古诗词

乱后寄兄

李俊民

长剑何人倚太行,毡裘入市似驱羊。zhǎng jiàn hé rén yǐ tài xíng,zhān qiú rù shì shì qū yáng。 怒降白起不仁赵,死守裴侯无负唐。nù jiàng bái qǐ bù rén zhào,sǐ shǒu péi hóu wú fù táng。 可柰昆炎焚玉石,更堪蜀险化豺狼。kě nài kūn yán fén yù shí,gèng kān shǔ xiǎn huà chái láng。 紫荆犹是阶前树,风雨何时复对床。zǐ jīng yóu shì jiē qián shù,fēng yǔ hé shí fù duì chuáng。

乱后寄兄

李俊民

万井中原半犬羊,纵横大剑与长枪。wàn jǐng zhōng yuán bàn quǎn yáng,zòng héng dà jiàn yǔ zhǎng qiāng。 昼烽夜火岂虚日,左触右蛮皆战场。zhòu fēng yè huǒ qǐ xū rì,zuǒ chù yòu mán jiē zhàn chǎng。 丁鹤未归辽已冢,杜鹃犹在蜀堪王。dīng hè wèi guī liáo yǐ zhǒng,dù juān yóu zài shǔ kān wáng。 此生不识连昌乐,目送孤鸿空断肠。cǐ shēng bù shí lián chāng lè,mù sòng gū hóng kōng duàn cháng。

和子搢来韵

李俊民

新年桃李似无情,回首繁华一梦惊。xīn nián táo lǐ shì wú qíng,huí shǒu fán huá yī mèng jīng。 点检青毡非故物,等闲倾盖昧平生。diǎn jiǎn qīng zhān fēi gù wù,děng xián qīng gài mèi píng shēng。 雨中燕子还留客,风里杨花欲送行。yǔ zhōng yàn zi hái liú kè,fēng lǐ yáng huā yù sòng xíng。 试听东流桥下水,向人时作断肠声。shì tīng dōng liú qiáo xià shuǐ,xiàng rén shí zuò duàn cháng shēng。

郭仲山寿日

李俊民

乘兴游山也自贤,千金奚羡筑台燕。chéng xīng yóu shān yě zì xián,qiān jīn xī xiàn zhù tái yàn。 谁为洛下同舟友,人道江头弄月仙。shuí wèi luò xià tóng zhōu yǒu,rén dào jiāng tóu nòng yuè xiān。 欲向漳源归旧隐,便从莞谷种闲田。yù xiàng zhāng yuán guī jiù yǐn,biàn cóng guǎn gǔ zhǒng xián tián。 橐驼树得长生理,不解如君养性天。tuó tuó shù dé zhǎng shēng lǐ,bù jiě rú jūn yǎng xìng tiān。

随州长官张鹏举暨

李俊民

寂寥秋思梗吟怀,几度柴门鹊噪开。jì liáo qiū sī gěng yín huái,jǐ dù chái mén què zào kāi。 一话胜看江表传,百书不及陇头梅。yī huà shèng kàn jiāng biǎo chuán,bǎi shū bù jí lǒng tóu méi。 马催行色日边去,雁送归程天际来。mǎ cuī xíng sè rì biān qù,yàn sòng guī chéng tiān jì lái。 万里龙庭莫辞远,中原事业望人才。wàn lǐ lóng tíng mò cí yuǎn,zhōng yuán shì yè wàng rén cái。

和河上修桥

李俊民

故里风光衣锦游,赋诗谁与共临流。gù lǐ fēng guāng yī jǐn yóu,fù shī shuí yǔ gòng lín liú。 相逢依旧山青眼,也有何愁浪白头。xiāng féng yī jiù shān qīng yǎn,yě yǒu hé chóu làng bái tóu。 官渡方当横槊日,合肥正是著鞭秋。guān dù fāng dāng héng shuò rì,hé féi zhèng shì zhù biān qiū。 坐闲有客夸雄辩,不念题桥志未酬。zuò xián yǒu kè kuā xióng biàn,bù niàn tí qiáo zhì wèi chóu。

和河上修桥

李俊民

日日相陪杖屦游,往来林下亦风流。rì rì xiāng péi zhàng jù yóu,wǎng lái lín xià yì fēng liú。 云闲隐隐堆螺髻,雨后鳞鳞涨鸭头。yún xián yǐn yǐn duī luó jì,yǔ hòu lín lín zhǎng yā tóu。 休恨临津经始晚,且看利涉落成秋。xiū hèn lín jīn jīng shǐ wǎn,qiě kàn lì shè luò chéng qiū。 寻常公事闲中了,诗债如何尚不酬。xún cháng gōng shì xián zhōng le,shī zhài rú hé shàng bù chóu。

