古诗词

题礼部尚书巎子山

刘鹗

神仙亦时有,公子间时无。shén xiān yì shí yǒu,gōng zi jiān shí wú。
公子世岂无,不如公读书。gōng zi shì qǐ wú,bù rú gōng dú shū。
神情俊朗自仙骨,清淑之气钟扶舆。shén qíng jùn lǎng zì xiān gǔ,qīng shū zhī qì zhōng fú yú。
娟娟夜月明瑶瑜,灿灿秋水涵芙蕖。juān juān yè yuè míng yáo yú,càn càn qiū shuǐ hán fú qú。
既不爱臂鹰逐兔驰飞菟,又不喜杨花扑帐斟流酥。jì bù ài bì yīng zhú tù chí fēi tú,yòu bù xǐ yáng huā pū zhàng zhēn liú sū。
心之所乐者,左置史,右列图。xīn zhī suǒ lè zhě,zuǒ zhì shǐ,yòu liè tú。
笔床茶灶胜具俱,衣冠文物来群儒。bǐ chuáng chá zào shèng jù jù,yī guān wén wù lái qún rú。
清宵管弦罢歌舞,白昼翰墨供欢娱。qīng xiāo guǎn xián bà gē wǔ,bái zhòu hàn mò gōng huān yú。
列职于春官,复能以礼乐致主于唐虞。liè zhí yú chūn guān,fù néng yǐ lǐ lè zhì zhǔ yú táng yú。
主上眷顾桓渠渠,功臣世胄有如此。zhǔ shàng juàn gù huán qú qú,gōng chén shì zhòu yǒu rú cǐ。
风雨乔木清敷腴,公子可谓间世无。fēng yǔ qiáo mù qīng fū yú,gōng zi kě wèi jiān shì wú。
且闻有巙山,乃是公所居。qiě wén yǒu kuí shān,nǎi shì gōng suǒ jū。
清泉白石日辉洁,幽花野草春扶疏。qīng quán bái shí rì huī jié,yōu huā yě cǎo chūn fú shū。
山中桃李亦仙品,风月迥与人间殊。shān zhōng táo lǐ yì xiān pǐn,fēng yuè jiǒng yǔ rén jiān shū。
公犹神仙山蓬壶,惟公与山闻京都。gōng yóu shén xiān shān péng hú,wéi gōng yǔ shān wén jīng dōu。
蹇予抱大拙,来此亦已久。jiǎn yǔ bào dà zhuō,lái cǐ yì yǐ jiǔ。
既不能弹铗干田文,又不能学求齐以吹竽。jì bù néng dàn jiá gàn tián wén,yòu bù néng xué qiú qí yǐ chuī yú。
世尚夸诈吾迂阔,吾笃信义人浮虚。shì shàng kuā zhà wú yū kuò,wú dǔ xìn yì rén fú xū。
凿圆枘方,龃龉不相入。záo yuán ruì fāng,jǔ yǔ bù xiāng rù。
旦夕惟有食破砚,迩来冰冻砚亦枯。dàn xī wéi yǒu shí pò yàn,ěr lái bīng dòng yàn yì kū。
然亦甘崎岖,乐此无怨吁。rán yì gān qí qū,lè cǐ wú yuàn xū。
进退必以正,求为圣人徒。jìn tuì bì yǐ zhèng,qiú wèi shèng rén tú。
闻公高谊压千古,所以愿曳侯门裾。wén gōng gāo yì yā qiān gǔ,suǒ yǐ yuàn yè hóu mén jū。
其足非趑趄,其口非嗫嚅,其诗非狂亦非谀。qí zú fēi zī jū,qí kǒu fēi niè rú,qí shī fēi kuáng yì fēi yú。
尝闻昌黎言,以为古来王公布衣前后常相须。cháng wén chāng lí yán,yǐ wèi gǔ lái wáng gōng bù yī qián hòu cháng xiāng xū。
乃可千载垂名誉,吾意若此公踌躇,遇与不遇天何如?nǎi kě qiān zài chuí míng yù,wú yì ruò cǐ gōng chóu chú,yù yǔ bù yù tiān hé rú?

刘鹗

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。 刘鹗的作品>>

猜您喜欢

野史口号碑四十四首

刘鹗

五百健儿乘锐出,十三个贼一时来。wǔ bǎi jiàn ér chéng ruì chū,shí sān gè zéi yī shí lái。
行粮功赏俱乌有,兴尽翻然解贼回。xíng liáng gōng shǎng jù wū yǒu,xīng jǐn fān rán jiě zéi huí。

野史口号碑四十四首

刘鹗

好利善谀周亚父,特皆收录作亲臣。hǎo lì shàn yú zhōu yà fù,tè jiē shōu lù zuò qīn chén。
宪君纵有春如海,那得吹嘘及远人?xiàn jūn zòng yǒu chūn rú hǎi,nà dé chuī xū jí yuǎn rén?

