古诗词

游青莲

李俊民

行处春风恶,山中胜概藏。xíng chù chūn fēng è,shān zhōng shèng gài cáng。 渐佳如蔗尾,薄险似羊肠。jiàn jiā rú zhè wěi,báo xiǎn shì yáng cháng。 翠揖双峰角,清临一水堂。cuì yī shuāng fēng jiǎo,qīng lín yī shuǐ táng。 夜长僧睡少,为我话兴亡。yè zhǎng sēng shuì shǎo,wèi wǒ huà xīng wáng。

九里谷

李俊民

九曲羊肠路,千层剑戟山。jiǔ qū yáng cháng lù,qiān céng jiàn jǐ shān。 行钩藤蔓刺,坐印石花斑。xíng gōu téng màn cì,zuò yìn shí huā bān。 树发三春暮,云归万壑闲。shù fā sān chūn mù,yún guī wàn hè xián。 相陪林下屐,虽倦不知还。xiāng péi lín xià jī,suī juàn bù zhī hái。

宿海会寺

李俊民

佛堂光未放,桑下唤难回。fú táng guāng wèi fàng,sāng xià huàn nán huí。 是处皆堪歇,何山不可开。shì chù jiē kān xiē,hé shān bù kě kāi。 泉因龙吐出,经自兔衔来。quán yīn lóng tǔ chū,jīng zì tù xián lái。 径向黄沙过,寻僧问劫灰。jìng xiàng huáng shā guò,xún sēng wèn jié huī。

宿海会寺

李俊民

青山云水窟,杖锡几时来。qīng shān yún shuǐ kū,zhàng xī jǐ shí lái。 竹待香严击,松经道者栽。zhú dài xiāng yán jī,sōng jīng dào zhě zāi。 西江无水吸,震旦忽花开。xī jiāng wú shuǐ xī,zhèn dàn hū huā kāi。 三笑图中友,同倾破戒杯。sān xiào tú zhōng yǒu,tóng qīng pò jiè bēi。

食芡

李俊民

池底休铺锦,鸡头自有栽。chí dǐ xiū pù jǐn,jī tóu zì yǒu zāi。 柔中皆水性,刚外乃天才。róu zhōng jiē shuǐ xìng,gāng wài nǎi tiān cái。 精彩惟鱼目,珠圆出蚌胎。jīng cǎi wéi yú mù,zhū yuán chū bàng tāi。 坐间咄嗟致,不似荔枝来。zuò jiān duō jiē zhì,bù shì lì zhī lái。

承二公宠和复用元韵

李俊民

脱却朝衫著纻麻,残年犹复梦京华。tuō què cháo shān zhù zhù má,cán nián yóu fù mèng jīng huá。 世情共指鹿为马,天意反教龙作蛇。shì qíng gòng zhǐ lù wèi mǎ,tiān yì fǎn jiào lóng zuò shé。 白发不公人易老,青山有素恨无涯。bái fā bù gōng rén yì lǎo,qīng shān yǒu sù hèn wú yá。 那禁送别东郊外,满目离离溅泪花。nà jìn sòng bié dōng jiāo wài,mǎn mù lí lí jiàn lèi huā。

承二公宠和复用元韵

李俊民

有客衡从说蓺麻,要教身后见西华。yǒu kè héng cóng shuō yì má,yào jiào shēn hòu jiàn xī huá。 若为养得能言鸭,未解除他引睡蛇。ruò wèi yǎng dé néng yán yā,wèi jiě chú tā yǐn shuì shé。 归去稍知闲气味,荒唐犹种老生涯。guī qù shāo zhī xián qì wèi,huāng táng yóu zhǒng lǎo shēng yá。 眼前浮世凭谁问,独倚东风看落花。yǎn qián fú shì píng shuí wèn,dú yǐ dōng fēng kàn luò huā。

