品读经典 · 传承文明

守犬

吕徽之

风恬月朗眠花影,吏不敲门门恰静。fēng tián yuè lǎng mián huā yǐng,lì bù qiāo mén mén qià jìng。 何事猛然吠一声,有人来汲门前井。hé shì měng rán fèi yī shēng,yǒu rén lái jí mén qián jǐng。

壶蜂

吕徽之

长日融和舞细腰,谁家庭院不相招。zhǎng rì róng hé wǔ xì yāo,shuí jiā tíng yuàn bù xiāng zhāo。 江皋二月斜风急,拚逐飞花过短桥。jiāng gāo èr yuè xié fēng jí,pàn zhú fēi huā guò duǎn qiáo。

红梅

吕徽之

疏影离奇色更柔,谁将红粉点枝头。shū yǐng lí qí sè gèng róu,shuí jiāng hóng fěn diǎn zhī tóu。 牧童睡起朦胧眼,错认桃林欲放牛。mù tóng shuì qǐ méng lóng yǎn,cuò rèn táo lín yù fàng niú。

绿萍

吕徽之

密密绵绵满草堂,不容红日下沧浪。mì mì mián mián mǎn cǎo táng,bù róng hóng rì xià cāng làng。 却因风扫沾泥土,燕子衔来上画梁。què yīn fēng sǎo zhān ní tǔ,yàn zi xián lái shàng huà liáng。

题画梅赠黄君

吕徽之

黄君画梅天下奇,枝枝笔底如龙飞。huáng jūn huà méi tiān xià qí,zhī zhī bǐ dǐ rú lóng fēi。 干盘屈曲苍苔古,老树顷刻生光辉。gàn pán qū qū cāng tái gǔ,lǎo shù qǐng kè shēng guāng huī。 婆娑月下弄清影,更有幽香袭诗境。pó suō yuè xià nòng qīng yǐng,gèng yǒu yōu xiāng xí shī jìng。 地僻从无车马尘,间关翠禽啼梦冷。dì pì cóng wú chē mǎ chén,jiān guān cuì qín tí mèng lěng。

宋太祖

北客

忆昔陈桥兵变时,欺他寡妇与孤儿。yì xī chén qiáo bīng biàn shí,qī tā guǎ fù yǔ gū ér。 谁知三百馀年后,寡妇孤儿又被欺。shuí zhī sān bǎi yú nián hòu,guǎ fù gū ér yòu bèi qī。

送富州尹刘秉彝如京

吴澄

六载心如一,今朝船欲东。liù zài xīn rú yī,jīn cháo chuán yù dōng。 我来期数数,公去忽匆匆。wǒ lái qī shù shù,gōng qù hū cōng cōng。 别意万里外,交情片语中。bié yì wàn lǐ wài,jiāo qíng piàn yǔ zhōng。 自怜栖病鹤,不得逐长风。zì lián qī bìng hè,bù dé zhú zhǎng fēng。

送唐教导往见乡先达

吴澄

谓余将有适,暂此辍弦歌。wèi yú jiāng yǒu shì,zàn cǐ chuò xián gē。 城市嚣尘远,山林遗逸多。chéng shì xiāo chén yuǎn,shān lín yí yì duō。 树膏苏隰稻,凉意到庭柯。shù gāo sū xí dào,liáng yì dào tíng kē。 为问躬耕者,忧饥思若何?wèi wèn gōng gēng zhě,yōu jī sī ruò hé?

豫章贡院即事奉和云林提举晚春闲居旧韵

吴澄

客里秋光好,归心不厌迟。kè lǐ qiū guāng hǎo,guī xīn bù yàn chí。 墙低孤塔见,院静一帘垂。qiáng dī gū tǎ jiàn,yuàn jìng yī lián chuí。 隔纸闻风怒,临阶看日移。gé zhǐ wén fēng nù,lín jiē kàn rì yí。 宛然似三径,未负菊花期。wǎn rán shì sān jìng,wèi fù jú huā qī。

与张仲美别仍用前韵二首

吴澄

乡邻应怪我,何以独归迟?xiāng lín yīng guài wǒ,hé yǐ dú guī chí? 木末芙蓉发,帘前果裸垂。mù mò fú róng fā,lián qián guǒ luǒ chuí。 夜寒知露重,秋老验星移。yè hán zhī lù zhòng,qiū lǎo yàn xīng yí。 南浦今番别,重来傥可期。nán pǔ jīn fān bié,zhòng lái tǎng kě qī。

与张仲美别仍用前韵二首

吴澄

已了公家事,归寻小洞天。yǐ le gōng jiā shì,guī xún xiǎo dòng tiān。 友吟留别句,官办送归船。yǒu yín liú bié jù,guān bàn sòng guī chuán。 夜月各千里,秋风又一年。yè yuè gè qiān lǐ,qiū fēng yòu yī nián。 但当频寄字,悃恳问安眠。dàn dāng pín jì zì,kǔn kěn wèn ān mián。

歌风台

吴澄

黄屋巍巍万乘尊,千秋游子故乡魂。huáng wū wēi wēi wàn chéng zūn,qiān qiū yóu zi gù xiāng hún。 韩彭自取夷三族,平勃那堪托后昆。hán péng zì qǔ yí sān zú,píng bó nà kān tuō hòu kūn。 湛露迄今王迹熄,大风终古霸心存。zhàn lù qì jīn wáng jì xī,dà fēng zhōng gǔ bà xīn cún。 当时尽自规模远,谁起河汾与细论。dāng shí jǐn zì guī mó yuǎn,shuí qǐ hé fén yǔ xì lùn。