野史口号碑四十四首

刘鹗

已闻祇候升州判,巡徼俄闻亦佐州。yǐ wén qí hòu shēng zhōu pàn,xún jiǎo é wén yì zuǒ zhōu。
英德只今为外府,官民多怨更多愁。yīng dé zhǐ jīn wèi wài fǔ,guān mín duō yuàn gèng duō chóu。

野史口号碑四十四首

刘鹗

曾闻濯足折黥布,供帐俄惊王者同。céng wén zhuó zú zhé qíng bù,gōng zhàng é jīng wáng zhě tóng。
豪杰尚须如此待,况今不过小夫雄。háo jié shàng xū rú cǐ dài,kuàng jīn bù guò xiǎo fū xióng。

野史口号碑四十四首

刘鹗

城中谩有答剌罕,城外仍多忽剌孩。chéng zhōng mán yǒu dá lá hǎn,chéng wài réng duō hū lá hái。
城外城中无可那,生民憔悴转堪哀。chéng wài chéng zhōng wú kě nà,shēng mín qiáo cuì zhuǎn kān āi。

野史口号碑四十四首

刘鹗

何以齐桓成伯业,为能专任管夷吾。hé yǐ qí huán chéng bó yè,wèi néng zhuān rèn guǎn yí wú。
毁誉黑白今无辨,后世谁烹阿大夫?huǐ yù hēi bái jīn wú biàn,hòu shì shuí pēng ā dà fū?

野史口号碑四十四首

刘鹗

忧国忧君臣杜甫,无聊无赖只吟诗。yōu guó yōu jūn chén dù fǔ,wú liáo wú lài zhǐ yín shī。
当时一片心如血,赢得千秋万古知。dāng shí yī piàn xīn rú xuè,yíng dé qiān qiū wàn gǔ zhī。

野史口号碑四十四首

刘鹗

得财纵贼寻常事,为报私雠或灭门。dé cái zòng zéi xún cháng shì,wèi bào sī chóu huò miè mén。
我亦临风长太息,一家富贵百家冤。wǒ yì lín fēng zhǎng tài xī,yī jiā fù guì bǎi jiā yuān。

野史口号碑四十四首

刘鹗

水军万户嗟何益,何者为军何者船?shuǐ jūn wàn hù jiē hé yì,hé zhě wèi jūn hé zhě chuán?
料想此时为此策,权都归已利都专。liào xiǎng cǐ shí wèi cǐ cè,quán dōu guī yǐ lì dōu zhuān。

野史口号碑四十四首

刘鹗

群凶冗扰心何一,二帅参差意不同。qún xiōng rǒng rǎo xīn hé yī,èr shuài cān chà yì bù tóng。
关北翻传消息好,关南河道几时通?guān běi fān chuán xiāo xī hǎo,guān nán hé dào jǐ shí tōng?

野史口号碑四十四首

刘鹗

蒙君号令明如日,兵罕相违便斫头。méng jūn hào lìng míng rú rì,bīng hǎn xiāng wéi biàn zhuó tóu。
孺子纷纷无足数,滥叨功赏取封侯。rú zi fēn fēn wú zú shù,làn dāo gōng shǎng qǔ fēng hóu。

野史口号碑四十四首

刘鹗

蒙君信是奇男子,誓灭官陂老贼围。méng jūn xìn shì qí nán zi,shì miè guān bēi lǎo zéi wéi。
尝胆卧薪心独苦,惜无公是与公非。cháng dǎn wò xīn xīn dú kǔ,xī wú gōng shì yǔ gōng fēi。

野史口号碑四十四首

刘鹗

直将民社同儿戏,不蓄干戈不蓄兵。zhí jiāng mín shè tóng ér xì,bù xù gàn gē bù xù bīng。
军马不来无别策,只催百姓急修城。jūn mǎ bù lái wú bié cè,zhǐ cuī bǎi xìng jí xiū chéng。

野史口号碑四十四首

刘鹗

贼兵欲向翁源洞,纠合官陂来打韶。zéi bīng yù xiàng wēng yuán dòng,jiū hé guān bēi lái dǎ sháo。
此策若行诚可虑,南雄唾手可能招。cǐ cè ruò xíng chéng kě lǜ,nán xióng tuò shǒu kě néng zhāo。

野史口号碑四十四首

刘鹗

遮留使者来文牒,恃势要君真可诛。zhē liú shǐ zhě lái wén dié,shì shì yào jūn zhēn kě zhū。
宪纪皇皇无示弱,盛衰关数不关渠。xiàn jì huáng huáng wú shì ruò,shèng shuāi guān shù bù guān qú。