和子荣

李俊民

暂使彭宣到后堂,安昌只以醉为乡。zàn shǐ péng xuān dào hòu táng,ān chāng zhǐ yǐ zuì wèi xiāng。 浮云世事日千变,流水生涯天一方。fú yún shì shì rì qiān biàn,liú shuǐ shēng yá tiān yī fāng。 老子兴虽如庾亮,故人恩不减苏章。lǎo zi xīng suī rú yǔ liàng,gù rén ēn bù jiǎn sū zhāng。 能消几两寻山屐,回首狐丘本未忘。néng xiāo jǐ liǎng xún shān jī,huí shǒu hú qiū běn wèi wàng。

和参谋李舜举

李俊民

平步青云感遇初,试看倾盖气何如。píng bù qīng yún gǎn yù chū,shì kàn qīng gài qì hé rú。 橘皮应笑陈人榜,隽永争谈辩士书。jú pí yīng xiào chén rén bǎng,juàn yǒng zhēng tán biàn shì shū。 梦鹿果能谁得鹿,知鱼未必子非鱼。mèng lù guǒ néng shuí dé lù,zhī yú wèi bì zi fēi yú。 青山马上多诗句,北斗以南名不虚。qīng shān mǎ shàng duō shī jù,běi dòu yǐ nán míng bù xū。

和参谋李舜举

李俊民

一怒王师吊伐初,堂堂人物古谁如。yī nù wáng shī diào fá chū,táng táng rén wù gǔ shuí rú。 剑头何患无炊米,楯鼻多应有檄书。jiàn tóu hé huàn wú chuī mǐ,dùn bí duō yīng yǒu xí shū。 尽道公孙能跃马,应怜学士独焚鱼。jǐn dào gōng sūn néng yuè mǎ,yīng lián xué shì dú fén yú。 旌旗未度长河水,千骑元戎已捣虚。jīng qí wèi dù zhǎng hé shuǐ,qiān qí yuán róng yǐ dǎo xū。

五舍人生朝

李俊民

积德高门庆有馀,隔年记得掌中珠。jī dé gāo mén qìng yǒu yú,gé nián jì dé zhǎng zhōng zhū。 清新月窟两枝桂,俊逸渥洼千里驹。qīng xīn yuè kū liǎng zhī guì,jùn yì wò wā qiān lǐ jū。 戏自老成看蜡凤,志从小异见樗蒲。xì zì lǎo chéng kàn là fèng,zhì cóng xiǎo yì jiàn chū pú。 一朝腾踏青云上,快睹徐卿第二雏。yī cháo téng tà qīng yún shàng,kuài dǔ xú qīng dì èr chú。

和东庵孔安道韵

李俊民

拟结闲中一草堂,此心安处即吾乡。nǐ jié xián zhōng yī cǎo táng,cǐ xīn ān chù jí wú xiāng。 须知见在身为患,见说长生药有方。xū zhī jiàn zài shēn wèi huàn,jiàn shuō zhǎng shēng yào yǒu fāng。 老去看书徒引睡,愁来得句不成章。lǎo qù kàn shū tú yǐn shuì,chóu lái dé jù bù chéng zhāng。 从前习气都除尽,待与高人论坐忘。cóng qián xí qì dōu chú jǐn,dài yǔ gāo rén lùn zuò wàng。

和东庵孔安道韵

李俊民

淡泊生涯共一堂,杖藜踏遍水云乡。dàn pō shēng yá gòng yī táng,zhàng lí tà biàn shuǐ yún xiāng。 不妨庐结在人境,应念客来从远方。bù fáng lú jié zài rén jìng,yīng niàn kè lái cóng yuǎn fāng。 三笑可无陶靖节,八仙宜得贺知章。sān xiào kě wú táo jìng jié,bā xiān yí dé hè zhī zhāng。 袖中时出烟霞语,习气师兄亦未忘。xiù zhōng shí chū yān xiá yǔ,xí qì shī xiōng yì wèi wàng。

和子搢中秋

李俊民

最后宾来举白浮,要须同赏桂华秋。zuì hòu bīn lái jǔ bái fú,yào xū tóng shǎng guì huá qiū。 蛾郎应恨灯无焰,娈女能教月再修。é láng yīng hèn dēng wú yàn,luán nǚ néng jiào yuè zài xiū。 分外高寒天上阙,就中明彻水边楼。fēn wài gāo hán tiān shàng quē,jiù zhōng míng chè shuǐ biān lóu。 姮娥不我为生客,休把光芒取次收。héng é bù wǒ wèi shēng kè,xiū bǎ guāng máng qǔ cì shōu。

