古诗词

和杨孟载对花五咏

张端

春风方衮衮,春雨亦疏疏。chūn fēng fāng gǔn gǔn,chūn yǔ yì shū shū。
江南二三月,好花无处无。jiāng nán èr sān yuè,hǎo huā wú chù wú。
看花不知疲,饮酒须百壶。kàn huā bù zhī pí,yǐn jiǔ xū bǎi hú。
明朝酒重载,红雨落纷敷。míng cháo jiǔ zhòng zài,hóng yǔ luò fēn fū。

张端

元江阴州人,字希尹,号沟南。博学好修。历官江浙行枢密院都事。人称沟南先生。有《沟南漫存稿》。 张端的作品>>

猜您喜欢

和传可除夕

张端

历尽年俱往,寒多火未销。lì jǐn nián jù wǎng,hán duō huǒ wèi xiāo。
为怜无去日,翻恨有来朝。wèi lián wú qù rì,fān hèn yǒu lái cháo。
世路看何隘,家山望更遥。shì lù kàn hé ài,jiā shān wàng gèng yáo。
双娥灯影里,剪彩待元宵。shuāng é dēng yǐng lǐ,jiǎn cǎi dài yuán xiāo。

大雨

张端

海上雷驱雨,人闲陆可舟。hǎi shàng léi qū yǔ,rén xián lù kě zhōu。
群龙低在野,双燕急归楼。qún lóng dī zài yě,shuāng yàn jí guī lóu。
楚甸连天暗,吴门六月秋。chǔ diān lián tiān àn,wú mén liù yuè qiū。
咎徵谁任责,珍重庙堂忧。jiù zhēng shuí rèn zé,zhēn zhòng miào táng yōu。

捣衣

张端

为捣清砧素,令人念稿砧。wèi dǎo qīng zhēn sù,lìng rén niàn gǎo zhēn。
近寒将雁至,入夜正蛩吟。jìn hán jiāng yàn zhì,rù yè zhèng qióng yín。
霜月三更杵,关山万里心。shuāng yuè sān gèng chǔ,guān shān wàn lǐ xīn。
金风何太弱,不与送馀音。jīn fēng hé tài ruò,bù yǔ sòng yú yīn。

和秦仲对雨

张端

雨多檐溜响潺潺,矮屋深窗面面关。yǔ duō yán liū xiǎng chán chán,ǎi wū shēn chuāng miàn miàn guān。
秉烛襟期怜昼短,看花心绪恨晴悭。bǐng zhú jīn qī lián zhòu duǎn,kàn huā xīn xù hèn qíng qiān。
银塘水满鸥先下,翠幕春寒燕未还。yín táng shuǐ mǎn ōu xiān xià,cuì mù chūn hán yàn wèi hái。
执戟扬雄今白发,久无梦到紫宸班。zhí jǐ yáng xióng jīn bái fā,jiǔ wú mèng dào zǐ chén bān。

穹窿寺次倪云林韵

张端

穹窿佛寺买臣居,台殿犹存汉代馀。qióng lóng fú sì mǎi chén jū,tái diàn yóu cún hàn dài yú。
山势盘陀真是画,泉流宛委遂成书。shān shì pán tuó zhēn shì huà,quán liú wǎn wěi suì chéng shū。
从渠说梦迷蕉鹿,著我眠云听粥鱼。cóng qú shuō mèng mí jiāo lù,zhù wǒ mián yún tīng zhōu yú。
十顷薄田桑八百,南阳只合卧茅庐。shí qǐng báo tián sāng bā bǎi,nán yáng zhǐ hé wò máo lú。

次韵酬马国瑞都司二首

张端

老去人闲百不宜,晷长何补岁阴移。lǎo qù rén xián bǎi bù yí,guǐ zhǎng hé bǔ suì yīn yí。
绝怜识字翻投阁,肯为窥园废下帷。jué lián shí zì fān tóu gé,kěn wèi kuī yuán fèi xià wéi。
一树梨云迷醉眼,十年春草误归期。yī shù lí yún mí zuì yǎn,shí nián chūn cǎo wù guī qī。
倚阑片月能知我,故故穿云照影迟。yǐ lán piàn yuè néng zhī wǒ,gù gù chuān yún zhào yǐng chí。

次韵酬马国瑞都司二首

张端

寂历东风草尽生,绿阴啼鸟过清明。jì lì dōng fēng cǎo jǐn shēng,lǜ yīn tí niǎo guò qīng míng。
江山望眼他乡美,雨露怀思我辈情。jiāng shān wàng yǎn tā xiāng měi,yǔ lù huái sī wǒ bèi qíng。
身老不堪春去速,名虚底用晚来成。shēn lǎo bù kān chūn qù sù,míng xū dǐ yòng wǎn lái chéng。
才难自古人兴叹,一将贤于万里城。cái nán zì gǔ rén xīng tàn,yī jiāng xián yú wàn lǐ chéng。