和河上修桥

李俊民

眼底关山忆旧游,滔滔河汉自东流。yǎn dǐ guān shān yì jiù yóu,tāo tāo hé hàn zì dōng liú。 星槎不觉来天上,铁锁那能护石头。xīng chá bù jué lái tiān shàng,tiě suǒ nà néng hù shí tóu。 顾我已嫌题柱晚,喜君正是济川秋。gù wǒ yǐ xián tí zhù wǎn,xǐ jūn zhèng shì jì chuān qiū。 酒闲豪气谁堪共,一醉千金价不酬。jiǔ xián háo qì shuí kān gòng,yī zuì qiān jīn jià bù chóu。

和河上修桥

李俊民

落魄天涯颇倦游,片帆归去得安流。luò pò tiān yá pǒ juàn yóu,piàn fān guī qù dé ān liú。 几年无事夸犀首,一旦封侯看虎头。jǐ nián wú shì kuā xī shǒu,yī dàn fēng hóu kàn hǔ tóu。 飞将正当南渡日,拾遗还是北征秋。fēi jiāng zhèng dāng nán dù rì,shí yí hái shì běi zhēng qiū。 龙钟不称凌烟像,只有山林志可酬。lóng zhōng bù chēng líng yān xiàng,zhǐ yǒu shān lín zhì kě chóu。

刚忠公

李俊民

未除妖气斗牛闲,一夜长星落将坛。wèi chú yāo qì dòu niú xián,yī yè zhǎng xīng luò jiāng tán。 天意欲将全节畀,人心无柰此时寒。tiān yì yù jiāng quán jié bì,rén xīn wú nài cǐ shí hán。 断头那肯降朱泚,血指谁思灭贺兰。duàn tóu nà kěn jiàng zhū cǐ,xuè zhǐ shuí sī miè hè lán。 立尽太行山上石,我公忠烈不容刊。lì jǐn tài xíng shān shàng shí,wǒ gōng zhōng liè bù róng kān。

壬寅九日同史正之刘济之君祥仲宽姚子昂东城小酌寄锦堂王君玉

李俊民

长天一色雁行斜,雨过南山气势加。zhǎng tiān yī sè yàn xíng xié,yǔ guò nán shān qì shì jiā。 懒后不冠羞白发,兴来无酒负黄花。lǎn hòu bù guān xiū bái fā,xīng lái wú jiǔ fù huáng huā。 何人见忆闲陶令,有客徒嘲老孟嘉。hé rén jiàn yì xián táo lìng,yǒu kè tú cháo lǎo mèng jiā。 秋景满前宜共赏,未应件件属诗家。qiū jǐng mǎn qián yí gòng shǎng,wèi yīng jiàn jiàn shǔ shī jiā。

壬寅九日同史正之刘济之君祥仲宽姚子昂东城小酌寄锦堂王君玉

李俊民

兴来落笔任横斜,坐上朋樽续续加。xīng lái luò bǐ rèn héng xié,zuò shàng péng zūn xù xù jiā。 貌似叶红皆被酒,头如雪白也簪花。mào shì yè hóng jiē bèi jiǔ,tóu rú xuě bái yě zān huā。 金风渐急秋将暮,玉树相依客尽嘉。jīn fēng jiàn jí qiū jiāng mù,yù shù xiāng yī kè jǐn jiā。 酩酊入城扶不去,临街下马是谁家。mǐng dīng rù chéng fú bù qù,lín jiē xià mǎ shì shuí jiā。

同济之游百家岩怀郭延年右感

李俊民

雨晴闲向百岩游,今古都成一段愁。yǔ qíng xián xiàng bǎi yán yóu,jīn gǔ dōu chéng yī duàn chóu。 老衲解回山下虎,真人跨入洞中牛。lǎo nà jiě huí shān xià hǔ,zhēn rén kuà rù dòng zhōng niú。 水流花落三春暮,鸟没云沉万事休。shuǐ liú huā luò sān chūn mù,niǎo méi yún chén wàn shì xiū。 有道碑前空堕泪,往来谁复共仙舟。yǒu dào bēi qián kōng duò lèi,wǎng lái shuí fù gòng xiān zhōu。

和子荣悼恒山韵

李俊民

功名人比汉淮阴,猛虎俄因犬辈擒。gōng míng rén bǐ hàn huái yīn,měng hǔ é yīn quǎn bèi qín。 星落旄头兵似火,云屯细柳士如林。xīng luò máo tóu bīng shì huǒ,yún tún xì liǔ shì rú lín。 岂期虞虢乖唇齿,谩倚良平作腹心。qǐ qī yú guó guāi chún chǐ,mán yǐ liáng píng zuò fù xīn。 洒尽英雄忧国泪,变风那得不伤今。sǎ jǐn yīng xióng yōu guó lèi,biàn fēng nà dé bù shāng jīn。

