīn。

送殷献臣北上

杨云鹏

毳锦模糊覆橐驼,骎骎征骑度沙陀。cuì jǐn mó hú fù tuó tuó,qīn qīn zhēng qí dù shā tuó。
寒冲绝漠戎装重,夜绕中华汉梦多。hán chōng jué mò róng zhuāng zhòng,yè rào zhōng huá hàn mèng duō。
诗健每因横槊赋,曲豪长爱击壶歌。shī jiàn měi yīn héng shuò fù,qū háo zhǎng ài jī hú gē。
勒功会待平吴策,万仞西山尚可磨。lēi gōng huì dài píng wú cè,wàn rèn xī shān shàng kě mó。

送赵维道北上

杨云鹏

干戈流落鬓毛焦,千里穷途著弊貂。gàn gē liú luò bìn máo jiāo,qiān lǐ qióng tú zhù bì diāo。
老去少陵悲橡食,乱来王粲逐蓬飘。lǎo qù shǎo líng bēi xiàng shí,luàn lái wáng càn zhú péng piāo。
朔庭云涨龙沙冷,南斗尘昏象阙遥。shuò tíng yún zhǎng lóng shā lěng,nán dòu chén hūn xiàng quē yáo。
从此分携相见少,旅魂飞断不胜招。cóng cǐ fēn xié xiāng jiàn shǎo,lǚ hún fēi duàn bù shèng zhāo。

秋晚登宪陵台

杨云鹏

落日荒陵百尺台,登临高兴亦悠哉。luò rì huāng líng bǎi chǐ tái,dēng lín gāo xīng yì yōu zāi。
泰山云尽千峰出,汶水霜晴一雁来。tài shān yún jǐn qiān fēng chū,wèn shuǐ shuāng qíng yī yàn lái。
白发还乡惟有梦,青云当路岂无媒。bái fā hái xiāng wéi yǒu mèng,qīng yún dāng lù qǐ wú méi。
布衣谁识新丰客,独对秋风酒一杯。bù yī shuí shí xīn fēng kè,dú duì qiū fēng jiǔ yī bēi。

真定龙兴寺阁

杨云鹏

插天飞构郁嵯峨,栏角涛声转暮河。chā tiān fēi gòu yù cuó é,lán jiǎo tāo shēng zhuǎn mù hé。
孤鸟去边沧渚阔,落霞明处碧山多。gū niǎo qù biān cāng zhǔ kuò,luò xiá míng chù bì shān duō。
伤时未遂陈三策,吊古犹堪赋《九歌》。shāng shí wèi suì chén sān cè,diào gǔ yóu kān fù jiǔ gē。
安得天丁挽天汉,倒倾京洛洗干戈。ān dé tiān dīng wǎn tiān hàn,dào qīng jīng luò xǐ gàn gē。

登濮州北城

杨云鹏

层城高绝一攀跻,岁杪临风客思凄。céng chéng gāo jué yī pān jī,suì miǎo lín fēng kè sī qī。
烧入马陵秋草黑,雁横雪泽暮天低。shāo rù mǎ líng qiū cǎo hēi,yàn héng xuě zé mù tiān dī。
陈台事往人何在,曹国川遥望欲迷。chén tái shì wǎng rén hé zài,cáo guó chuān yáo wàng yù mí。
牢落壮怀谁与语?láo luò zhuàng huái shuí yǔ yǔ?
疏林残照乱鸦啼。shū lín cán zhào luàn yā tí。

白乐天影堂

杨云鹏

晚慕浮屠伴衲衣,至今高榜揭岩扉。wǎn mù fú tú bàn nà yī,zhì jīn gāo bǎng jiē yán fēi。
梦中身世元无有,壁上形容果是非。mèng zhōng shēn shì yuán wú yǒu,bì shàng xíng róng guǒ shì fēi。
但得蓬蒿犹可住,何须兜率是真归。dàn dé péng hāo yóu kě zhù,hé xū dōu lǜ shì zhēn guī。
渺茫两地知何在,满眼春波白鹭飞。miǎo máng liǎng dì zhī hé zài,mǎn yǎn chūn bō bái lù fēi。

春日西城

杨云鹏

山城二月媚晴晖,破暖轻风试裌衣。shān chéng èr yuè mèi qíng huī,pò nuǎn qīng fēng shì jiá yī。
雨后杏花浑放尽,社前燕子尚来稀。yǔ hòu xìng huā hún fàng jǐn,shè qián yàn zi shàng lái xī。
孤怀不奈千愁积,往事真成一梦非。gū huái bù nài qiān chóu jī,wǎng shì zhēn chéng yī mèng fēi。
却羡西桥桥畔柳,年年翠色自依依。què xiàn xī qiáo qiáo pàn liǔ,nián nián cuì sè zì yī yī。

东原除夜

杨云鹏

客舍无人静掩扉,小窗灯火独相依。kè shě wú rén jìng yǎn fēi,xiǎo chuāng dēng huǒ dú xiāng yī。
一年残腊今宵尽,千里故乡何日归。yī nián cán là jīn xiāo jǐn,qiān lǐ gù xiāng hé rì guī。
鬓发半随春雪白,交游浑似晓星稀。bìn fā bàn suí chūn xuě bái,jiāo yóu hún shì xiǎo xīng xī。
乱离不得中州信,肠断云间雁北飞。luàn lí bù dé zhōng zhōu xìn,cháng duàn yún jiān yàn běi fēi。

春日游何氏园

杨云鹏

旋引溪流环小苑,出墙袅袅见长虹。xuán yǐn xī liú huán xiǎo yuàn,chū qiáng niǎo niǎo jiàn zhǎng hóng。
临风遥听有人语,隔水却疑无路通。lín fēng yáo tīng yǒu rén yǔ,gé shuǐ què yí wú lù tōng。
尘迹尽抛双屦外,春光别贮一壶中。chén jì jǐn pāo shuāng jù wài,chūn guāng bié zhù yī hú zhōng。
当门羡杀南塘好,拟买扁舟学钓翁。dāng mén xiàn shā nán táng hǎo,nǐ mǎi biǎn zhōu xué diào wēng。

送演上人归方山寺

杨云鹏

为爱岚光画里秋,西风归梦日悠悠。wèi ài lán guāng huà lǐ qiū,xī fēng guī mèng rì yōu yōu。
卧云未了三生债,飞锡何烦万里游。wò yún wèi le sān shēng zhài,fēi xī hé fán wàn lǐ yóu。
山削碧城围寺合,泉鸣苍佩入池流。shān xuē bì chéng wéi sì hé,quán míng cāng pèi rù chí liú。
遥知一室安禅处,更在诸峰最上头。yáo zhī yī shì ān chán chù,gèng zài zhū fēng zuì shàng tóu。
1712