澄江诗社赋得斩白蛇剑

张端

芙蓉秋水湛青萍,曾伴高皇起沛亭。fú róng qiū shuǐ zhàn qīng píng,céng bàn gāo huáng qǐ pèi tíng。
蛇断恍闻神妪泣,人传疑带鲍鱼腥。shé duàn huǎng wén shén yù qì,rén chuán yí dài bào yú xīng。
山河帝业凭三尺,雷电龙光护百灵。shān hé dì yè píng sān chǐ,léi diàn lóng guāng hù bǎi líng。
却笑丰城深瘗土,精英空射斗牛星。què xiào fēng chéng shēn yì tǔ,jīng yīng kōng shè dòu niú xīng。

秋怀

张端

半年旅邸愁听雨,七夕楼头偶见星。bàn nián lǚ dǐ chóu tīng yǔ,qī xī lóu tóu ǒu jiàn xīng。
竹树苍苍思故国,江山历历话新亭。zhú shù cāng cāng sī gù guó,jiāng shān lì lì huà xīn tíng。
谁家素练敲明月,独我絺衣步广庭。shuí jiā sù liàn qiāo míng yuè,dú wǒ chī yī bù guǎng tíng。
住向锦城心未乐,自缘垂老感飘零。zhù xiàng jǐn chéng xīn wèi lè,zì yuán chuí lǎo gǎn piāo líng。

答大方厓禅老

张端

吟得诗成写贝多,维摩问讯意如何?yín dé shī chéng xiě bèi duō,wéi mó wèn xùn yì rú hé?
贪看案上《传灯录》,不管门前奏凯歌。tān kàn àn shàng chuán dēng lù,bù guǎn mén qián zòu kǎi gē。
寸寸娑罗低作树,累累窣堵乱成波。cùn cùn suō luó dī zuò shù,lèi lèi sū dǔ luàn chéng bō。
黄花翠竹西风外,杖屦无嫌屡见过。huáng huā cuì zhú xī fēng wài,zhàng jù wú xián lǚ jiàn guò。

送徐仲盟还松江

张端

十年不见南州士,吴下相逢涕泗横。shí nián bù jiàn nán zhōu shì,wú xià xiāng féng tì sì héng。
鬓发苍苍俱老大,襟怀耿耿尚峥嵘。bìn fā cāng cāng jù lǎo dà,jīn huái gěng gěng shàng zhēng róng。
年来江上鱼无味,夜半云闲鹤有声。nián lái jiāng shàng yú wú wèi,yè bàn yún xián hè yǒu shēng。
明日扁舟入空阔,岸花汀草不胜情。míng rì biǎn zhōu rù kōng kuò,àn huā tīng cǎo bù shèng qíng。

和姜将仪寒食韵

张端

倦拈重碧擘轻红,困坐江城似酒中。juàn niān zhòng bì bāi qīng hóng,kùn zuò jiāng chéng shì jiǔ zhōng。
送却春光三月雨,吹来花信几番风。sòng què chūn guāng sān yuè yǔ,chuī lái huā xìn jǐ fān fēng。
人离桑梓艰难遍,泪洒楸梧感慨同。rén lí sāng zǐ jiān nán biàn,lèi sǎ qiū wú gǎn kǎi tóng。
浩荡烟波千万顷,苦愁无地著溪翁。hào dàng yān bō qiān wàn qǐng,kǔ chóu wú dì zhù xī wēng。

答秦仲感秋

张端

鬨市楼居小似车,读书声怕恼邻家。hòng shì lóu jū xiǎo shì chē,dú shū shēng pà nǎo lín jiā。
自怜不及双鸥鸟,占断溪南十亩沙。zì lián bù jí shuāng ōu niǎo,zhàn duàn xī nán shí mǔ shā。

酬秦仲纳凉三绝

张端

庭树团团散夕阴,浴兰步屧懒冠襟。tíng shù tuán tuán sàn xī yīn,yù lán bù xiè lǎn guān jīn。
残蝉犹恋馀薰好,故故长缫独茧琴。cán chán yóu liàn yú xūn hǎo,gù gù zhǎng sāo dú jiǎn qín。

酬秦仲纳凉三绝

张端

空庭坐待月华生,莲叶吹香到骨清。kōng tíng zuò dài yuè huá shēng,lián yè chuī xiāng dào gǔ qīng。
谁把银筝弹别院,听来多是断肠声。shuí bǎ yín zhēng dàn bié yuàn,tīng lái duō shì duàn cháng shēng。
2412