古诗词

承和复用韵

李俊民

草草杯盘兴不妨,一年一度送春忙。cǎo cǎo bēi pán xīng bù fáng,yī nián yī dù sòng chūn máng。 我无酒量难投社,君有诗情合擅场。wǒ wú jiǔ liàng nán tóu shè,jūn yǒu shī qíng hé shàn chǎng。 衣锦堂前冠盖贵,落花径里绮罗香。yī jǐn táng qián guān gài guì,luò huā jìng lǐ qǐ luó xiāng。 暂时忘却愁滋味,蓦上心来似胆尝。zàn shí wàng què chóu zī wèi,mò shàng xīn lái shì dǎn cháng。

答赵之美见和

李俊民

不堪春事等闲妨,汲汲光阴过隙忙。bù kān chūn shì děng xián fáng,jí jí guāng yīn guò xì máng。 青眼久悬高士榻,白头羞入少年场。qīng yǎn jiǔ xuán gāo shì tà,bái tóu xiū rù shǎo nián chǎng。 风从定后花犹落,月自修来桂复香。fēng cóng dìng hòu huā yóu luò,yuè zì xiū lái guì fù xiāng。 休向兵厨问消息,且教下马客先尝。xiū xiàng bīng chú wèn xiāo xī,qiě jiào xià mǎ kè xiān cháng。

李子搢约同上山督之

李俊民

踏青时节醉何妨,一掬归心想见忙。tà qīng shí jié zuì hé fáng,yī jū guī xīn xiǎng jiàn máng。 杖屦不须从捷径,觥筹且莫恋欢场。zhàng jù bù xū cóng jié jìng,gōng chóu qiě mò liàn huān chǎng。 明山秀水家家景,野草闲花处处香。míng shān xiù shuǐ jiā jiā jǐng,yě cǎo xián huā chù chù xiāng。 休讶登临无脚力,世闲险阻备曾尝。xiū yà dēng lín wú jiǎo lì,shì xián xiǎn zǔ bèi céng cháng。

答史正之

李俊民

草堂深处百无妨,却为高岑对属忙。cǎo táng shēn chù bǎi wú fáng,què wèi gāo cén duì shǔ máng。 啼鸟送春归阆苑,妖星乱世局文场。tí niǎo sòng chūn guī láng yuàn,yāo xīng luàn shì jú wén chǎng。 闲花空怨绿衣使,煮酒不随青杏香。xián huā kōng yuàn lǜ yī shǐ,zhǔ jiǔ bù suí qīng xìng xiāng。 见说曲生风味少,尚堪留与老饕尝。jiàn shuō qū shēng fēng wèi shǎo,shàng kān liú yǔ lǎo tāo cháng。

阳城题北台观壁

李俊民

几年空负北山移,今日方知见事迟。jǐ nián kōng fù běi shān yí,jīn rì fāng zhī jiàn shì chí。 犹忆王凫初去后,忽惊丁鹤暂来时。yóu yì wáng fú chū qù hòu,hū jīng dīng hè zàn lái shí。 虽无壁上题名字,颇愧棠阴听讼诗。suī wú bì shàng tí míng zì,pǒ kuì táng yīn tīng sòng shī。 指似荒城旧游处,西风摇落菊花期。zhǐ shì huāng chéng jiù yóu chù,xī fēng yáo luò jú huā qī。

客中寒食

李俊民

断蓬踪迹寄天涯,剑戟林中阅岁华。duàn péng zōng jì jì tiān yá,jiàn jǐ lín zhōng yuè suì huá。 又值禁烟焦举节,柰无对月少陵家。yòu zhí jìn yān jiāo jǔ jié,nài wú duì yuè shǎo líng jiā。 惊心咄咄催归鸟,触目冥冥溅泪花。jīng xīn duō duō cuī guī niǎo,chù mù míng míng jiàn lèi huā。 老后愁怀谁遣得,未应端的酒胜茶。lǎo hòu chóu huái shuí qiǎn dé,wèi yīng duān de jiǔ shèng chá。

和徐子贤西行留别

李俊民

便从倾盖话诗情,风雨端能落笔惊。biàn cóng qīng gài huà shī qíng,fēng yǔ duān néng luò bǐ jīng。 金马谩夸三学士,碧油曾见一书生。jīn mǎ mán kuā sān xué shì,bì yóu céng jiàn yī shū shēng。 竹溪花圃留连醉,水郭烟村取次行。zhú xī huā pǔ liú lián zuì,shuǐ guō yān cūn qǔ cì xíng。 自恨年来怀抱恶,与君相别但吞声。zì hèn nián lái huái bào è,yǔ jūn xiāng bié dàn tūn shēng。