沁园怀古

李俊民

风波平地难开眼,剑戟群山欲割肠。fēng bō píng dì nán kāi yǎn,jiàn jǐ qún shān yù gē cháng。 冠盖随时成物故,园林何日破天荒。guān gài suí shí chéng wù gù,yuán lín hé rì pò tiān huāng。 摩挲碑石空怀古,点检图经为补亡。mó sā bēi shí kōng huái gǔ,diǎn jiǎn tú jīng wèi bǔ wáng。 谁是熙熙堂上客,近来老子也和光。shuí shì xī xī táng shàng kè,jìn lái lǎo zi yě hé guāng。

筹堂寿日

李俊民

此生但觉醉乡宽,谁谓螭犹北海蟠。cǐ shēng dàn jué zuì xiāng kuān,shuí wèi chī yóu běi hǎi pán。 处处相迎皆倒屣,人人共喜欲弹冠。chù chù xiāng yíng jiē dào xǐ,rén rén gòng xǐ yù dàn guān。 州应向日悬刀梦,山试今朝拄笏看。zhōu yīng xiàng rì xuán dāo mèng,shān shì jīn cháo zhǔ hù kàn。 仙驭未来缑氏鹤,月明吹彻玉笙寒。xiān yù wèi lái gōu shì hè,yuè míng chuī chè yù shēng hán。

筹堂寿日

李俊民

乌衣历历是名家,人物于今比晋多。wū yī lì lì shì míng jiā,rén wù yú jīn bǐ jìn duō。 俗论不侵挥麈话,壮怀都付缺壶歌。sú lùn bù qīn huī zhǔ huà,zhuàng huái dōu fù quē hú gē。 虽无金埒堪调马,赖有黄庭可换鹅。suī wú jīn liè kān diào mǎ,lài yǒu huáng tíng kě huàn é。 见说长江欲飞渡,那须冰合望滹沱。jiàn shuō zhǎng jiāng yù fēi dù,nà xū bīng hé wàng hū tuó。

和即事

李俊民

拟将唾手取封侯,世事那禁种种愁。nǐ jiāng tuò shǒu qǔ fēng hóu,shì shì nà jìn zhǒng zhǒng chóu。 未可搏他冯妇虎,终须享此景升牛。wèi kě bó tā féng fù hǔ,zhōng xū xiǎng cǐ jǐng shēng niú。 但知勿剪甘棠在,莫为难图蔓草忧。dàn zhī wù jiǎn gān táng zài,mò wèi nán tú màn cǎo yōu。 自古贵人天所予,定教名字到金瓯。zì gǔ guì rén tiān suǒ yǔ,dìng jiào míng zì dào jīn ōu。

和子搢九日谩兴

李俊民

此身到处贾胡留,细雨斜风冷淡秋。cǐ shēn dào chù jiǎ hú liú,xì yǔ xié fēng lěng dàn qiū。 佳节又从愁里过,故乡不似旧时游。jiā jié yòu cóng chóu lǐ guò,gù xiāng bù shì jiù shí yóu。 试拈红叶题诗句,强摘黄花泛酒瓯。shì niān hóng yè tí shī jù,qiáng zhāi huáng huā fàn jiǔ ōu。 落帽龙山几人在,云沉鸟没恨悠悠。luò mào lóng shān jǐ rén zài,yún chén niǎo méi hèn yōu yōu。

和子搢九日谩兴

李俊民

节物催人分外愁,干戈眼底未能休。jié wù cuī rén fēn wài chóu,gàn gē yǎn dǐ wèi néng xiū。 丹枫落处吴江冷,黄菊开时灞岸秋。dān fēng luò chù wú jiāng lěng,huáng jú kāi shí bà àn qiū。 可是凉风添寂寞,更堪缺月照绸缪。kě shì liáng fēng tiān jì mò,gèng kān quē yuè zhào chóu móu。 悠悠今古何须问,泪洒牛山亦过忧。yōu yōu jīn gǔ hé xū wèn,lèi sǎ niú shān yì guò yōu。