古诗词

全生诗

华亭二生

几年兵火接天涯,白骨丛中度岁华。jǐ nián bīng huǒ jiē tiān yá,bái gǔ cóng zhōng dù suì huá。 杜宇有冤能泣血,邓攸无子可传家。dù yǔ yǒu yuān néng qì xuè,dèng yōu wú zi kě chuán jiā。 当时自诧辽东豕,今日翻成井底蛙。dāng shí zì chà liáo dōng shǐ,jīn rì fān chéng jǐng dǐ wā。 一片春光谁是主?yī piàn chūn guāng shuí shì zhǔ? 野花开满蒺藜沙。yě huā kāi mǎn jí lí shā。
猜您喜欢

贾生诗

华亭二生

漠漠荒郊鸟乱飞,人民城郭叹都非。mò mò huāng jiāo niǎo luàn fēi,rén mín chéng guō tàn dōu fēi。 河沈朽骨何须葬,血污游魂不得归。hé shěn xiǔ gǔ hé xū zàng,xuè wū yóu hún bù dé guī。 麦饭无人作寒食,绨袍有泪笑斜晖。mài fàn wú rén zuò hán shí,tí páo yǒu lèi xiào xié huī。 生存零落皆如此,但恨平生壮志违。shēng cún líng luò jiē rú cǐ,dàn hèn píng shēng zhuàng zhì wéi。