燕城

吴澄

燕络中原东北去,吴通上国古今奇。yàn luò zhōng yuán dōng běi qù,wú tōng shàng guó gǔ jīn qí。 五千里外只如此,数百年来幸见之。wǔ qiān lǐ wài zhǐ rú cǐ,shù bǎi nián lái xìng jiàn zhī。 吊望诸坟吾有泪,击渐离筑世无知。diào wàng zhū fén wú yǒu lèi,jī jiàn lí zhù shì wú zhī。 西山绵亘三关险,日日毡车铁马驰。xī shān mián gèn sān guān xiǎn,rì rì zhān chē tiě mǎ chí。

立春日寓北方赋雪诗

吴澄

腊转洪钧岁已残,东风剪水下天坛。là zhuǎn hóng jūn suì yǐ cán,dōng fēng jiǎn shuǐ xià tiān tán。 剩添吴楚千江水,压倒秦淮万里山。shèng tiān wú chǔ qiān jiāng shuǐ,yā dào qín huái wàn lǐ shān。 风竹婆娑银凤舞,云松偃蹇玉龙寒。fēng zhú pó suō yín fèng wǔ,yún sōng yǎn jiǎn yù lóng hán。 不知天上谁横笛,吹落琼花满世间。bù zhī tiān shàng shuí héng dí,chuī luò qióng huā mǎn shì jiān。

叠叶梅

吴澄

罗浮梦断杳无踪,冰雪仙姿两两逢。luó fú mèng duàn yǎo wú zōng,bīng xuě xiān zī liǎng liǎng féng。 缟袂怯单寒后袭,粉妆嫌薄晓来浓。gǎo mèi qiè dān hán hòu xí,fěn zhuāng xián báo xiǎo lái nóng。 迎风一笑知颜厚,临水相看见影重。yíng fēng yī xiào zhī yán hòu,lín shuǐ xiāng kàn jiàn yǐng zhòng。 道眼只将平等视,玉环飞燕总天容。dào yǎn zhǐ jiāng píng děng shì,yù huán fēi yàn zǒng tiān róng。

送国子伴读倪行简赴京

吴澄

潋滟离杯泛九霞,还家未久便辞家。liàn yàn lí bēi fàn jiǔ xiá,hái jiā wèi jiǔ biàn cí jiā。 出门恻恻重闱远,前路漫漫万里赊。chū mén cè cè zhòng wéi yuǎn,qián lù màn màn wàn lǐ shē。 不怕狂风妨去鹢,偏愁寒月照栖鸦。bù pà kuáng fēng fáng qù yì,piān chóu hán yuè zhào qī yā。 诸生凝望须君至,共赋新诗赏雪花。zhū shēng níng wàng xū jūn zhì,gòng fù xīn shī shǎng xuě huā。

夜坐次韵

吴澄

物情自适更谁禁,草际萤飞鸟宿林。wù qíng zì shì gèng shuí jìn,cǎo jì yíng fēi niǎo sù lín。 鲁叟尔来无梦寐,蜀庄此去只冥沈。lǔ sǒu ěr lái wú mèng mèi,shǔ zhuāng cǐ qù zhǐ míng shěn。 客中又见秋风起,夜半初闻木叶吟。kè zhōng yòu jiàn qiū fēng qǐ,yè bàn chū wén mù yè yín。 凉意逼人眠不得,坐看孤月到天心。liáng yì bī rén mián bù dé,zuò kàn gū yuè dào tiān xīn。

昼坐次韵

吴澄

静中不觉暑难禁,况复身居七宝林。jìng zhōng bù jué shǔ nán jìn,kuàng fù shēn jū qī bǎo lín。 槐国避焚封蚁出,石盆趋冷戏鱼沈。huái guó bì fén fēng yǐ chū,shí pén qū lěng xì yú shěn。 蚊将伺暮深深聚,蝉未知秋恳恳吟。wén jiāng cì mù shēn shēn jù,chán wèi zhī qiū kěn kěn yín。 只有道人方燕坐,清香一缕起炉心。zhǐ yǒu dào rén fāng yàn zuò,qīng xiāng yī lǚ qǐ lú xīn。

客中即事次韵元复初郊行

吴澄

客中又过二分春,闻道千红百紫新。kè zhōng yòu guò èr fēn chūn,wén dào qiān hóng bǎi zǐ xīn。 雨到庭隅长芳草,日窥窗隙弄游尘。yǔ dào tíng yú zhǎng fāng cǎo,rì kuī chuāng xì nòng yóu chén。 悬知万里只如此,孤坐一堂还可人。xuán zhī wàn lǐ zhǐ rú cǐ,gū zuò yī táng hái kě rén。 不信却须凌倒景,九天楼阁倚长身。bù xìn què xū líng dào jǐng,jiǔ tiān lóu gé yǐ zhǎng shēn。

题倒骑驴观梅图

吴澄

玉妃一笑本无猜,拗性驴儿去不回。yù fēi yī xiào běn wú cāi,ǎo xìng lǘ ér qù bù huí。 见面可怜交臂失,留情聊复转身来。jiàn miàn kě lián jiāo bì shī,liú qíng liáo fù zhuǎn shēn lái。 月凝绝艳骎骎远,风送清香款款陪。yuè níng jué yàn qīn qīn yuǎn,fēng sòng qīng xiāng kuǎn kuǎn péi。 雪里吟翁吟弗就,过时却与恼痴呆。xuě lǐ yín wēng yín fú jiù,guò shí què yǔ nǎo chī dāi。