调祁定之

李俊民

风埃满面发蓬垂,欲学乔松久远期。fēng āi mǎn miàn fā péng chuí,yù xué qiáo sōng jiǔ yuǎn qī。 浮世几场漂杵血,流年一局烂柯棋。fú shì jǐ chǎng piāo chǔ xuè,liú nián yī jú làn kē qí。 不须玉女引巢父,那在神官邀退之。bù xū yù nǚ yǐn cháo fù,nà zài shén guān yāo tuì zhī。 果待吹嘘送天上,人闲事了未为迟。guǒ dài chuī xū sòng tiān shàng,rén xián shì le wèi wèi chí。

侄谦甫巩县寄鱼

李俊民

掣三牵两得沈腥,顾我庖厨远未能。chè sān qiān liǎng dé shěn xīng,gù wǒ páo chú yuǎn wèi néng。 几度敲针无处钓,一朝醒酒不须冰。jǐ dù qiāo zhēn wú chù diào,yī cháo xǐng jiǔ bù xū bīng。 居官止合如羊续,命驾何须学季鹰。jū guān zhǐ hé rú yáng xù,mìng jià hé xū xué jì yīng。 当念家风本寒素,莫从今后爇馋灯。dāng niàn jiā fēng běn hán sù,mò cóng jīn hòu ruò chán dēng。

母师圣醉中落水用郭进之韵

李俊民

无人桥上醉婆娑,脚力危时可柰何。wú rén qiáo shàng zuì pó suō,jiǎo lì wēi shí kě nài hé。 贺监未应真落井,屈平到底也随波。hè jiān wèi yīng zhēn luò jǐng,qū píng dào dǐ yě suí bō。 浮云世事黄粮梦,斜日秋风薤露歌。fú yún shì shì huáng liáng mèng,xié rì qiū fēng xiè lù gē。 点检交情能有几,柴门今后雀堪罗。diǎn jiǎn jiāo qíng néng yǒu jǐ,chái mén jīn hòu què kān luó。

下鳌背

李俊民

浮云踪迹去留难,谷谤岩嘲勒我还。fú yún zōng jì qù liú nán,gǔ bàng yán cháo lēi wǒ hái。 毕竟一身无著处,大都百计不如闲。bì jìng yī shēn wú zhù chù,dà dōu bǎi jì bù rú xián。 无多伎俩三休外,是亦风流二老闲。wú duō jì liǎ sān xiū wài,shì yì fēng liú èr lǎo xián。 昨日主人今日客,回头山色若为颜。zuó rì zhǔ rén jīn rì kè,huí tóu shān sè ruò wèi yán。

许司谏归来图

李俊民

社稷忧深志未舒,陆浑山下赋闲居。shè jì yōu shēn zhì wèi shū,lù hún shān xià fù xián jū。 几年不复朝鸡梦,一旦翻随垄鹤书。jǐ nián bù fù cháo jī mèng,yī dàn fān suí lǒng hè shū。 □□朱游徒折槛,宠逾疏□□悬车。zhū yóu tú zhé kǎn,chǒng yú shū xuán chē。 商岩了却和羹事,方信旁求象不虚。shāng yán le què hé gēng shì,fāng xìn páng qiú xiàng bù xū。

寄伊阳令周文之括户

李俊民

几年客里厌驰驱,故向伊川好处居。jǐ nián kè lǐ yàn chí qū,gù xiàng yī chuān hǎo chù jū。 刚受一廛同许子,谁知四壁过相如。gāng shòu yī chán tóng xǔ zi,shuí zhī sì bì guò xiāng rú。 厥田不称中中赋,此事真堪咄咄书。jué tián bù chēng zhōng zhōng fù,cǐ shì zhēn kān duō duō shū。 疲俗脂膏今已尽,看看鞭算及舟车。pí sú zhī gāo jīn yǐ jǐn,kàn kàn biān suàn jí zhōu chē。

