古诗词

别陈之纲李得之南子荣

李俊民

已兆池鱼祸,尚多风鹢过。yǐ zhào chí yú huò,shàng duō fēng yì guò。 寄与远游人,莫待赆行货。jì yǔ yuǎn yóu rén,mò dài jìn xíng huò。

戏高广之

李俊民

一饮遇伶妇,一饭值丘嫂。yī yǐn yù líng fù,yī fàn zhí qiū sǎo。 徒教乞米僧,时时送卢老。tú jiào qǐ mǐ sēng,shí shí sòng lú lǎo。

雨后

李俊民

新秋积雨霁,凉风吹我衣。xīn qiū jī yǔ jì,liáng fēng chuī wǒ yī。 岁月不知老,乾坤何处归。suì yuè bù zhī lǎo,qián kūn hé chù guī。

九日答朱寿之

李俊民

与客登高处,节物伤迟暮。yǔ kè dēng gāo chù,jié wù shāng chí mù。 不见白衣来,三复秋风句。bù jiàn bái yī lái,sān fù qiū fēng jù。

竹林

李俊民

初见锦绷脱,气已傲霜雪。chū jiàn jǐn bēng tuō,qì yǐ ào shuāng xuě。 天寒十万夫,未闻一死节。tiān hán shí wàn fū,wèi wén yī sǐ jié。

柏径

李俊民

岁晚节自抱,足见有心哉。suì wǎn jié zì bào,zú jiàn yǒu xīn zāi。 游人从何处,带得春风来。yóu rén cóng hé chù,dài dé chūn fēng lái。

槐亭

李俊民

蚁穴功名重,或作封侯梦。yǐ xué gōng míng zhòng,huò zuò fēng hóu mèng。 主人心已闲,不为黄花动。zhǔ rén xīn yǐ xián,bù wèi huáng huā dòng。

稻塍

李俊民

一水自纵横,厥田无上下。yī shuǐ zì zòng héng,jué tián wú shàng xià。 居民不佩犊,岁事在秧马。jū mín bù pèi dú,suì shì zài yāng mǎ。

李俊民

世治其术重,世乱其术轻。shì zhì qí shù zhòng,shì luàn qí shù qīng。 太平然后用,用然后太平。tài píng rán hòu yòng,yòng rán hòu tài píng。

李俊民

转首一场梦,惊心三月春。zhuǎn shǒu yī chǎng mèng,jīng xīn sān yuè chūn。 扬扬枝上蝶,不见惜花人。yáng yáng zhī shàng dié,bù jiàn xī huā rén。

熊白

李俊民

所居无禹庙,有官升典签。suǒ jū wú yǔ miào,yǒu guān shēng diǎn qiān。 掌亦我所欲,二者不可兼。zhǎng yì wǒ suǒ yù,èr zhě bù kě jiān。

十六日夜戏书

李俊民

贪作梅花梦,都忘柳絮禅。tān zuò méi huā mèng,dōu wàng liǔ xù chán。 可怜人与月,不似夜来圆。kě lián rén yǔ yuè,bù shì yè lái yuán。

下太行

李俊民

山中日日伴云闲,不见闲云只见山。shān zhōng rì rì bàn yún xián,bù jiàn xián yún zhǐ jiàn shān。 君去试从山下望,青山却在白云间。jūn qù shì cóng shān xià wàng,qīng shān què zài bái yún jiān。

寄别

李俊民

马蹄踏破乱山青,送客风回酒半醒。mǎ tí tà pò luàn shān qīng,sòng kè fēng huí jiǔ bàn xǐng。 归客莫将云外指,大都一十五长亭。guī kè mò jiāng yún wài zhǐ,dà dōu yī shí wǔ zhǎng tíng。

跋窦子温江山图

李俊民

淼淼澄江欲拍天,参差烟树老江边。miǎo miǎo chéng jiāng yù pāi tiān,cān chà yān shù lǎo jiāng biān。 举头不见长安日,一棹秋风载酒船。jǔ tóu bù jiàn zhǎng ān rì,yī zhào qiū fēng zài jiǔ chuán。

过云台

李俊民

夜半风吹霁色开,晓乘残月过云台。yè bàn fēng chuī jì sè kāi,xiǎo chéng cán yuè guò yún tái。 连山断处瞰平野,一线黄流掌上来。lián shān duàn chù kàn píng yě,yī xiàn huáng liú zhǎng shàng lái。

济源龙潭

李俊民

尘世悠悠不识真,一潭春碧养潜鳞。chén shì yōu yōu bù shí zhēn,yī tán chūn bì yǎng qián lín。 可怜无故惊雷起,误却山前失箸人。kě lián wú gù jīng léi qǐ,wù què shān qián shī zhù rén。

裴公亭

李俊民

青山如画水如蓝,自笑平生性僻耽。qīng shān rú huà shuǐ rú lán,zì xiào píng shēng xìng pì dān。 尊酒留连妨逸兴,不能一到侍中庵。zūn jiǔ liú lián fáng yì xīng,bù néng yī dào shì zhōng ān。

与奉仙观道士元明道

李俊民

野鹤飘飘性自高,徘徊尘世岂难抛。yě hè piāo piāo xìng zì gāo,pái huái chén shì qǐ nán pāo。 栖真旧隐无多地,何处仙山不可巢。qī zhēn jiù yǐn wú duō dì,hé chù xiān shān bù kě cháo。

富公草堂

李俊民

青山重叠水萦回,山水中闲几往来。qīng shān zhòng dié shuǐ yíng huí,shān shuǐ zhōng xián jǐ wǎng lái。 风物不殊人世改,中州何处是昆台。fēng wù bù shū rén shì gǎi,zhōng zhōu hé chù shì kūn tái。