古诗词

六湖塘见春雁

梁伯谦

蘼芜绿长香簇簇,双雁忘机相对浴。mí wú lǜ zhǎng xiāng cù cù,shuāng yàn wàng jī xiāng duì yù。
东风何事不归飞,应念江南春草绿。dōng fēng hé shì bù guī fēi,yīng niàn jiāng nán chūn cǎo lǜ。
燕山密雪正茫茫,况有桃花水满塘。yàn shān mì xuě zhèng máng máng,kuàng yǒu táo huā shuǐ mǎn táng。
毕竟不如归去好,楚云湘雨是他乡。bì jìng bù rú guī qù hǎo,chǔ yún xiāng yǔ shì tā xiāng。

梁伯谦

梁辰鱼(约)字伯龙,号少白、仇池外史。曾作《红线女》等杂剧,但以《浣纱记》传奇最著名。此外还写过《远游稿》、《江东白苎》等。梁辰鱼是利用昆腔来写作戏曲的创始者和权威,因其作品的脍炙人口,无形中给予昆腔传布很大的助力。从元末到魏良辅时期,昆腔还只停留在清唱阶段,到了梁辰鱼,昆腔才焕发舞台的生命力,这是梁辰鱼在中国戏剧史上的重大贡献。 梁伯谦的作品>>

猜您喜欢

送萧县丞

梁伯谦

塞上蘼芜绿渐齐,庄浪相送踏春泥。sāi shàng mí wú lǜ jiàn qí,zhuāng làng xiāng sòng tà chūn ní。
行人已向今朝别,好鸟何须尽日啼。xíng rén yǐ xiàng jīn cháo bié,hǎo niǎo hé xū jǐn rì tí。
杨柳风寒兰水外,玉田烟暖华山西。yáng liǔ fēng hán lán shuǐ wài,yù tián yān nuǎn huá shān xī。
白头谁谓知心晚,准拟重来泛旧溪。bái tóu shuí wèi zhī xīn wǎn,zhǔn nǐ zhòng lái fàn jiù xī。

寄杨润之表兄

梁伯谦

自惭踪迹付飘流,端为浮生拙计谋。zì cán zōng jì fù piāo liú,duān wèi fú shēng zhuō jì móu。
亲友别离情切切,树云相忆路悠悠。qīn yǒu bié lí qíng qiè qiè,shù yún xiāng yì lù yōu yōu。
心怀故里多成梦,身在屯田未足忧。xīn huái gù lǐ duō chéng mèng,shēn zài tún tián wèi zú yōu。
为报江头垂柳绿,长条留取系归舟。wèi bào jiāng tóu chuí liǔ lǜ,zhǎng tiáo liú qǔ xì guī zhōu。

别后寄澄江先生

梁伯谦

晚来江水正流澌,恰似东风送别离。wǎn lái jiāng shuǐ zhèng liú sī,qià shì dōng fēng sòng bié lí。
白屋半间应有分,青山千里不胜思。bái wū bàn jiān yīng yǒu fēn,qīng shān qiān lǐ bù shèng sī。
穿林月色生愁况,扑野萤灯照鬓丝。chuān lín yuè sè shēng chóu kuàng,pū yě yíng dēng zhào bìn sī。
此际寂寥吟兴少,竹窗空倚雁过时。cǐ jì jì liáo yín xīng shǎo,zhú chuāng kōng yǐ yàn guò shí。

冬夜送谭甥渊还甘山以鼓吹续编诗为首句

梁伯谦

碧云红树动离情,酒尽宵分送客行。bì yún hóng shù dòng lí qíng,jiǔ jǐn xiāo fēn sòng kè xíng。
桂棹兰桡随绿水,板桥霜月映寒灯。guì zhào lán ráo suí lǜ shuǐ,bǎn qiáo shuāng yuè yìng hán dēng。
休夸此日朱颜好,只恐重逢白发生。xiū kuā cǐ rì zhū yán hǎo,zhǐ kǒng zhòng féng bái fā shēng。
明日到家从所适,草堂花木足华荣。míng rì dào jiā cóng suǒ shì,cǎo táng huā mù zú huá róng。