古诗词

韩淲

次韵斯远五首

韩淲

老梅如对古衣冠,一点浮华了不干。lǎo méi rú duì gǔ yī guān,yī diǎn fú huá le bù gàn。
横隔片烟宜画取,萧萧休待雨声寒。héng gé piàn yān yí huà qǔ,xiāo xiāo xiū dài yǔ shēng hán。

次韵斯远五首

韩淲

涧边亦有树空明,尽日吟哦状不成。jiàn biān yì yǒu shù kōng míng,jǐn rì yín ó zhuàng bù chéng。
忽得好诗天外至,扶摇如跨九霄程。hū dé hǎo shī tiān wài zhì,fú yáo rú kuà jiǔ xiāo chéng。

次韵斯远五首

韩淲

开恍如斯落更新,寻香逐色转精神。kāi huǎng rú sī luò gèng xīn,xún xiāng zhú sè zhuǎn jīng shén。
直须一夜风吹尽,到底孤标不负人。zhí xū yī yè fēng chuī jǐn,dào dǐ gū biāo bù fù rén。

十五日将入章泉上饶有句次韵

韩淲

诸贤送我入章泉,问讯泉头不老仙。zhū xián sòng wǒ rù zhāng quán,wèn xùn quán tóu bù lǎo xiān。
更把一杯同醉倒,闲忙出处本忻然。gèng bǎ yī bēi tóng zuì dào,xián máng chū chù běn xīn rán。

次韵昌甫达夫斯远子功

韩淲

日月推迁事转新,百年同尽草栖尘。rì yuè tuī qiān shì zhuǎn xīn,bǎi nián tóng jǐn cǎo qī chén。
纷纷遮莫相欺得,一首闲诗且送春。fēn fēn zhē mò xiāng qī dé,yī shǒu xián shī qiě sòng chūn。

次韵昌甫达夫斯远子功

韩淲

青山好处杜鹃知,芳草离离正绿滋。qīng shān hǎo chù dù juān zhī,fāng cǎo lí lí zhèng lǜ zī。
我已颠狂无藉在,又随名胜学题诗。wǒ yǐ diān kuáng wú jí zài,yòu suí míng shèng xué tí shī。

次韵昌甫达夫斯远子功

韩淲

南池风物尽可玩,常记春时踏雨行。nán chí fēng wù jǐn kě wán,cháng jì chūn shí tà yǔ xíng。
一自花飞柳叶暗,不知贴贴莲荷生。yī zì huā fēi liǔ yè àn,bù zhī tiē tiē lián hé shēng。

次韵

韩淲

常笑空山草木繁,萧萧柏偃与松蟠。cháng xiào kōng shān cǎo mù fán,xiāo xiāo bǎi yǎn yǔ sōng pán。
有来领略东风里,便觉鸥盟转不寒。yǒu lái lǐng lüè dōng fēng lǐ,biàn jué ōu méng zhuǎn bù hán。

次韵

韩淲

自是伊人得宝书,兴酣聊顾我闲躯。zì shì yī rén dé bǎo shū,xīng hān liáo gù wǒ xián qū。
世间臭味初何似,玉雪胸怀咳唾珠。shì jiān chòu wèi chū hé shì,yù xuě xiōng huái ké tuò zhū。

次韵

韩淲

东望水心生海云,谁云孔氏是知津。dōng wàng shuǐ xīn shēng hǎi yún,shuí yún kǒng shì shì zhī jīn。
其为名世元多少,到处非干欠士民。qí wèi míng shì yuán duō shǎo,dào chù fēi gàn qiàn shì mín。

次韵

韩淲

小轩何物伴吾幽,老眼粗官畏得秋。xiǎo xuān hé wù bàn wú yōu,lǎo yǎn cū guān wèi dé qiū。
片段白云吹作雨,又看新叶上牵牛。piàn duàn bái yún chuī zuò yǔ,yòu kàn xīn yè shàng qiān niú。

次韵昌甫所寄

韩淲

南豅山里寄梅诗,谁信寒花野外迟。nán lóng shān lǐ jì méi shī,shuí xìn hán huā yě wài chí。
幽处折来我无爱,春风已是隔年期。yōu chù zhé lái wǒ wú ài,chūn fēng yǐ shì gé nián qī。

次韵昌甫所寄

韩淲

经行宛转动吟肠,想见箯舆自撷芳。jīng xíng wǎn zhuǎn dòng yín cháng,xiǎng jiàn biān yú zì xié fāng。
芳亦于斯知句好,人应藉彼发花香。fāng yì yú sī zhī jù hǎo,rén yīng jí bǐ fā huā xiāng。

次韵昌甫所寄

韩淲

奴人满把和诗到,城市林园未放时。nú rén mǎn bǎ hé shī dào,chéng shì lín yuán wèi fàng shí。
分饷治中君得句,载酬泉上我非诗。fēn xiǎng zhì zhōng jūn dé jù,zài chóu quán shàng wǒ fēi shī。

次韵孙耿诗三绝并寄谢

韩淲

钱塘都会正明春,和气祥风动八垠。qián táng dōu huì zhèng míng chūn,hé qì xiáng fēng dòng bā yín。
当殿牙牌报班到,玉阶方寸引贤人。dāng diàn yá pái bào bān dào,yù jiē fāng cùn yǐn xián rén。

次韵孙耿诗三绝并寄谢

韩淲

江浙都来得几程,风潮声里是樟亭。jiāng zhè dōu lái dé jǐ chéng,fēng cháo shēng lǐ shì zhāng tíng。
春膏又动一犁雨,华发相看眼自青。chūn gāo yòu dòng yī lí yǔ,huá fā xiāng kàn yǎn zì qīng。

次韵孙耿诗三绝并寄谢

韩淲

鸡笼隐隐富春山,犹有孙郎作许闲。jī lóng yǐn yǐn fù chūn shān,yóu yǒu sūn láng zuò xǔ xián。
失喜流传和三绝,暗中摸索得窥斑。shī xǐ liú chuán hé sān jué,àn zhōng mō suǒ dé kuī bān。

十二日次韵昌甫

韩淲

苦觉今春雨易晴,蚕忙颇早麦垂成。kǔ jué jīn chūn yǔ yì qíng,cán máng pǒ zǎo mài chuí chéng。
周遭两县相望地,不但归田望岁情。zhōu zāo liǎng xiàn xiāng wàng dì,bù dàn guī tián wàng suì qíng。

十二日次韵昌甫

韩淲

纷纷寺观占溪南,不是瞿昙即老聃。fēn fēn sì guān zhàn xī nán,bù shì qú tán jí lǎo dān。
何有闲人更周孔,况兼巷语斗街谈。hé yǒu xián rén gèng zhōu kǒng,kuàng jiān xiàng yǔ dòu jiē tán。

次韵潘德久

韩淲

晚风湖面看渔钩,尽日相欢得胜游。wǎn fēng hú miàn kàn yú gōu,jǐn rì xiāng huān dé shèng yóu。
题罢新诗倚兰棹,一天斜照总宜楼。tí bà xīn shī yǐ lán zhào,yī tiān xié zhào zǒng yí lóu。