和子荣悼恒山韵

李俊民

消尽群阳道长阴,将军何患敌难擒。xiāo jǐn qún yáng dào zhǎng yīn,jiāng jūn hé huàn dí nán qín。 唐家外望归藩镇,汉室中兴仰羽林。táng jiā wài wàng guī fān zhèn,hàn shì zhōng xīng yǎng yǔ lín。 忽堕曹吴分鼎计,方知胡越济舟心。hū duò cáo wú fēn dǐng jì,fāng zhī hú yuè jì zhōu xīn。 依然锦绣山川在,一旦浮云变古今。yī rán jǐn xiù shān chuān zài,yī dàn fú yún biàn gǔ jīn。

送别曹汉卿

李俊民

马上功名柰老何,出门无地不风波。mǎ shàng gōng míng nài lǎo hé,chū mén wú dì bù fēng bō。 凭谁试著回天力,有客空挥却日戈。píng shuí shì zhù huí tiān lì,yǒu kè kōng huī què rì gē。 青眼乍惊行处少,赤心常笑话中多。qīng yǎn zhà jīng xíng chù shǎo,chì xīn cháng xiào huà zhōng duō。 愁人近亦无肠断,又听离筵送别歌。chóu rén jìn yì wú cháng duàn,yòu tīng lí yán sòng bié gē。

九日济之君祥仲宽子昂携酒于汉臣书斋小酌已而乘兴与众老人会于城西马氏东篱谈笑尽醉扺暮而归为赋此以纪一时之胜事

李俊民

相扶醉袖出西城,翠展秋山一望晴。xiāng fú zuì xiù chū xī chéng,cuì zhǎn qiū shān yī wàng qíng。 坐上孟嘉嘲未解,篱边陶令话多情。zuò shàng mèng jiā cháo wèi jiě,lí biān táo lìng huà duō qíng。 酒犹强饮狂时药,菊莫寻餐落后英。jiǔ yóu qiáng yǐn kuáng shí yào,jú mò xún cān luò hòu yīng。 兴尽归来天色暮,老人星散月还生。xīng jǐn guī lái tiān sè mù,lǎo rén xīng sàn yuè hái shēng。

辛丑中秋夜与用亨汉臣济之君祥子昂仲宽及诸同志聚饮于学宫阴不见月

李俊民

节物相催近觉频,胜游携酒意何勤。jié wù xiāng cuī jìn jué pín,shèng yóu xié jiǔ yì hé qín。 几人白发对明月,万里青天愁片云。jǐ rén bái fā duì míng yuè,wàn lǐ qīng tiān chóu piàn yún。 袅袅风高秋已半,厌厌客醉夜将分。niǎo niǎo fēng gāo qiū yǐ bàn,yàn yàn kè zuì yè jiāng fēn。 督邮气味从来恶,今日尊前也献芹。dū yóu qì wèi cóng lái è,jīn rì zūn qián yě xiàn qín。

辛丑中秋夜与用亨汉臣济之君祥子昂仲宽及诸同志聚饮于学宫阴不见月

李俊民

莫嫌胜日燕游频,且慰寒窗力学勤。mò xián shèng rì yàn yóu pín,qiě wèi hán chuāng lì xué qín。 白也停杯将问月,退之利剑欲开云。bái yě tíng bēi jiāng wèn yuè,tuì zhī lì jiàn yù kāi yún。 清光难比秋三夜,痛饮何辞酒百分。qīng guāng nán bǐ qiū sān yè,tòng yǐn hé cí jiǔ bǎi fēn。 况在頖宫思乐地,与君共采水中芹。kuàng zài pàn gōng sī lè dì,yǔ jūn gòng cǎi shuǐ zhōng qín。

暮春和端甫韵

李俊民

雨夕风朝乐事妨,老来犹自为花忙。yǔ xī fēng cháo lè shì fáng,lǎo lái yóu zì wèi huā máng。 春光一岁只三月,尊酒百年能几场。chūn guāng yī suì zhǐ sān yuè,zūn jiǔ bǎi nián néng jǐ chǎng。 辛苦衙蜂输蜜课,等闲巢燕得泥香。xīn kǔ yá fēng shū mì kè,děng xián cháo yàn dé ní xiāng。 如何复共遨头醉,待把银瓶指点尝。rú hé fù gòng áo tóu zuì,dài bǎ yín píng zhǐ diǎn cháng。