和子搢秋晚出郭

李俊民

陶写诗人得句忙,旧游能复忆嵩阳。táo xiě shī rén dé jù máng,jiù yóu néng fù yì sōng yáng。 山头云霁雨声歇,水面风来花信香。shān tóu yún jì yǔ shēng xiē,shuǐ miàn fēng lái huā xìn xiāng。 今日事虽非向日,故乡景自胜他乡。jīn rì shì suī fēi xiàng rì,gù xiāng jǐng zì shèng tā xiāng。 杖藜忘却寻归路,独立河桥咏晚凉。zhàng lí wàng què xún guī lù,dú lì hé qiáo yǒng wǎn liáng。

戏嘲

李俊民

江西社里几诗流,咏月嘲风未肯休。jiāng xī shè lǐ jǐ shī liú,yǒng yuè cháo fēng wèi kěn xiū。 得句不能当竞病,措辞那敢向春秋。dé jù bù néng dāng jìng bìng,cuò cí nà gǎn xiàng chūn qiū。 笑翻王氏三珠树,惊倒张家五凤楼。xiào fān wáng shì sān zhū shù,jīng dào zhāng jiā wǔ fèng lóu。 带系雪诗三十韵,胜如骑鹤上扬州。dài xì xuě shī sān shí yùn,shèng rú qí hè shàng yáng zhōu。

答子荣

李俊民

行藏事拙且乘流,游遍人闲老即休。xíng cáng shì zhuō qiě chéng liú,yóu biàn rén xián lǎo jí xiū。 多汗愈肤三伏暑,渐衰潘鬓一时秋。duō hàn yù fū sān fú shǔ,jiàn shuāi pān bìn yī shí qiū。 风高势欲欺茅屋,雨急声疑在竹楼。fēng gāo shì yù qī máo wū,yǔ jí shēng yí zài zhú lóu。 今世宦情何处好,但忧无蟹有监州。jīn shì huàn qíng hé chù hǎo,dàn yōu wú xiè yǒu jiān zhōu。

和述怀

李俊民

簪履三千气压齐,寒林那羡一枝栖。zān lǚ sān qiān qì yā qí,hán lín nà xiàn yī zhī qī。 坐中有客鵩将赋,门外何人凤欲题。zuò zhōng yǒu kè fú jiāng fù,mén wài hé rén fèng yù tí。 沽酒未尝防恶犬,著鞭宁复待荒鸡。gū jiǔ wèi cháng fáng è quǎn,zhù biān níng fù dài huāng jī。 夕阳休凭栏干望,今日长安不在西。xī yáng xiū píng lán gàn wàng,jīn rì zhǎng ān bù zài xī。

和述怀

李俊民

拟将齐物物难齐,惟有山林迹可栖。nǐ jiāng qí wù wù nán qí,wéi yǒu shān lín jì kě qī。 身望凤池惭不到,名登雁塔愧先题。shēn wàng fèng chí cán bù dào,míng dēng yàn tǎ kuì xiān tí。 未能忘旧归家鹤,长是思鸣失旦鸡。wèi néng wàng jiù guī jiā hè,zhǎng shì sī míng shī dàn jī。 天为东周道垂丧,肯生夫子在关西。tiān wèi dōng zhōu dào chuí sàng,kěn shēng fū zi zài guān xī。

送史邦直入洛

李俊民

肉山南去汗如流,了取公家事便休。ròu shān nán qù hàn rú liú,le qǔ gōng jiā shì biàn xiū。 征棹不沾瓜蔓水,归装莫待菊花秋。zhēng zhào bù zhān guā màn shuǐ,guī zhuāng mò dài jú huā qiū。 忙中暂过平嵩阁,别后频登望省楼。máng zhōng zàn guò píng sōng gé,bié hòu pín dēng wàng shěng lóu。 若问鹤鸣近消息,翅翎飞不到扬州。ruò wèn hè míng jìn xiāo xī,chì líng fēi bù dào yáng zhōu。

即事

李俊民

铁马长驱汗血流,眼前戈甲几时休。tiě mǎ zhǎng qū hàn xuè liú,yǎn qián gē jiǎ jǐ shí xiū。 谁能宰似陈平社,那免悲如宋玉秋。shuí néng zǎi shì chén píng shè,nà miǎn bēi rú sòng yù qiū。 漠漠微凉风里殿,萧萧残夜水边楼。mò mò wēi liáng fēng lǐ diàn,xiāo xiāo cán yè shuǐ biān lóu。 千村万落荒荆棘,何止山东二百州。qiān cūn wàn luò huāng jīng jí,hé zhǐ shān dōng èr bǎi zhōu。